Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bâng khuâng tuổi mới lớn

2025-10-11 18:35

Tác giả: Anh Thư


blogradio.vn - Bây giờ, khi đã qua cái tuổi mười bảy, tôi mới hiểu ra: có những tiếc nuối không cần phải xóa bỏ. Vì chính chúng đã tạo nên tôi của ngày hôm nay. Nếu tôi không từng tự ti, tôi sẽ không học cách yêu bản thân. Nếu không từng yêu thầm, tôi sẽ không biết trái tim mình có thể kiên trì và thầm lặng đến thế.

***

Tôi biết ơn tất cả những bâng khuâng, những giọt nước mắt, những lần hụt hẫng. Nhờ có chúng, tôi học được cách mạnh mẽ, học được cách chăm sóc mình, và học được cách tha thứ cho những yếu đuối của tuổi trẻ.

Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu cảm thấy thế giới xung quanh trở nên chật hẹp và ngột ngạt đến vậy. Có lẽ là vào một buổi chiều mùa hè, khi ánh nắng như đổ lửa lên mái ngói đỏ au, tôi ngồi thừ người bên cửa sổ, nghe tiếng ve râm ran, và cảm thấy trái tim mình nặng trĩu bởi những điều không thể nói thành lời.

Tôi là một đứa con gái bình thường. Bình thường đến mức chẳng ai để ý, chẳng có gì nổi bật, và cũng chẳng gây ấn tượng với ai. Gia đình tôi không quá khá giả nhưng đủ đầy. Ba mẹ là những người sống nguyên tắc, yêu thương con cái nhưng luôn mang theo kỳ vọng. Tôi hiểu điều đó, và cũng vì vậy mà chưa bao giờ dám buông thả bản thân mình. Học hành, điểm số, thành tích — tất cả đều là thứ tôi phải mang về như một minh chứng cho lòng hiếu thảo.

Áp lực từ việc học không phải là điều gì quá xa lạ. Tôi đã quen với việc thức khuya đến 1-2 giờ sáng để hoàn thành bài vở, quen với việc thi cử liên miên, quen với những ánh mắt dò xét khi không đạt được điểm cao. Nhưng có lẽ, điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là sách vở, mà là cảm giác không bao giờ đủ — không đủ giỏi, không đủ xinh đẹp, không đủ đặc biệt để được ai đó nhớ đến.

Tuổi dậy thì đến như một cơn mưa rào. Không hề nhẹ nhàng, không có báo trước. Cơ thể tôi thay đổi, giọng nói, làn da, mái tóc, tất cả như đang phản bội tôi. Trong khi bạn bè tôi bắt đầu biết trang điểm nhẹ, biết ăn diện, thì tôi vẫn loay hoay với những nốt mụn đầu tiên, với dáng người gầy gò và đôi chân hơi cong khiến tôi chưa bao giờ dám mặc váy. Tôi từng soi mình trong gương rất lâu, rồi lặng lẽ tắt đèn, trùm chăn lại, và khóc.

Tôi ghen tị với những bạn nữ xinh đẹp, với làn da mịn màng, nụ cười rạng rỡ, dáng người thon gọn và tự tin bước đi trong sân trường. Ghen tị một cách lặng lẽ, không cay cú, nhưng cứ âm ỉ trong lòng. Và rồi, có một người khiến tôi càng nhận ra mình "bình thường" đến mức nào.

Cậu ấy — người tôi yêu thầm suốt những năm tháng trung học.

Cậu học giỏi, dịu dàng và có nụ cười khiến tim tôi lỡ nhịp. Cậu không biết tôi tồn tại. Hoặc có thể có, nhưng chỉ là thoáng qua như mọi ánh mắt vô tình trong một ngày nắng gắt. Tôi không dám lại gần, không dám trò chuyện, thậm chí chỉ cần cậu bước qua gần tôi là tôi đã thấy tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi giấu kín tình cảm ấy, như một bí mật nhỏ, như một bông hoa không dám nở.

Tôi từng viết tên cậu vào sổ tay, từng mơ mộng viển vông về những ngày được đi học cùng nhau, cùng ôn bài, cùng cười nói. Nhưng thực tế luôn phũ phàng. Tôi nhìn lại mình — một đứa con gái da ngăm, gầy gò, chẳng có gì đặc biệt — rồi lại ngậm ngùi nuốt hết mọi xúc cảm vào trong.

Nhưng thật kỳ lạ, chính những mặc cảm đó lại trở thành động lực để tôi thay đổi. Tôi bắt đầu chăm sóc bản thân mình hơn — không phải vì muốn được cậu ấy chú ý, mà vì tôi nhận ra mình không thể cứ mãi tự ti như thế. Tôi học cách chăm sóc da, tập thể dục mỗi sáng, ăn uống điều độ, và quan trọng nhất, tôi tập mỉm cười với chính mình trong gương.

Tôi học vì ba mẹ, vì kỳ vọng của họ, nhưng tôi cũng bắt đầu học vì chính mình. Tôi muốn mình không phải là cái bóng của ai đó, không phải là người đứng sau dõi theo cậu ấy, mà là người có thể tự hào bước đi giữa đám đông, dù không ai để ý cũng chẳng sao.

Tôi vẫn yêu cậu ấy, vẫn giữ trong lòng một thứ tình cảm nhẹ tênh nhưng đầy sức mạnh. Tôi không bao giờ tỏ tình, cũng không có một cái kết đẹp như trong phim. Cậu ấy vẫn là cậu, còn tôi thì vẫn là tôi. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, nghĩ đến cậu, tôi lại có động lực để cố gắng — dù là vô vọng.

Cuối cùng, tôi đỗ vào một trường đại học mà mình hằng mong ước. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển, tôi đã bật khóc. Không phải vì hạnh phúc thuần túy, mà là vì bao nhiêu cảm xúc dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng có một lối thoát. Tôi nhớ lại những ngày học khuya, những lần thất vọng với điểm số, những lần soi gương rồi tự trách mình, và cả những cái nhìn lén về phía cậu ấy trong lớp học.

Tuổi mới lớn là thế. Vừa mộng mơ, vừa lo âu. Vừa muốn lớn thật nhanh, lại vừa muốn níu giữ những ngây ngô vụng về.

Bây giờ, khi đã qua cái tuổi mười bảy đôi mươi, tôi mới hiểu ra: có những tiếc nuối không cần phải xóa bỏ. Vì chính chúng đã tạo nên tôi của ngày hôm nay. Nếu tôi không từng tự ti, tôi sẽ không học cách yêu bản thân. Nếu không từng yêu thầm, tôi sẽ không biết trái tim mình có thể kiên trì và thầm lặng đến thế. Nếu không có áp lực gia đình, tôi có lẽ sẽ chẳng có động lực vươn lên.

Tôi biết ơn tất cả những bâng khuâng, những giọt nước mắt, những lần hụt hẫng. Nhờ có chúng, tôi học được cách mạnh mẽ, học được cách chăm sóc mình, và học được cách tha thứ cho những yếu đuối của tuổi trẻ.

Tôi vẫn còn một hành trình dài phía trước. Vẫn còn nhiều thử thách, vẫn có những nỗi buồn không tên. Nhưng tôi tin rằng, cô bé năm mười sáu tuổi ngày xưa, dù từng rất yếu đuối, vẫn là nền tảng vững chắc nhất để tôi vững vàng hơn mỗi ngày. Cảm ơn cậu — người tôi từng yêu đơn phương, cảm ơn những ngày tôi không đẹp, không giỏi, không tự tin. Cảm ơn cả những kỳ vọng khắt khe của ba mẹ. Nhờ tất cả, tôi mới có thể đứng ở đây, mỉm cười và nói: "Mình đã từng rất buồn, nhưng cũng rất mạnh mẽ."

© Anh Thư - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Cảm Ơn Hạnh Phúc, Vụn Vỡ Của Ngày Hôm Qua | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top