Bốn mùa yêu
2014-08-14 01:03
Tác giả:
365 ngày một năm, bốn mùa thay nhau ngự trị: xuân – hạ - thu – đông. Đấy là ở những nơi khí hậu ôn hòa mới có được trọn vẹn cái đổi thay đất trời, còn ở những nơi sinh ra vốn thiệt thòi với chỉ một mùa nóng đến khô cháy quanh năm, con người ở đó họ ao ước đến mường tượng cảnh mình được đắm chìm trong tiết trời khuyết dáng nơi họ. Tôi có cậu bạn trong Sài Gòn, ngày nào cậu cũng nói với tôi về dự định hưởng thụ tiết thu lẫn giá rét đêm đông Hà Nội với những câu chữ in hằn trong tim người trai trẻ phương nam một năm hai mùa mưa – khô, hưởng nắng đến chán chường, thi thoảng có vài đợt rét hờ lướt qua.
Cậu nói cậu sẽ đứng thật lâu dưới hàng cây hoa sữa, hít hà đầy lồng ngực rồi để đó mang ra khoe với bạn bè khi về. Tôi bật cười rồi hỏi xem cậu có cần tôi mua tặng một cái bình lớn để cậu trút hết hương hoa sữa Hà Nội cất giữ cho khỏi khổ sở cái lồng ngực phô diễn 36 cái xương sườn kia không. Cậu cười lớn, bảo rằng “Nếu chỉ có thế thì tôi không cần vượt cả nghìn cây số ra đây mà bảo bà gửi thẳng vào Nam cho khỏi cực cái thân. Tự mình cảm nhận là tốt nhất. Văn chương hay đến cỡ nào cũng không thể thay thế cho một lần thưởng thực.” Và sau đó cậu bắt đầu huyên thuyên về tình yêu của cậu với thu, với hoa sữa và phong, …dù rằng với những thứ đó, cậu chỉ yêu bằng câu chữ trong trang sách và óc tưởng tượng của bản thân. Tôi cảm thấy cậu thật giỏi vì tôi không làm được vậy, tôi chỉ có thể yêu khi cảm nhận được rõ ràng bằng giác quan của mình, tức là nó khiến tôi thấy được, cảm được, sờ được, nghe được, hít hà được, nó phải thực.
Rồi…
Tôi bỗng nhớ về mùa của tôi - mùa yêu…

Đông.
Tôi yêu đông vì cái lạnh lẽo đến cô quạnh khiến linh hồn ẩn giấu sau lớp mặt nạ phải hiện ra đến yếu ớt, thảm thương. Nó đối lập với sự mạnh mẽ, nghiêm túc, vui vẻ, vô tư, hạnh phúc mà người ta vẫn hay huyễn hoặc nhau, huyễn hoặc chính mình trong những khắc tàn của gắng gượng mệt nhoài. Tôi không nghĩ đó là giả tạo, bởi nếu không điều khiển được cảm xúc thì con người đâu khác gì động vật. Tôi nghĩ đó là một kiểu đạo đức, khi người con giấu đi những áp lực công việc trở về cùng gương mặt tươi vui với mẹ cha, khi người bạn cất tạm nỗi buồn thi trượt đem nụ cười cùng sẻ chia với người đỗ, khi đồng nghiệp nén đi mâu thuẫn cá nhân để hoàn thành công việc, khi ta tạm thời quên đi bản thân mà vì ai đó, vì điều gì đó… Tôi xem điều đó là một phần của hạnh phúc mang tên hạnh phúc khuyết.
Đông đi cùng cái lạnh của gió mùa Đông Bắc, khiến ta co mình trong lớp chăn bông thụ hưởng sự quyến rũ chết người của giấc ngủ, cũng có thể là một mình, có thể là trong vòng tay ai đó, dù thế nào cũng đầy mê hoặc . Những đôi tình nhân đi bên nhau với đôi tay siết, cái ôm chặt, chắc hẳn cũng nằm trong toan tính dễ thương của đông. Hắn tạo nên những con gió buốt lạnh khiến người phụ nữ mỏng manh hơn, người đàn ông mạnh mẽ hơn, trái dấu hút nhau là điều tất lẽ dĩ ngẫu. Người ta yêu nhau nhiều hơn nhờ đông thì phải?Hắn xấu tính vậy mà ta yêu hoài không dứt, người ta hát về hắn, người ta làm thơ về hắn, người ta mong hắn như con mong mẹ đi chợ về, có người còn yêu hắn đến đê mê, điên dai. Tôi cũng yêu hắn, nhưng một chút thôi,cái gì quá cũng không tốt.
Xuân.
Tôi yêu xuân vì cái mơn mởn đầy kích thích của một kẻ đầy ham muốn. Đông phải tạm thời biến mất cho Xuân xuất hiện chứa đầy chờ đợi của thiên hạ. Bởi hắn là khởi nguồn của một năm mới, của sự bắt đầu mới, tất tần tật đều mới. Tình yêu của tôi với xuân là những ngày chuẩn bị trước Tết đầy bận rộn nhưng thú đến kỳ lạ. Đó là câu hát vang lên trong lúc dọn nhà của gia đình, là tiếng vọng đáp bâng quơ của những người hàng xóm, là nụ cười tươi chạm mặt, hỏi han thân thiết trong vội vàng. Đó là sự tần ngần ngốc nghếch đáng yêu của đứa trẻ trước cửa hàng tạp hóa để chọn bánh kẹo cùng mẹ. Là ồn ào nơi phố chợ, kẻ ra người vào, kẻ buôn người bán, cảnh tượng cả năm mới có một lần, khiến kẻ cô đơn nào cũng phải vứt vỏ thoát ra mà hòa nhập dù chỉ trong tích tắc.
Và tôi yêu xuân bởi hoa xuân, chúng là thứ tuyệt vời nhất tôi nghĩ rằng tạo hóa ban tặng loài người. Vàng mai, hồng đào, đỏ rơn, trắng loa kèn, tím violet,…phủ kín lối thời gian đi. Chúng che lấp những tàn phai, cũ kỹ, đem cái rực rỡ huy hoàng trẻ hóa tâm hồn ta, từ thi sĩ mộng mơ đến kẻ khô khan nhất. Tôi có thể đứng hàng giờ trước những bông hoa, chỉ ngắm nhìn, mân mê những cành hoa ấy, tuyệt nhiên chẳng ra câu thơ nào. Hơn nữa, kẻ như tôi, yêu hoa nhưng chẳng biết nổi tên của chúng, chỉ biết nhìn và suýt xoa, cũng tuyệt nhiên chẳng tìm hiểu tên tuổi, danh phận, “lịch sử” của chúng. Vậy đấy, học đòi làm nghệ sĩ nhưng bản thân bất tài vô dụng nên chỉ có thể đem tình yêu hoa đi cất giấu , nói ra chỉ khiến người ta có thêm một mục trong danh sách truyện cười. Nhưng kệ chứ, với tôi, yêu chỉ là yêu thôi, quan tâm chi nhiều để tình yêu đi vào cõi tử.
Hạ.
Tôi yêu Hạ bởi cái rực rỡ ráng chiều chứa lửa lu mờ cả sự lung linh huyền diệu của Xuân. Hạ với tôi là ánh chiều trong cánh chuồn chuồn bay dọc cánh đồng mướt xanh màu lúa, trong bước chân nhỏ xinh chạy men đê gấu quần phủ cỏ may và tiếng sáo diều trên lưng trâu đưa ước mơ trẻ dại lên trời xanh mây trắng. Tôi là đứa trẻ của Hạ, sinh ra và trưởng thành trong suốt những hè thay nhau đến và đi. Sinh ra cùng chói chang lẫn khô cháy của nắng nóng khiến tôi mạnh mẽ hơn. Vì vậy, tôi không quen với hờn ghen, trách cứ, oán hận.. tôi được dậy phải đứng trên đôi chân chính mình, dám làm dám chịu, không được dễ dàng gục ngã. Tuy nhiên, đôi lúc tôi thèm được người khác trông thấy bản thân yếu đuối, rơi nước mắt, để mà được vỗ về, nũng nịu như ngày bé vẫn hay dụi đầu lau nước mắt nơi ngực bố. Con người ta vốn kỳ lạ vậy mà.
Hạ với tôi còn là những mùa thi không ngớt tiếng ve kêu như giục giã phải nhanh lên, đó là những tháng ngày đấu tranh với bản thân, kiềm chế trước cảm dỗ của ham thích thường ngày mà không phí hoài công cha, tình mẹ. Tháng ngày của áo trắng, phượng đỏ, bằng lăng tím đong đầy tuổi thơ trong tiếng cười giòn và mong ước tinh khôi cùng cố gắng học hành cho màu tóc bạc bớt mặn mùi gió sương là phần đẹp nhất khi nhớ về của tôi, và chắc hẳn là cũng là của nhiều người trong chúng ta. Mùa thi nối tiếp mùa thi…Cứ vậy mà đi qua năm tháng, tạm biệt tuổi thơ. Cứ vậy mà đến ngày phải lớn. Cứ vậy mà đi…

Thu.
Tôi yêu thu bởi sự nhẹ nhàng mang những mơn man ngọt dịu như tình yêu người trinh nữ ẩn chứa trong khắc chuyển mình của thu tựa là mơ mà hóa ra là thật. Mùa thu đi vào thơ ca, nhạc họa rất nhiều và hay , tôi cũng được đọc nhiều, biết nhiều những tác phẩm đó nhưng kẻ như tôi thật vô dụng chỉ thuộc duy nhất một bài trọn vẹn là Tiếng thu của Lưu Trọng Lư
“Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức ?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?”
Từ bé, tôi không hiểu mấy những câu thơ này nhưng chúng lại nằm lỳ trong trí óc non tơ. Đứa bé ấy biết gì là chinh phu, hiểu gì là cô phụ nhưng vẫn cứ ê a từng dòng thơ ấy không ngơi nghỉ tháng ngày. Có lẽ là duyên phận.
Đúng là duyên phận khi tôi đã yêu một chàng trai của thu. Một người dịu dàng, hiền hậu như tiết trời se se ấy, khiến tôi mê mẩn trong ngọt dịu, đắm say trong men tình. Nhưng cũng đúng là duyên phận với những câu thơ ấy, chúng tôi chỉ đi với nhau một đoạn đường rất ngắn, chỉ như một cái chuyển mình của đất trời sang thu. Một chút hụt hẫng, một chút đau thương, một chút tiếc nuối và nhiều hơn một chút là kỷ niệm cho những năm tháng còn lại.
Mùa yêu của tôi như vậy đấy, không phải mùa nào cụ thể. Nhưng tôi vẫn yêu tất cả suốt những tháng ngày, suốt cả tuổi thơ lẫn những năm tháng sau này với một tình yêu không biên giới như vậy. Đó là thứ hạnh phúc níu chân tôi vững vàng trước bão táp cuộc đời - thứ hạnh phúc với tình yêu xuân – hạ - thu – đông.
Rất nhiều lần tôi nuông chiều bản thân cho phép mình gục ngã trước nỗi đau đánh rơi mối tình đầu, trước nỗi thất vọng trong lần thi trượt giải Quốc gia, trước bơ vơ khi không ai cho một điểm tựa, đó là những ngày ngủ vùi điên dại. mặc mọi thứ xung quanh diễn ra khóc cười hay vui khổ, là buông xuôi bản thân trong chán chường luẩn quẩn toàn ngõ hẻm một màu đen tăm tối, là những giọt nước mắt mặn chát âm thầm, là những giọt máu ứa ra tanh nồng yên lặng. Nhưng trước cái rực lửa của ráng chiều tháng bẩy, cái nồng nàn hoa sữa và mơn mởn hoa xuân tôi chợt thấy mình dại dột biết bao. Những điều đẹp đẽ ấy có phải lúc nào cũng tồn tại, chúng luôn biết chờ thời cơ để mình được tỏa sáng, chúng biết hứng chịu những cơn dông, trận lũ để lần xuất hiện sau đẹp hơn lần trước. Vậy sao tôi lại tự đày đọa mình trong cơn đau quá khứ ấy mà quên đi hạnh phúc hiện tại lúc nào cũng bên tôi?
Hạnh phúc ở ngay trên bầu trời xanh kia, trong trắng màu mây, đỏ rực ánh chiều, là hương đất trộn với gió trời pha lẫn vị mặn của biển cùng ngàn loài hoa, cây trái quanh ta. Ta phải yêu lấy đi thôi những mùa yêu này. Đừng để sự tiếc nuối mang theo đến cuối đời. Hạnh phúc chính là hiện tại.
- NE
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.



