Phát thanh xúc cảm của bạn !

Biết khi nào gặp lại

2020-03-10 01:20

Tác giả: Halona


blogradio.vn - Dù biết cả cuộc đời này chúng mình sẽ chẳng bao giờ được ở bên nhau nhưng anh sẽ vẫn luôn ở trong trái tim em với những ký ức đẹp. Mong bình an đến với gia đình nhỏ của anh và của em, còn chúng mình hãy cứ là những người bạn như bây giờ nhé anh!

***

Ấn tượng về anh trong em là một người đàn ông hiền lành, chăm chỉ, luôn nỗ lực vươn lên dù phải sống trong nghịch cảnh. Quen anh, em thấy thương nhiều lắm bởi vì anh cũng có một tuổi thơ không trọn vẹn giống như người đã sinh thành ra em. Mồ côi cha mẹ, anh còn phải lo cho cả những đứa em của mình, và em, dù có cố gắng nghĩ thế nào thì cũng không hiểu hết được những nhọc nhằn của anh. Nhưng anh chưa bao giờ than vãn, chỉ điều đó thôi đã khiến em không thể nghĩ xấu về anh.

Anh luôn mặc cảm với em vì anh là một người đàn ông bị vợ bỏ. Thời điểm ấy, em biết câu chuyện buồn của anh. Em biết anh là người đàn ông có trách nhiệm, anh đã một mình chịu đựng bao vất vả để lo cho cuộc sống gia đình và hết lòng yêu chiều vợ con. Nhưng đáp lại sự cố gắng đó của anh là sự bội bạc của người đàn bà đã ở bên anh bốn năm có lẻ.

Ai cũng có một chuyện tình để nhớ

Người đó, trước khi bỏ đi cùng người tình đã kịp bán nốt mấy bao thóc còn lại trong nhà, để lại cho anh và người con trai chưa đầy bốn tuổi với không một bát gạo. Người đàn bà đó không chỉ em mà tất cả mọi người không ai có thể chấp nhận được. Thế nên, mỗi khi nghe anh nói: “Anh phải như thế nào thì vợ anh mới bỏ đi như thế chứ, anh là một người đàn ông bị vợ bỏ thì làm sao có thể xứng với em” em lại thấy thương anh nhiều hơn, vì em biết, lỗi của anh là đã chiều chuộng vợ quá. Anh cứ một mình chịu đựng mọi vất vả còn vợ anh lại chẳng đồng cam cộng khổ với anh.

Bởi vậy, em chưa bao giờ chê trách về quá khứ của anh!

Lần đầu tiên đến nhà anh chơi, em cảm nhận được niềm vui sướng từ sự cuống quýt và cả trong ánh mắt của anh. Bữa cơm ấy, dù chẳng có món gì đặc biệt nhưng với em nó lại ngon đến lạ, bởi nó được anh nấu bằng cả trái tim.

Tết năm đó nhà em tổ chức mừng thọ cho bố, là khách không mời mà anh vẫn đến giúp từ ngày hôm trước - như một người con trong gia đình, nhưng đến khi làm quà mừng thì anh lại không dám viết tên mình lên chiếc phong bì nhỏ, em càng thấy thương anh nhiều hơn. Anh cứ thế, lúc nào cũng mang trong mình đầy mặc cảm.

Ai cũng có một chuyện tình để nhớ

Em đi làm cách nhà hơn năm trăm cây số. Ngày em đi, anh đã cùng chị gái và anh rể đưa em ra bến. Khi em bước lên xe, anh bỗng nắm lấy tay em và bảo “Em đừng đi”. Em bất ngờ lắm vì không nghĩ trước mặt anh chị mà anh lại dám làm như vậy, ngại ngùng quá, em vội vã bước đi. Anh chị em về, anh vẫn ở lại. Đứng cạnh chiếc xe có em, anh không ngừng gọi em xuống để nói chuyện trong khi em bảo anh hãy đi về. Anh cứ đứng đó, chờ đợi, cho đến khi chiếc xe lăn bánh. Giây phút ấy khiến em thực sự xúc động. Để rồi, trong suốt hành trình và cả nhiều ngày sau đó, tâm trí của em chỉ có hình ảnh của anh với gương mặt thẫn thờ, lạc lõng giữa dòng người tấp nập. Đến giờ, mỗi khi nhớ về khoảnh khắc ấy là bao xúc cảm lại sống lại trong em, như lúc ban đầu.

Chúng mình đã không thể thắng nổi hoàn cảnh.

Em đi lấy chồng, anh cũng cưới người phụ nữ khác. Sáu năm sau chúng mình tái ngộ. Tim em vẫn loạn nhịp khi nhìn thấy anh, và em biết, anh cũng vậy. Anh muốn được ôm em một lần, nhưng em không thể, cả anh và em đều đã có gia đình riêng của mình. Anh hãy hiểu cho em!

Ai cũng có một chuyện tình để nhớ

Hôm nay em lại đi. Anh không còn tiễn em ra bến xe như ngày nào, nhưng trên hành trình ấy, anh liên tục gọi cho em. Khi anh hỏi bao giờ mình mới được gặp lại, em không có cái hẹn nào cụ thể và chỉ biết khóc khi nghe anh bảo: “Biết đâu đấy, đến khi em về anh chẳng còn trên đời này nữa thì sao, cuộc sống mà, nay sống mai chết có biết lúc nào đâu em”. Em thấy sợ, sợ lắm, bởi điều ấy, em không bao giờ mong nó xảy ra.

Một mùa xuân đã về, thêm một mùa xuân nữa mình xa nhau. Dù biết cả cuộc đời này chúng mình sẽ chẳng bao giờ được ở bên nhau nhưng anh sẽ vẫn luôn ở trong trái tim em với những ký ức đẹp. Mong bình an đến với gia đình nhỏ của anh và của em, còn chúng mình hãy cứ là những người bạn như bây giờ nhé anh!

© Halona – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng vội vàng đưa bàn tay cho ai đấy khi thấy cô đơn

Đừng vội vàng đưa bàn tay cho ai đấy khi thấy cô đơn

Khi một chuyến xe đi qua, sẽ có chuyến xe khác. Khi bỏ lỡ một người chính là để tìm người tốt hơn, thực sự mang lại hơi ấm lâu dài chứ không phải hơi ấm vì cái lạnh của mùa đông. Vội vàng không làm hạnh phúc đến gần hơn mà đẩy chúng ta ra xa hạnh phúc hơn, đừng vội vàng trao tình yêu cho một người không yêu mình, đừng để sự cô đơn đánh lừa lý trí rồi thương tổn trái tim.

Thanh xuân có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Thanh xuân có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc

“Anh à, đối với em, anh mãi là một điều tuyệt vời nhất. Ngủ ngon, anh nha. Và thanh xuân này, chúng ta ai cũng có thật nhiều nỗi buồn nhưng nhất định sẽ có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc”.

Cuộc đời mỗi người, chỉ có thể dựa vào chính mình mà đứng lên

Cuộc đời mỗi người, chỉ có thể dựa vào chính mình mà đứng lên

Sau này, mọi thứ sẽ thay đổi, dù không biết trước sẽ như thế nào nhưng chắc chắn không thể tệ hại hơn lúc này được nữa. Cô tin tưởng vào quyết định của mình. Đúng như trên tivi có nói "Tương lai của ta là do ta làm chủ". Dựa dẫm vào người khác tức là bạn đã đặt cược bản thân mình vào một ván bài định mệnh không nắm chắc thắng thua.

Mùa cua đồng cuối cùng

Mùa cua đồng cuối cùng

Ngày họ hàng biết tin do hàng xóm báo, thì tìm không thấy nhỏ Thương nữa, nhỏ đi đâu cũng không ai biết. Mùa cua đồng năm ấy, là mùa cuối của cả ba đứa nó, tiếng cuốc đâu đó lại vọng về, như tiếng kêu gọi bạn.

Bí kíp ‘đo ni đóng giày’ cho 12 chòm sao để có một tình yêu bền vững

Bí kíp ‘đo ni đóng giày’ cho 12 chòm sao để có một tình yêu bền vững

Những tips hữu ích giúp gìn giữ hạnh phúc cho 12 chòm sao

Nơi nào có nhau, nơi đó là nhà

Nơi nào có nhau, nơi đó là nhà

Em thích bình minh thức dậy Bên cạnh sẽ luôn có anh Chúng mình vì nhau cố gắng Có nhau, nơi ấy là nhà.

Em thật sự hy vọng anh gặp được một cô gái tốt

Em thật sự hy vọng anh gặp được một cô gái tốt

Anh à, em thật sự hi vọng anh có thể gặp được một cô gái khác tốt hơn em và nhất định phải yêu anh, thương anh, bao dung cho anh. Em hy vọng cô ấy có thể cùng anh đón hoàng hôn mỗi chiều tan làm về, có thể cùng anh đến những nơi anh vẫn luôn ghé qua, có thể cùng anh chụp những tấm hình thật đẹp. Em cũng hy vọng cô ấy có thể lắng nghe anh mỗi tối, có thể chia sẻ cùng anh những chuyện phiền não trong công việc và cuộc sống. Đừng gặp ai đó giống như em, được không anh.

Sài Gòn ơi, mai xa rồi dành cho nhau chút thương nhớ nhé

Sài Gòn ơi, mai xa rồi dành cho nhau chút thương nhớ nhé

Sài Gòn ở một mình thì cô đơn thật nhưng có bạn bè thì lại khác. Khác lắm lắm. Nhờ có Sài Gòn, ta lại biết thêm nhiều đứa bạn tới từ những vùng quê khác nhau trên đất Việt Nam. Yêu giọng nói, cả những tiếng cười sang sảng và cả những ngôn từ mà tụi nó dùng bỗng chốc đáng yêu đến lạ. Sài Gòn ơi, mai xa rồi dành cho nhau chút thương nhớ nhé.

Những vệt nắng bình yên

Những vệt nắng bình yên

Bầu trời thật đẹp. Từng làn gió mát rượi thổi qua, cho Nguyễn cảm giác chính những làn gió ấy, đang đuổi theo những vệt nắng đang chạy mải miết về phía chân trời. Những vệt nắng như tâm hồn anh lúc này vậy, đẹp đẽ và bình yên.

Nhớ lắm bát cua đồng trong mâm cơm của mẹ

Nhớ lắm bát cua đồng trong mâm cơm của mẹ

Trong nhịp sống bộn bề ngày nay, ai đó có thể quên, nhưng với tôi những thứ bình dị ngày hôm qua vẫn còn đọng mãi ở góc nhỏ trái tim mình. Chiều chiều, ánh mắt xa xăm của tôi cứ hướng nhìn về miền quê yêu dấu. Chẳng có khói bếp lam chiều, không có sáo diều vi vu, cớ sao tôi cứ lao xao nỗi nhớ quê với bát canh cua đồng trong mâm cơm của mẹ đến thế?

back to top