Bây giờ cát trôi về đâu
2021-07-05 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Châu nhớ nhất là lúc ba hoặc chú hô lớn, mọi người lên lại, hết máy bay rồi, thì cũng chính ba và chú đứng bên trên đỡ từng người lên, má và thím thì không sao, chỉ phủi vài cái là áo quần lại sạch sẽ, chỉ có bọn nhóc như Châu là ôi thôi, cát từ trên xuống dưới lấm lem làm hai người phụ nữ lớn nhất bắt phải đi tắm rửa thay đồ.
***
Lâu lâu má Châu lại cứ hay nhắc về gia đình chú thím Hai, má cứ trầm ngâm không biết gia đình chú thím thế nào bên đó, mà đã mấy chục năm rồi, chẳng có tin tức gì của chú thím hết, thời đó người ta vượt biên qua Mỹ nhiều lắm, nhưng lần hồi rồi ai cũng có tin về, chỉ có chú thím là bặt tin luôn.
Chú thím Hai là bạn thân một thưở với ba má Châu
Hai nhà sát vách nhau, Châu còn nhớ rõ lắm tối nào ngồi xem ti vi cũng nghe tiếng vợ chồng chú cãi nhau inh ỏi, mà nội dung thì cứ giống nhau, lúc đó Châu còn nhỏ quá để hiểu vì sao như vậy, sau này lớn lên nghe má Châu kể lại, Châu mới hiểu sự tình đầu đuôi. Mà những câu chuyện về chú thím luôn được má kể nhiều nhất, Châu có cảm giác như không phải má kể cho Châu nghe không thôi, mà má đang nhớ về những kỷ niệm xa xôi giữa hai gia đình, trong cái thời mưa bom bão đạn của giặc Mỹ.
Thời đó, cứ cách mấy tối là lại nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng gầm của nó như muốn trấn áp tinh thần mọi người, làm người ta phải hoảng loạn lên, Châu không biết cứ sau mấy tiếng đồng hồ kéo dài đợt công kích như vậy, người dân mình có ai bị thương hay bị chết không, Châu chỉ nhớ là chỉ cần nghe báo động có máy bay giặc là ba Châu đã hét lớn cho cả nhà xuống hầm trú ẩn.

Đó là một cái hầm rất rộng, có thể chứa đến hai mươi người, Châu đoán vậy. Hầm được ba Châu và chú Hai cùng mấy người thợ nữa hì hục đào, phải đập tường của hai nhà ra, nên từ đó, cái hầm giống như nơi sinh hoạt chung của hai gia đình, cứ có còi báo máy bay là cả bên nhà Châu và bên nhà chú thím đều lật đật xuống hầm. Hai nhà cộng lại mười mấy người mà ai cũng thấy thoải mái vì không khí vẫn đủ thở, ba và chú đã tính toán trước sau nên cả hai nhà đều yên tâm và hài lòng từ khi có cái hầm.
Mọi người đều ở dưới hầm, chỉ có ba và chú là không xuống, hai người đàn ông cao to vạm vỡ như hai cột đình vững chắc ở lại bên trên để nghe ngóng tình hình và giữ nhà cửa, như hai bảo vệ trung thành và dũng cảm.
Dưới hầm toàn là cát, cát trắng tinh giống như cát biển vậy, đã xuống hầm rồi là cứ ngồi trên cát vậy đó. Châu nhớ rõ mấy chị em Châu lại cứ thích xuống hầm, không phải vì sợ tiếng máy bay kia mà vì rất thích được vọc cát, xung quanh chỗ ngồi toàn là cát, cát mềm mịn êm ái và mát lạnh mỗi khi chạm tay vào, rồi cả mấy người con của chú thím nữa, vậy là rủ nhau chơi đủ thứ trò chơi với cát, nào là cứ vun cát lên rồi xây nhà, xem ai xây nhanh hơn, thi nhau vẽ đủ thứ hình, viết đủ thứ câu gì đó mà mỗi người thích, sau đó lại tự xóa đi, rồi lại chơi lại, có lúc mấy chị em cười ngất, vô tư chẳng biết nỗi lo của người lớn như nào. Châu nhớ nhất là lúc ba hoặc chú hô lớn, mọi người lên lại, hết máy bay rồi, thì cũng chính ba và chú đứng bên trên đỡ từng người lên, má và thím thì không sao, chỉ phủi vài cái là áo quần lại sạch sẽ, chỉ có bọn nhóc như Châu là ôi thôi, cát từ trên xuống dưới lấm lem làm hai người phụ nữ lớn nhất bắt phải đi tắm rửa thay đồ.
Má Châu nói khi đất nước đã sạch bóng giặc thì ba cho người lấp cái hầm lại, xem như không cần thiết nữa, mà mãi đến giờ Châu vẫn còn nhìn thấy dấu tích của căn hầm trong ngôi nhà đã cổ xưa của ba má Châu, đó là một cánh cửa nhỏ đủ để chui qua nhà chú và nhảy xuống hầm mỗi khi có máy bay. Những người thợ đã xây tường kín lại nhưng Châu vẫn nhớ đó là nơi cánh cửa của căn hầm ngày xưa. Châu nhớ những củ khoai mì, khoai lang má hay mang theo xuống hầm sợ mọi người đói bụng, má Châu cứ hay luộc sẵn rồi để đó, có lẽ má đã quá quen với cảnh cứ vài ngày là giặc lại khủng bố người dân.
Gia đình chú thím Hai không biết nghe ai nói ra nói vào gì đó nên đã vượt biên sang Mỹ, chú thím đi mà không từ giã ba má Châu, nhưng má lại nói chú thím sợ khi nói ra thì ba má Châu sẽ ngăn lại không cho đi, vì trước hôm ra đi thím có mang sang cho nhà Châu một đĩa bánh da lợn nhân đậu xanh rất ngon. Thím ngồi chơi với má Châu thật lâu, sau đó mới biết là thím muốn chào má, qua sáng mai nhà chú thím khóa kín cửa nên ba má Châu suy ra gia đình chú thím đã đi trong đêm khuya.
.jpg)
Chú thím chẳng báo tin về, là do ba Châu hỏi thăm qua một người bạn, nên biết chú thím qua đó trót lọt, rồi từ đó đến nay bặt tăm hơi. Ba má Châu cứ boăn khoăn không biết chú thím sống bên đó ra sao, rồi còn mấy đứa nhỏ nữa, ba nói vậy. Còn má cứ lo lắng, má nói má biết tính chú thím, chắc đã có chuyện gì rồi chứ nếu bình yên và ổn định bên đó thì chú thím đã viết thư về, vì hai gia đình từng thân nhau lắm. Má chỉ mong chú đừng làm thím buồn như lúc còn ở đây, má nói vì nhìn chú phong trần lãng tử lắm, chú đẹp trai còn hơn mấy tài tử điện ảnh nổi tiếng nữa nên lắm cô vây quanh làm thím rất ghen. Ban ngày chú đi làm thì không có chuyện gì, nhưng tối đến là chú hay la cà nhậu nhẹt với bạn bè, rồi có cả mấy cô nào đó rất đẹp cứ ngồi sát bên, có lúc còn ôm vai bá cổ để thím đến tận nơi tận mắt nhìn thấy rồi lại ầm ĩ lên.
Vậy ra những tối mà con hay nghe chú thím cãi nhau là chuyện đó
Đúng rồi, tối nào thím cũng đi bắt ghen, mà đúng là chú chỉ ngồi vui chơi đùa giỡn chứ không có tầm bậy tầm bạ như thím nghĩ, nhưng thím cứ lôi chú về cho bằng được rồi đinh tai nhức óc cho mọi người, riết rồi ai cũng quen nên không khuyên bảo nữa, vì chuyện đó cứ xảy ra như cơm bữa.
Má nói thím cũng đẹp không kém ai, nhìn thím không ai biết được đó là người phụ nữ đã bốn lần sinh nở, mà thím lại được ăn học đàng hoàng tử tế, lại đảm đang mọi việc trước sau trong nhà không có gì để chê trách được. Má cũng đã khuyên thím bớt ghen, chú chỉ đi chơi ăn uống vậy thôi rồi về nhà chứ không có chuyện gì đâu, nhưng thím nói chuyện vợ chồng thì chỉ có vợ chồng biết, thím không muốn người ngoài biết, thím nói với má trong nước mắt ngắn dài
Em đã nhẫn nhịn và uất ức quá nhiều rồi chị Ba, em đã im lặng thì ảnh phải biết là em đã bỏ qua và bao dung lắm rồi, đừng đòi hỏi em làm gì quá sức em, tức nước thì phải vỡ bờ, em không phải thánh nhân, em là người trần mắt thịt, tối nào ảnh cũng lân la với cái lũ gái chuyên đi mồi chài đàn ông đó, bao nhiêu năm rồi vẫn vậy, em chịu đựng vì các con em thôi. Mà em nói anh chị đừng giận, em lại mong cho máy bay tới để mọi người xuống hầm, để ảnh ở nhà, là em khỏi phải rát hơi nói ngắn dài phải quấy. Em chỉ sợ một ngày nào đó sức chịu đựng của em cạn kiệt chắc em sẽ cho tung hê lên hết, cho nát tan ra như cát vậy, em chẳng sợ đẹp xấu gì nữa, xấu đã xấu rồi.
Má Châu kể lại mà má cứ chép miệng
Không biết qua đó như nào nữa, thím Hai sẽ khổ suốt đời vì cái tính đó của chú Hai
Châu thì nghĩ khác, có thể thông cảm cho thím vì thím đã quá hận chú, nhưng theo Châu đã là phụ nữ thì ai cũng có đau khổ và hạnh phúc của riêng mình, sao lại có thể thốt lên những lời cay nghiệt đến vậy, mà Châu biết không phải tự dưng má lại kể chuyện của thím, tất cả những gì má nói má kể chính là những bài học má muốn dạy Châu, muốn nhắc nhở con mình phải đối mặt ra sao trên đường đời sau này.
.jpg)
Má nói xong rồi đứng lên đi dọn dẹp nhà, không hiểu sao Châu quay nhìn nơi cánh cửa căn hầm, Châu bước lại gần, chạm tay vào tường, nghe ùa về bao yêu thương một thời, tưởng như chỉ cần xô ngã bức tường kia là Châu có thể sống lại được ngày xưa, là má có thể gặp lại gia đình chú thím, vì Châu biết đó là điều má ao ước.
Châu nhìn xuống bộ áo quần đang mặc, rất sạch, chẳng có hạt cát nào hết. Những ngày tháng với đầy cát bám trên người đã xa lơ xa lắc, căn hầm với toàn những cát là cát, với những nỗi lo của người lớn và những tiếng cười của con thơ không biết còn ai nhớ không, trong vô vàn bận rộn của cuộc sống hiện tại.
Chú thím Hai giờ ra sao, Châu nghe nói sống bên đó sung sướng lắm, nhà cao cửa rộng và toàn đi lại bằng xe hơi, được ăn ngon mặc đẹp nên người ta cứ đổ xô lao đi, bất chấp cả những hiểm nguy trên biển, vì một tương lai giàu sang sáng ngời mà bao người cứ đắm chìm trong mộng mơ.
Bất giác Châu thích đi ra biển
Châu cúi xuống bốc lên một nắm cát, nhưng chẳng giữ lại được trong tay, cát giống như nước cứ tan ra khi Châu chưa kịp nắm chặt tay lại, có phải cát của căn hầm của hai gia đình mình đây không, sao cứ giống như in vậy mà. Căn hầm đã bị lấp đi vì đất nước đã hòa bình, nhưng cát vẫn hiện diện nơi đây, mênh mông là cát xung quanh Châu.
Cát trôi theo biển rồi nằm im trong lòng biển hay lại tiếp tục trôi về đâu nữa, có ai trả lời được không, như cuộc sống của những con người nơi xa xứ, cho dù có đủ đầy, có vương giả, có hạnh phúc ngập tràn, thì Châu biết trong tim họ vẫn cháy bỏng nỗi nhớ quê hương, vì họ vẫn nói với nhau tiếng nói quê hương, vẫn nhớ dòng máu đang chảy trong họ là của ông bà ba mẹ nơi quê hương đã cho họ.
Cát dưới chân chẳng hiểu nỗi lòng Châu lúc này, cứ cuốn đi theo sóng biển
Gia đình chú thím Hai có ai còn nhớ về căn hầm của chung hai gia đình mình không, hay đã quên hết rồi. Chẳng biết cát bên đó và cát bên này có gặp được nhau không, và gặp vào lúc nào, hay lại trôi về nhiều ngã khác nhau. Châu nhìn theo đám con nít đang chơi trò vọc cát ở phía xa xa, bất chợt Châu bước về hướng đó.
Châu muốn được cùng chơi với các em.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chênh chao để trưởng thành l Love Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






