Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà không cần lớn, miễn trong đó có đủ yêu thương

2016-06-27 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Tuổi thơ, tôi cứ vô tâm nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc khi có nhà to hơn, rộng rãi hơn. Lúc đó tôi có thể vênh mặt lên mà tự hào với con bé hàng xóm, có thể đi khoe khoang khắp nơi. Giá như tôi có thể được sống lại tuổi thơ chỉ một lần, tôi vẫn chọn một tuổi thơ như thế. Bởi dù tôi có không thích căn nhà đó, thì khi tôi trở về, tôi vẫn được che mưa, che nắng, và nhận được đầy đủ yêu thương, chỉ như thế là đủ. Còn hơn là bây giờ, có thừa khả năng mua một căn nhà lớn, nhưng tôi sợ, mình không có được, là mầm rễ của yêu thương, hạt giống của hạnh phúc. Cảm ơn tuổi thơ, cảm ơn vì có nó, mà khi tôi lớn lên rồi, tôi mới hiểu được một điều rằng: Nhà không cần lớn, miễn trong đó có đủ yêu thương.

***

Cuộc sống này đang thay đổi quá nhiều chăng, khi mà càng hiện đại thì con người ta càng rời xa nhau. Chúng ta từng nghĩ mình chưa đủ khôn lớn, thế là sợ hãi trưởng thành, nhưng rồi ai cũng phải lớn.

Lúc bé, thì hiếu thắng mong đòi nhanh lớn, những để đổi khác cuộc sống, thể hiện cái tôi cá nhân được nhiều. Nhưng rồi, cuộc sống đổi khác, con người đổi khác, và chúng ta, ai rồi cũng khác. Suy nghĩ của tuổi thơ tôi đã thay đổi: Rằng không phải nhà lớn, là sẽ hạnh phúc..” và ngược lại không phải hạnh phúc ở trong cuộc sống là nhất thiết phải là giàu sang, và có nhà to rộng.

Tuổi thơ, tôi cứ vô tâm nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc khi có nhà to hơn, rộng rãi hơn. Lúc đó tôi có thể vênh mặt lên mà tự hào với con bé hàng xóm, có thể đi khoe khoang khắp nơi. Đáng tiếc, thực tại đã thay thế cho mộng ảo giá như ấy, nhà tôi - một căn nhà bình thường, chẳng to như tôi muốn, chẳng lớn nhất làng, và so với nhà con bé đó, nhà tôi cũng chẳng là gì.

Bố mẹ tôi chỉ là những người nông dân vất vả một nắng hai sương trên cánh đồng làng, ráng cúi mình xuống cho cây lúa lớn lên. Tôi tự ti về nhà của mình, tôi coi khinh cả công sức và sự dỗ dành, khi tôi đòi bố mẹ xây một căn nhà to hơn, mát hơn mà không thành. Tôi từng xem thường bao giọt mồ hôi lăn rơi trên gò mà nay đã mang nhiều nếp nhăn vì mưa nắng khắc nghiệt của nhân gian tồn tại trên gương mặt khắc khổ của cha, và coi khinh cả tình thương mái nhà, những bữa cơm mà mẹ chắt chiu dành dụm để làm sao anh em tôi có thịt, cá trứng, sữa đầy đủ. Thực ra, mái nhà đó tuy không rộng, nhưng nó đủ chỗ cho bốn thành viên nhà chúng tôi ở cùng nhau, đù chỗ cho những cuộc vật lộn đánh nhau của anh em chúng tôi, đủ chỗ để chứa đựng ấm áp mùa đông, đủ chứa gió mát mùa hè, và đủ chứa tình thương của bố mẹ.

 Nhà không cần lớn, miễn trong đó có đủ yêu thương

Đúng thật là tuổi thơ. Điều tôi bằng lòng nhất về tuổi thơ, có lẽ là những trò chơi dân gian, sự gần gũi gắn bó của những đứa trẻ. Chứ không như bây giờ, tuổi thơ của những đứa nhỏ sống thời hiện đại. Sự gắn bó, đoàn kết thân tình giữa người với người cứ thế lả lơi dần đi. Khi mà đi chơi với nhau, nhưng tay đứa nào cũng cầm cái điện thoại “check in” này nọ cá nhân, cắm mặt vào nó mà chẳng ai nhìn ai,...

Có đôi khi, ta đi dọc đi ngang, rẽ trái, rẽ phải trong cuộc sống, chỉ để kiếm tìm sự giàu có, tìm một ngôi nhà sang trọng, vì những tưởng một ngôi nhà như thế, một cuộc sống như thế mới có đủ hạnh phúc và yêu thương. Mà ta đâu biết rằng, ta chỉ cần đó là một ngôi nhà, với đầy đủ yêu thương, tin yêu, và những nụ cười.

Tôi chợt nhận ra, giá như mình được sống lại tuổi thơ chỉ một lần, tôi vẫn không hối hận là mình đã chê nhà mình nhỏ, chuyện cãi nhau với con bé hàng xóm để xem nhà ai to hơn.

Giá như tôi có thể được sống lại tuổi thơ chỉ một lần, tôi vẫn chọn một tuổi thơ như thế. Bởi dù tôi có không thích căn nhà đó, thì khi tôi trở về, tôi vẫn được che mưa, che nắng, và nhận được đầy đủ yêu thương, chỉ như thế là đủ. Còn hơn là bây giờ, có thừa khả năng mua một căn nhà lớn, nhưng tôi sợ, mình không có được, là mầm rễ của yêu thương, hạt giống của hạnh phúc.

Cảm ơn tuổi thơ, cảm ơn vì có nó, mà khi tôi lớn lên rồi, tôi mới hiểu được một điều rằng: Nhà không cần lớn, miễn trong đó có đủ yêu thương.

© Không Thích Bon Chen – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Ngôi nhà kỷ niệm




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top