Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn nghĩ tình yêu chân thành liệu có còn tồn tại?

2019-02-14 01:24

Tác giả:


blogradio.vn - Học cách sống một mình, bất luận bên cạnh bạn không có lấy một người thương mến, bạn cũng có thể làm những gì bạn muốn làm. Khi duyên phận đến, đưa tay ra giữ lấy. Duyên phận chưa đến, hãy tự tạo ra một thế giới ấm áp bé nhỏ của riêng mình. Bởi vì, tình yêu vĩnh viễn chính là thứ, thà rằng không có cũng không chọn bừa, gấp không được, có gấp cũng không được.

***

Có hẹn nhau tại quán trà. Nhấp một ngụm ca cao nóng trong cái tiết trời se se lạnh vào những ngày cuối đông thế này, cảm giác có đôi phần dễ chịu. Tôi bắt đầu hỏi San Ni:

- Điều gì khiến bạn tin để duy trì một mối quan hệ? 

- Sự chân thành. 

Cô bạn của tôi mỉm cười. Tầm mắt lại một lần nữa hướng về người bên cạnh. Tôi để ý, nãy giờ họ không hề nới lỏng cái nắm tay.

- Giữa xã hội bộn bề như hiện tại, các bạn vẫn còn tin vào một tình yêu tràn trề nhựa sống à? - Tôi thả lỏng người, đối với chuyện tình cảm, từ lâu bản thân đã không mấy thiết tha. 

- Tay ta bắt nhịp với cuộc đời bon chen. Nhưng tình yêu lại dùng tim để cảm nhận. Căn bản là hai chuyện không liên quan mà. 

San Ni là bạn của tôi. Một cô gái với vẻ trời phú cho mạch văn cuồn cuộn như sóng ngầm cùng với nội tâm tràn đầy nhiệt huyết. Đã không gặp lại nhau từ lâu. Hôm nay, có thể nhìn thấy nơi đáy mắt kia ánh lên sự vui vẻ không ngừng, trong lòng tôi cũng hoá ra chút ghen tị. 

Nhìn sang người đang ngồi bên cạnh San Ni, thật không khó để nhận ra có bao nhiêu tình yêu mà anh ấy dành cho người bạn này. Ánh mắt không ngừng nhìn sang cô bạn nhỏ gầy của tôi, đầy đắm say trìu mến. Cứ một chốc anh ấy lại mỉm cười, có vẻ như những lời San Ni nói, cũng chính là những gì anh muốn nói. 

- Haizz - Tôi thở dài - Là do bạn may mắn gặp được chân tình, nên chuyện gì cũng có thể hoá thành ý văn, dạt dào cảm xúc. 

- Tôi không đơn giản để gặp được chân tình như bạn đã nghĩ. Có lẽ bây giờ trông tôi còn trẻ thật. Nhưng để yên ắng mà ở cạnh một người thế này, cũng đã trải qua không ít chuyện chẳng hay.

San Ni nói đúng, con người mà, ai cũng có trong mình những nỗi niềm riêng, những khổ đau riêng biệt chôn chặt nơi đáy lòng. Tôi vẫn hay tin vào một câu nói: Ai rồi cũng sẽ bình yên, có chăng ở hiện tại càng nhiều thử thách thì sau này thứ bạn đổi lấy chính là loại bình yên lâu dài nhất. 

Bạn nghĩ tình yêu chân thành liệu có còn tồn tại?

Người bạn này của tôi đã mang trong mình nhiều vết xước và khổ đau. Đã đến lúc ông trời ngừng tay, thôi không thử thách cô ấy nữa. 

Cũng không hẳn là chẳng còn thử thách. Tôi như chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi ngay:

- Nhưng có phải hai bạn yêu xa? 

Nhận được cái gật đầu. Tôi lại thêm một lần nữa khâm phục họ. 

- Thế... các bạn làm gì để giải quyết những nhớ nhung dai dẳng? 

- Chúng mình biến nỗi nhớ thành tình yêu, thành động lực cùng nhau cố gắng học tập và sống tốt... 

Vì chỉ có như vậy, mới khiến cho khoảng cách giữa chúng mình ngày càng tiêu biến, sát gần lại với nhau. 

Tôi giật mình. Bây giờ vẫn còn tồn tại loại tình yêu hoá thành động lực như thế sao? 

Giống như trong những câu chuyện mà tôi vẫn hay đọc và mơ mộng về. 

- Bạn không tin vào tình yêu đúng nghĩa sao? - San Ni hỏi lại. 

- Trước đây thì không. Sau hôm nay thì có một chút rồi. 

Hai người họ đồng loạt cười vang. Mãi mới thấy anh chàng kia lên tiếng:

- Cậu sẽ mãi nghi ngờ tính chân thành của tình yêu, cho đến khi được tự mình trải nghiệm nó.

- Như thế nào nhỉ? Khi yêu chúng ta có thể từ không tin tưởng biến thành tin tưởng sao? 

- Hoàn toàn có thể. Đó là khi cậu gặp đúng người. - Anh chàng có tên Dao Khuyen, tôi nhìn thấy từ Facebook, còn tên thật, tôi vẫn chưa có dịp được biết.  

Cô bạn của tôi có kể, ban đầu bạn ấy còn không biết cách đọc tên của anh chàng này, nên có một khoảng thời gian gọi là Dao Dao.

Đáng yêu đấy chứ. 

Bạn nghĩ tình yêu chân thành liệu có còn tồn tại?

- Có lẽ anh nói đúng. - Tôi gật gù ra vẻ thông hiểu - Nhưng làm sao để biết mình đang gặp đúng người? 

- Việc này phải tự thân trải nghiệm thì sẽ cảm nhận được thôi. Không có bất cứ định nghĩa nào chính xác về một người với ta là "đúng". 

Phải rồi. Đời sống tình cảm mỗi người mỗi khác. Khi tự mình đắm chìm trong câu chuyện đấy thì tự khắc biết được đúng sai. 

Nhưng, tình yêu chung quy lại vẫn có vài phần mù quáng. 

Nhỡ đâu, tình cảm trao hết cho một người không đúng với ta? 

Thì phải làm sao đây nhỉ? 

- Người phù hợp với mình, trong đời sẽ gặp nhiều không? 

- Nhiều. Nhưng ở mỗi hoàn cảnh, sau khi được và mất vài điều, cuối cùng chỉ còn lại một người thôi. - San Ni nói ra với sự tự hào dành cho người bên cạnh. 

Có lẽ, bạn ấy đã gặp đúng người rồi, nhỉ? 

- Tôi cũng muốn thử một lần nữa yêu. Trải qua nhiều lần hợp tan như thế, trái tim đã sớm nguội lạnh rồi. 

- Tình yêu luôn đong đầy trong tim là một điều tốt. Nhưng nhất định không nên vì quá trông ngóng mà quyết định vội vàng. - Giọng Dao Khuyen âm trầm bộc bạch, tôi lại dấy lên chút khó hiểu trong lòng. 

Cuối cùng tôi cũng nhận được một lời giải thích thế này:

"Thứ gì cũng có thể mất nhưng nhất định đừng để đánh mất nụ cười của bạn. Có tình yêu, cứ toàn tâm đối đãi. Mà không có, thì hãy là một người vui vẻ thỏa lòng." 

- Có nghĩa là khi duyên phận chưa đến, ta không thể tuỳ tiện chọn bừa phải không? 

- Đúng vậy. Chúng mình biết nhau, là một chuyện không một ai ngờ tới. Giống như chỉ cần chờ đến thời khắc đó, sẽ được gặp người cần gặp vậy. 

Một người có thể dang tay ra, ôm bạn vào lòng. Ôm trọn những vết thương, ôm trọn từng nỗi đau đã in hằn trong lòng bạn, cùng với câu nói: "Xin lỗi, là do anh đến trễ." phải không? 

Có lẽ là như vậy thật. Không nên nóng lòng. 

Học cách sống một mình, bất luận bên cạnh bạn không có lấy một người thương mến, bạn cũng có thể làm những gì bạn muốn làm. Khi duyên phận đến, đưa tay ra giữ lấy. Duyên phận chưa đến, hãy tự tạo ra một thế giới ấm áp bé nhỏ của riêng mình. 

Bởi vì, tình yêu vĩnh viễn chính là thứ, thà rằng không có cũng không chọn bừa, gấp không được, có gấp cũng không được.

Chúng tôi tạm biệt nhau. Thật lâu rồi mới có thể ngồi lại nói chuyện cùng với cô bạn kiên cường lúc nào cũng tràn đầy sức sống ấy. Và giờ đây, bên cạnh cô ấy đã có một người bạn đồng hành, toàn tâm toàn ý đối đãi, yêu thương. 

Mãi về sau, khi ngồi gõ lại những dòng này trên máy. Tôi vẫn nhớ như in câu nói trước khi tạm biệt của người có tên Dao Khuyen kia. 

Tôi hỏi: "Trong thời gian sắp tới, anh có muốn gặp bạn ấy nhiều hơn không?" 

Người ấy lắc đầu. 

"Vì sao vậy?" 

"Vì tôi muốn nhanh nhất có thể, đưa cô ấy bước vào ngôi nhà nhỏ của chúng tôi..."

 © Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top