Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn thân

2021-11-16 01:20

Tác giả: Hoàng hôn màu tím


Có một nhỏ bạn thân

Thân nhau thuở học sinh

Hay chia sẻ tâm tình

Chuyện trên trời dưới đất.

 

Mỗi lần đăng facebook

Là nhỏ “nhảy” vào ngay

“Có ai làm gì mày

Mà đăng dòng tâm trạng”. 

 

Vốn là mỗi buổi sáng

Thấy hoa cỏ, mây bay

Là trở thành phó nháy

Rồi “phăng” thẳng lên “phây”.

 

Bỗng dưng mấy hôm nay

Chợt nhớ ngày cắp sách

Trên xe đạp lạch cạch

Hai áo trắng to con.

ban-than-1

Vòng xe cứ quay tròn

Còn hai người ra rả

Đường đến trường xa quá

Nhưng lại thấy gần hơn.

 

Giờ mỗi đứa một phương

Rất lâu rồi không gặp

Giữa dòng đời tấp nập

Cứ ngỡ lạc mất nhau. 

 

Nhưng thương bạn làm sao

Cứ lo mình bị ốm

Mất đi vài ký thịt

Là không đẹp như xưa.

 

Nên vài ngày gọi điện

“Mày có khỏe hay không?

Công việc vẫn bình thường

Hay chuyển làm chỗ khác?”

 

Rồi cứ thế cười đùa

Chuyện trên trời dưới đất

Xua tan bao cực nhọc

Quên hết nỗi lo toan.

 

Vẫn như thuở còn non

Nhé bạn thân tôi hỡi

Giữ nét xuân ngời ngợi

Và nụ cười hồn nhiên.

 

Bao nhiêu chuyện muộn phiền

Cứ thả trôi theo gió

Rồi một ngày nào đó

Ta gặp vẫn như xưa.

© Võ Thị Bích Hoàng - blogradio.vn

Xem thêm: Những ngày cuối đông

Hoàng hôn màu tím

Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống/ bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ánh nến

Ánh nến

Luôn lạc quan tươi vui, luôn nghĩ về những về tương lai sau này. Khi mà những kim truyền đang ăn sâu vào da thịt, những dòng hóa chất dần lấy đi sức sống, em vẫn nghĩ về những thứ xa xôi. Sau này em muốn đến một cánh đồng hoa đồng cải vàng trải dài trong nắng. Để có thể thỏa sức chảy nhảy đến lúc mệt nhoài, rồi nằm dài trên thảm cỏ.

Mưa trong những ngày hạ

Mưa trong những ngày hạ

Mọi việc cũng tương tự như ngày đám tang của ngoại. Gã lại một lần nữa trầm mặc hơn, và tranh gã vẽ ra lại càng u tối hơn thêm một chút. Nhưng nó lại càng làm cho người xem, thấy phấn khởi và ai cũng công nhận gã là thiên tài. Gã cũng chẳng biết mục đích mình vẽ là để làm gì?

Ta đi rồi về

Ta đi rồi về

Con phố với giọt sương chớm nở trên cành hoa cỏ lau Khu đô thị nhộn nhịp mà hoang sơ đến bỡ ngỡ Trên góc đường, dưới hàng cây đàn chim ca hớn hở Bên khu nhà cô bán nước vừa đẩy xe vừa nhẩm những dòng thơ

Cùng tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mình nào

Cùng tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mình nào

Họ ngại thử thách, ngại thể hiện con người thật của mình vì chỉ cần một chút sai sót nhỏ thôi, từ lúc nào không hay, họ sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích từ những người mà họ còn không biết mặt. Mạng xã hội được biết đến là không gian để giải trí, để thể hiện cá tính nhưng không biết từ khi nào nó trở thành nỗi sợ hãi của một số cá nhân.

Tớ sẽ trở thành ánh nắng ở bên cậu

Tớ sẽ trở thành ánh nắng ở bên cậu

Tôi nghiến răng cố gắng che đậy cảm xúc thực sự bên trong mình. Tôi không muốn Minh thấy trái tim yếu đuối đã sớm buông bỏ sự phản kháng của tôi. Và cả mảng tối sâu thẳm trong lòng tôi nữa.

Đừng để anh ấy một mình

Đừng để anh ấy một mình

Một người đàn ông vì em mà chấp nhận tất cả, không muốn em vì anh ấy mà lo lắng sợ hãi. Hãy trân trọng anh ấy bằng cách đặc biệt nhất, vì sẽ chẳng còn ai trên đời này dù khó khăn nhưng vẫn lo lắng cho em đâu...

Mùa hè kỉ niệm

Mùa hè kỉ niệm

Một đứa bạn của tôi bước vào với trên tay là một chiếc bánh kem màu trắng được vẽ trên mặt bánh là những tán cây xanh mát rượi và hàng ghế đá cùng với đó là một dòng chữ "mùa hè kỉ niệm". Cả lớp quay quanh lại liên kết thành một vòng tròn bao quanh cô và chiếc bánh kem, cứ tưởng vòng tròn ấy sẽ quay quanh trục của nó và chẳng bao giờ bị chia cắt ra thành từng mảnh nhỏ.

Ngày ly biệt

Ngày ly biệt

Này em hỡi giá như có xuân thì Thì cây chín trái rụng trong ngày vội Này em hỡi nếu có mùa hoa ổi Thì anh sẽ hái tặng em làm quà

Trở về

Trở về

Tự đáy lòng không thẹn với quên hương Không phụ bước lớp ông cha đi trước Nhưng mà anh chữ hiếu chưa trả được, Cũng phụ lòng người con gái thương anh.

Tình mẫu tử vô biên

Tình mẫu tử vô biên

Mỗi khi nhìn thấy con trai mình cố gắng không ngừng, Mai cảm thấy hạnh phúc và tự hào. Cô biết rằng những hy sinh của mình đã không vô ích.

back to top