Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bao giờ cho đến ngày xưa?

2016-08-05 01:29

Tác giả:


blogradio.vn - Cuộc sống cứ thế cuốn ta đi theo những hướng rẽ mới, cơm áo gạo tiền - gánh nặng trên vai nặng hơn và nhiều khi ta tự hỏi bản thân đang ở ngã rẽ nào trên hành trình mà ta đang đi. Đôi khi giật mình tự hỏi ta có đang sai khi cứ luẩn quẩn trong một vòng tròn vô định?

***

Bầu trời cao, nắng và đầy gió giữa một ngày hạ nắng oi ả. Đưa bàn tay nhỏ bé lên che ngang bầu trời, thu ánh mắt trong cái nhìn xa xôi, khắc khoải về phía cuối bầu trời, bất giác nghe hồn mình lạc đi đâu đó một nhịp xa lắm…

Từ ngày đặt chân đến thành phố ồn ào và lắm xô bồ này, cuộc sống đã thực sự khác đi rất nhiều. Những thói quen ngắm hoàng hôn hay dạo chơi trong công viên, ngồi tĩnh lặng nghe bản nhạc không lời rồi thu vào tầm mắt màu xanh mướt của cỏ cây sau cơn mưa đã không còn nữa… Cuộc sống cứ thế cuốn ta đi theo những hướng rẽ mới, cơm áo gạo tiền - gánh nặng trên vai nặng hơn và nhiều khi ta tự hỏi bản thân đang ở ngã rẽ nào trên hành trình mà ta đang đi. Đôi khi giật mình tự hỏi ta có đang sai khi cứ luẩn quẩn trong một vòng tròn vô định? Muốn thay đổi thái độ để làm lại từ một điểm xuất phát mới nhưng lại sợ thất bại sẽ lại quay lại bên ta. Ta biết cứ mãi sợ hãi và trốn mình trong chiếc vỏ ốc sần sùi. Ta biết cuộc đời này, số phận này, tình yêu này là do ta quyết định nhưng thay đổi nó lại cần một sức mạnh phi thường hơn bao giờ hết, bởi mạnh mẽ để vượt qua cuộc sống cam go, và mạnh mẽ để vượt qua chính bản thân mình.

Ta bỗng nhớ ngày xưa, những ngày tháng bên mái nhà xưa, được nghe bà kể chuyện cổ tích, được nghe mẹ hát những làn điệu dân ca, được nhìn cha đánh cờ… Ta nhớ nụ cười mẹ rạng ngời dưới cái nắng đổ lửa giữa trưa khi đón ta về. Ta nhớ những giọt mồ hôi thấm ướt hết tấm áo cha khi đi cày về nhưng ba vẫn rút ra trong túi áo con muỗm béo ngậy rồi nở nụ cười hiền gom cả nắng những ngày hè bình yên ấy. Ngôi nhà thân thương sau lũy tre làng giờ chỉ như một ảo ảnh trong miền ký ức xa xôi vô tận tình yêu thương ấy. Biết bao giờ mới được trở lại những ngày yêu thương đong đầy tình gia đình ấm áp, sum vầy đó?

Bao giờ cho đến ngày xưa?

Nhớ những ngày xưa đi học, tâm hồn vẫn còn mơ mộng lắm không phải bận tâm đến những lo toan của cuộc sống. Tâm hồn ta trong veo như những giọt nước mưa đầu hạ, chỉ là một chút thương trộm nhớ thầm ai đó trong lớp học rồi khi chạm ánh mắt nhau tim đập thình thịch và đỏ ửng đôi má vội vàng chạy tan vào những con nắng mộng mơ của mùa phượng nở. Nhớ những buổi đi bắt cào cào cùng đám bạn thân giữa trưa mùa hè rồi hát ca trên đồng cỏ xanh rì rào.

Nhớ cái cầm tay bịn rịn trong một chiều mưa mùa chia xa, để lại cuốn sổ lưu bút thời áo trắng. Qua rồi cái thời ai cũng muốn trở lại dù chỉ một lần trong đời. Nếu có chiếc vé thần kỳ thì tôi mong trở lại những ngày xưa đó dù chỉ là trong những giấc mơ hằng đêm.

Cuộc sống vẫn qua đi, quanh ta vẫn luôn tồn tại trắng - đen, hạnh phúc - khổ đau… Mọi thứ luôn song hành theo quy luật tự nhiên của dòng chảy xã hội vẫn thế. Ta vẫn chung sống với những cung bậc cảm xúc khác nhau, để rồi đôi khi cười thật nhiều trước những niềm vui giản đơn nhất, đôi khi lại bật khóc như một đứa trẻ vì đang dần khụy ngã xuống con đường mang tên cuộc sống….

Hãy cứ khóc, cứ cười như ta vẫn vậy. Hãy tìm về với yêu thương của ngày xa xưa khi ta yếu lòng và cần nơi nương náu. Hãy mạnh mẽ bước qua giông bão khi những yêu thương luôn ở bên ta thật gần và cho ta một điểm tựa vững chắc nhất để lòng an nhiên hơn bao giờ hết.

© Cua Đá – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

Có thể bạn quan tâm: Mọi chuyện hãy để tùy duyên





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top