Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh sẽ dắt em đi về phía mặt trời

2014-07-23 12:15

Tác giả:


Truyện Online - Cô không thể nhìn thấy sự thay đổi của anh sau bấy nhiêu năm, hình ảnh anh trong cô vẫn vẹn nguyên như ngày xưa, cô vẫn cảm nhận được những nhịp đập yêu thương từ trái tim anh. Và cô biết con đường phía trước còn nhiều gian nan nhưng cô sẽ cho mình một cơ hội đứng dậy để anh dắt cô đi qua bóng đêm, hướng tới ngày mai - nơi mặt trời đang chiếu rọi.

***

Những vạt nắng đang rong ruổi theo gió rồi có khi đậu ngoài cửa sổ, đâu đó trên tán cây ngân lên tiếng chim hót. Thanh Tâm chạm tay nhẹ nhàng mở cánh cửa sổ, mùi hương ngọc lan ùa tới. Cô căng lồng ngực hít hà không khí của buổi sáng sớm trong lành. Cô cảm nhận thấy cái yên tĩnh của con phố khi không có tiếng còi xe inh ỏi hay những âm thanh chát chúa của cuộc sống vội vã, xô bồ khi bước vào giờ cao điểm. Đã lâu lắm rồi lòng cô mới tìm lại được bình yên như vậy.

Tiếng bước chân chậm rãi của Đức Trung từ ngoài cửa bước lại gần cô.

- Anh đến rồi à. Làm sao anh vào nhà được vậy?

- Anh thấy cửa không khóa nên nghĩ em ở nhà.

- Chắc bà đi tập thể dục quên không khóa cửa.

- Em có muốn đi dạo không? Hôm nay trời rất đẹp.

- Em cũng đang muốn ra ngoài đây. Ở trong nhà nhiều quá, người em sắp mụ cả lên rồi.

- Đức Trung nghe được câu nói đó của Tâm anh mừng lắm, đã lâu rồi anh mới được thấy nét tươi tắn trở lại trên khuôn mặt cô. Anh đi bên cạnh cô, giữ chặt bàn tay cô cẩn thận từng bước. Chốc chốc anh lại liếc nhìn khuôn mặt cô, chỉ sợ nét vui tươi anh mới thấy sẽ nhanh chóng biến mất.

- Anh dẫn em đến một nơi được không?

- Ừ. Nơi nào vậy em?

Anh chở cô trên chiếc xe máy, chạy thật chậm, cô ôm chặt lấy anh từ sau lưng khẽ nhắm mắt lại để cảm nhận hương ngọc lan như đang bao bọc, thanh lọc tâm hồn cô. Những ngọn tóc cô bay trong gió thơm mùi ngọc lan. Cô đang hòa mình với thiên nhiên, đang trở về với thiên nhiên. Trong phút chốc những buồn đau bị ẩn nấp đi, sức sống vốn ngủ quên từ bao giờ trong cô giờ trở lại.
Mặt trời

Hai người dừng xe ở gần một ngọn đồi.

- Đến rồi em. Đường đi khá gồ ghề, để anh cõng em nha.

- Em tự đi được mà.

Mặt trời

Cô đi từng bước khi anh nắm tay dẫn đường đi trước. Con đường khó khăn nhưng cô đang dần bước trở lại nó sau những ngày trốn tránh trong bóng tối của căn phòng. Từng bước thật chậm để không bị vấp bởi những viên đá trên đường. Đôi chân cô có khi bị cào xước bởi những bụi cây đầy gai nhưng cô vẫn đang bước từng bước thật vững chắc. Bước lên đến nơi, cô nhẹ nhàng đi tới cái cây to giữa đồi. Cô chậm rãi đếm 1, 2, 3… 10 bước chân rồi dừng lại. Bàn tay cô mân mê vỏ cây xù xì. Tiếng gió rì rào trên tán cây xanh như đang hát ru. Anh ngồi xuống bên cạnh cô:

- Đây là lần đầu tiên anh tới ngọn đồi này đấy.

- Còn em đã quen với nơi đây khoảng tám năm rồi nhưng lâu lắm không trở lại.

- Nhưng ở đây chỉ có một cái cây to còn lại chỉ là những cây cỏ.

- Chắc nó cũng cao hơn nhiều rồi. Một mình nó nơi đây cũng cô đơn lắm. Em đã đặt tên cho nó từ lần đầu tiên tới đây.

- Tên của nó là gì vậy?

- Hy Vọng. Bởi dù hoàn cảnh thế nào, dù cô đơn ra sao hay phải chia cách bao lâu em cũng vẫn muốn nuôi một niềm tin, một hy vọng vào những ngày tháng phía trước.

Anh lặng lẽ ngắm khuôn mặt cô, vài tia nắng lọt qua tán cây chiếu trên khuôn mặt cô. Nụ cười hiền dịu của cô đang nở trên môi mà đã lâu lắm rồi anh chưa được thấy từ ngày xảy ra vụ tai nạn kinh hoàng đó. Hai người ngồi bên cạnh nhau, họ thả hồn trong vũ điệu của những làn gió đang nhảy nhót quanh cây cỏ rồi bay đến nơi thật xa. Hai tâm hồn đang trôi trong những dòng suy nghĩ khác nhau. Anh nhớ lại những ngày anh và cô gặp nhau ở trại trẻ mồ côi- nơi hai người cùng làm việc trong đội tình nguyện. Anh nhớ đôi mắt cô đượm buồn khi nói về lũ trẻ:

- Không ai có thể lựa chọn cho mình cha mẹ hay hoàn cảnh sống. Những đứa trẻ này thật tội nghiệp khi bị chính cha mẹ chúng bỏ rơi.

Một cô gái luôn nở nụ cười trên môi với trái tim ấm áp tình yêu thương luôn muốn ôm hết sự mất mát của lũ trẻ vào lòng đã in sâu trong tâm trí anh. Làm việc với cô anh cảm nhận được cuộc sống đang căng tràn trong từng tế bào của tuổi trẻ. Anh yêu cái cách cô cười, yêu giọng nói cùng tình cảm cô dành cho bọn trẻ. Trái tim anh ấm áp lạ kỳ khi ở bên cô và đôi khi nó đập nhanh hơn bởi tình cảm anh dành cho cô. Nhưng cái ngày cô gặp tai nạn anh quên sao được. Giờ phút kinh hoàng ấy cứ in trong tâm trí anh. Cô đã dùng thân mình cứu lấy đứa bé khi chiếc ô tô của người lái xe đang say rượu phóng tới bất ngờ. Anh lao ra bế cô trên tay, gương mặt anh thất thần, những giọt nước mắt anh rơi trong sự hoảng loạn, sợ hãi.

Sau lần đó, cũng may cô qua khỏi nhưng đôi mắt thì không nhìn thấy gì nữa do cú va chạm quá mạnh. Cô rơi vào khủng hoảng khi ngày đầu tiên tỉnh dậy mở mắt ra chỉ là một màu đen trước mắt. Cô đã suy sụp hoàn toàn trong nước mắt. Nhìn thấy cô như vậy, anh đau như cắt từng khúc ruột. Anh chỉ còn biết lặng lẽ bên cô, quan tâm chăm sóc cô, vỗ về nỗi đau trong cô. Cô cứ tự giam mình trong bóng tối, có lẽ cũng bởi cô sợ phải đối diện với sự thật, sợ sự cô đơn khi tất cả xung quanh chỉ là màu đen. Giờ đây ngồi bên anh là ngươi con gái mà anh muốn che chở, muốn cùng cô ấy đi trên con đường đầy bóng tối phía trước, anh muốn đưa bàn tay mình cho cô ấy nhưng dường như vẫn còn là một khoảng cách rất xa…

Em đợi anh

Được ngửi mùi cỏ cây quen thuộc, được chạm vào thân cây Hy Vọng khiến cô nhớ những buổi chiều của những năm tháng xưa khi cô thường cùng Hải Minh đến ngọn đồi này để nô đùa rồi đi dạo. Ngọn đồi đã gắn với tuổi thơ cùng mối tình đầu của hai người. Anh là người bạn từ thuở thơ bé của cô, nhờ có anh mà cuộc sống của cô không còn buồn tẻ, cô đơn sau khi bố mẹ qua đời. Anh bên cô, trò chuyện, hiểu cô, nắm lấy bàn tay cô khiến cô có thêm sức lực sống khi phải một mình chống chọi với cuộc sống. Buồn vui cuộc sống của cô qua đi khi có anh bên cạnh. Phải, có lẽ tình thương là điểm khởi đầu bền vững nhất cho một tình yêu bền chặt.
em đợi anh

Một buổi chiều cuối hè, cô cùng Hải Minh đến đây. Anh tặng cho cô những bông ngọc lan mà anh hái trong vườn từ sáng sớm rồi dắt lên mái tóc cô một bông còn đang chúm chím. Tình yêu đầu của cô cũng non tơ, mỏng manh nhưng không dễ phai nhòa như hương ngọc lan. Cái cảm giác lần cuối cùng được anh cõng trên lưng lên trên đồi cô quên sao được. Cô áp khuôn mặt mình vào vai anh, cảm nhận những yêu thương nơi anh. cô nghĩ về một ngày mai khi không còn anh đi bên cô, không được anh nắm tay đến nơi đây nữa. Trong phút chốc cô sợ hãi, cô thấy tim mình yếu mềm.

Cả hai ngồi dưới gốc cây, họ cùng lặng thinh, không nô đùa như những lần khác. Đôi mắt cô đượm màu buồn.

- Ngày mai anh phải đi cùng gia đình rồi.

- Khi nào anh sẽ trở về.

- Anh không biết nhưng nhất định anh sẽ về. Em hãy đợi anh được không?

- Anh sẽ nhớ đến một cô bé với những kỷ niệm về hoa ngọc lan và ngọn đồi này chứ. Em sẽ đợi anh ở nơi đây, dưới cái cây Hy Vọng này.

Những giọt nước mắt cô rơi, nỗi buồn xâm chiếm khi nghĩ đến tương lai không biết sẽ ra sao của cô khi không còn anh bầu bạn bên cạnh.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Tưởng chừng như nhiều lúc vô vọng khi nỗi nhớ trong cô cồn cào, còn anh vẫn không một dòng hồi âm. Những mâu thuẫn giằng xé rằng anh sẽ trở lại hay mãi mãi rời xa cô khiến cô nhói lòng. Tám năm đằng đẵng cô sống trong chờ đợi cùng lời hứa chờ anh trở về. Đã có khi cô buông xuôi, đã có khi cô cho phép lý trí thắng trái tim mình khi cần ai đó bên cạnh nhưng hình ảnh về anh đã ngự trị trong sâu thẳm trái tim cô. Cô vẫn ngày ngày chờ đợi anh dù cô biết có thể là không bao giờ gặp lại. Những lúc nhớ anh cô lại lang thang trên ngọn đồi, tìm lại những kỷ niệm của hai người. Đó là tất cả nguồn sống cho cô bấu víu, tựa vào khi nhớ anh, khi thấy nỗi cô đơn ùa về. Và giờ cô thấy nơi đây vừa quen thuộc, vừa xa lạ, cô không còn đủ dũng khí khi xung quanh chỉ là một màu đen. Niềm tin, sự hy vọng của cô dường như đã tan thành mây khói khi đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng của ngày mới. Tất cả những gì cô cảm nhận chỉ là sự tuyệt vọng, sợ hãi đang chế ngự thế giới nhỏ bé trong cô.

Và hôm nay sau một thời gian tự nhốt mình bởi nỗi sợ hãi trong bóng tối, cô quay lại nơi bắt đầu tình yêu. Giờ mọi thứ cô không còn nhìn thấy nữa mà chỉ cảm nhận bằng tâm hồn. Cô như trút bỏ được chiếc áo nặng nề, xù xì mà cô đã tự khoác lên mình để trốn tránh cuộc sống thực tại.

- Đức Trung, em xin lỗi khi thời gian qua làm anh phiền lòng.

- Em có lỗi gì đâu mà nói vậy. Anh càng thương em hơn. Mọi thứ rồi sẽ qua đi nếu em luôn vững tin vào cuộc sống thế này. Hãy cười để mọi gánh nặng được nhẹ hơn. Khi nào không thể cố được thì hãy đặt những gánh nặng ấy xuống, và nhờ rằng có anh ở đây ngay bên cạnh em, chỉ cần đưa tay cho anh để anh dẫn em đi, được chứ?

- Em … em giờ thành một người không nhìn thấy con đường phía trước mình đang bước, em không muốn là gánh nặng cho người khác.
kí ức tình yêu

Cô nghĩ mình đã làm tổn thương anh khi từ chối tình yêu nơi anh nhưng chỉ có như vậy cô mới thấy nhẹ lòng. Cô cũng còn đó sự chờ đợi Hải Minh- dù cô biết có thể đối diện với anh cô không làm được. Cô chỉ lặng lẽ nhớ anh, quên anh trong bóng tối, trong nước mắt. Cô chọn cô đơn làm bạn. Có lẽ với những tâm hồn khát khao yêu thương thì nỗi cô đơn còn đáng sợ hơn cả cái chết.

kí ức tình yêu

Sau chuỗi ngày xa đằng đẵng, Hải Minh cũng đã trở về. Mọi thứ đã thay đổi rất nhiều theo thời gian, chỉ có tình đầu trong anh vẫn vẹn nguyên. Anh nghĩ đến giờ phút sum họp với cô nhưng càng hy vọng lại càng tuyệt vọng. Anh kiếm tìm cô khắp nơi nhưng không thấy cô. Ngọn đồi nơi hẹn ước của hai người không có bóng dáng cô. Anh trở lại những nơi từng in dấu chân hai người để kiếm hình cô nhưng tất cả đều vô vọng. Nhưng anh đâu biết cô đang âm thầm khóc, khóc cho những tủi hờn, nhớ nhung trước bức tường cô tự tạo ra với anh. Cô trốn chính bản thân mình, trốn cả anh và nỗi đau, nỗi nhớ cứ giằng xé cô.

Đức Trung thấu hiểu mối tình sâu đậm cô mang trong lòng, nhìn cô ngày càng tiều tụy khiến trái tim anh đau lắm. Anh biết làm gì cho cô khi chỉ có thể lau những giọt nước mắt đang dần cạn khô trên gò má cô.

Những cơn mưa không dứt cuốn đất trời ủ trong màu xám buồn hiu hắt. Lách tách tiếng mưa rơi làm ướt nhoèn ô cửa kính. Trong quán nhỏ ven hồ, hai người đàn ông đang đối diện nhau. Đức Trung không thể giữ mãi cô cho riêng mình khi nhìn cô đau đớn và mất dần niềm tin sống. Anh đã quyết định gặp Hải Minh để nói mọi chuyện.

- Anh hãy trở lại bên cô ấy. Chỉ có anh mới giúp cô ấy đứng lên và tiếp tục sống. Làm ơn, hãy cứu cô ấy!

Nét mặt Hải Minh biến sắc, anh không tin vào những gì đang nghe bên tai mình. Đức Trung đưa cho anh cuốn nhật ký ép đầy những nhành hoa ngọc lan mà cô ấy đã viết trong những năm tháng qua.

“Anh à, anh đã đi thật rồi. Giờ em sẽ tự học cách sống một mình khi không có anh để dựa vào. Ngày nào đó em anh đọc được cuốn nhật ký này anh sẽ hiểu rằng em đã rất nhớ anh.”

“Hôm nay em lại đến ngọn đồi –nơi chúng ta đã vui chơi và in dấu những kỷ niệm ngày xưa. Anh biết không, mỗi khi nhớ anh, đôi chân em lại vô thức bước đến đó. Gió sẽ lau những giọt nước mắt của em thay cho anh.”

“Những ngày làm công tác tình nguyện em đã nhận ra bao điều quý giá của cuộc sống. Nhìn những đứa trẻ mồ côi em nghĩ đến mình và càng thương chúng hơn. Khi nào anh trở về, em sẽ dẫn anh đến đó, chúng ta sẽ cùng giúp đỡ tụi nhỏ.”

“Anh à, giờ hoa ngọc lan nở rồi. Hai bên đường mùi hoa ngọc lan thơm một mùi rất riêng. Anh còn nhớ anh hay mang cho em những nhành ngọc lan mà anh hái vội không. Cuốn nhật ký giờ cũng dày hơn khi những cánh ngọc lan ép trong đó. Em rất nhớ anh!”

“Anh sẽ thấy rất lạ khi em không còn viết nữa phải không. Em không thể viết được nữa nên em sẽ thu âm lại, cảm giác như này giống như em đang nói chuyện với anh vậy. Em không chắc mình có thể có dũng khí gặp lại anh, nhưng trò chuyện với anh như thế này đã thành thói quen với em và em không thể bỏ được nó. Thế giới đã sụp đổ trong em khi em không thể nhìn thấy gì ngoài màn đêm đen đặc bao phủ, những cơn ác mộng xuất hiện trong giấc ngủ, em sợ hãi, sợ đến vô cùng. Em thấy mình lạc điệu giữa cuộc đời, lạc lõng giữa cô đơn. Dù phải chung sống với nỗi cô đơn đã lâu, em tưởng mình đã quen nhưng sao giờ em lại thấy trống vắng và sợ hãi đến vậy. Em rất sợ”.
Anh sẽ dắt em về phía mặt trời

Nước mắt anh nghẹn ngào như cơn mưa ngoài kia. Anh nghĩ đến chuỗi ngày đau khổ mà cô phải chịu đựng một mình khi không có anh bên cạnh. Cô đã mong chờ anh nhường nào nhưng những lúc đó anh lại quá xa. Anh trách mình đã không bên cô những lúc cô găp giông bão trong cuộc đời. Anh trách mình đã không bên cạnh khi cô cần. Cô luôn trông chờ ngày anh trở lại, nhưng giờ đây làm sao để gặp được cô ấy. Trái tim anh thắt lại trong tiếng nghẹn ngào. Ngỡ như hạnh phúc trở về thì những bão tố lại cuốn đi mọi thứ. Điều duy nhất anh làm cho cô là bên cạnh cô, ôm lấy nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng. Anh phải đi tìm cô, tìm lại tình yêu mà anh đã rời xa bao năm nay. Giờ anh chỉ cần cô, ngày hôm qua và cả ngày mai có thế nào thì anh vẫn sẽ bên cô mà thôi.

Anh sẽ dắt em về phía mặt trời

Chiều lộng gió. Những cơn gió êm ả, hiền hòa thổi mái tóc cô đang bay. Cô hỏi Đức Trung:

- Hôm nay anh có chuyện muốn nói với em à?

- Ừ. Em phải bình tĩnh nghe anh nhé!

- Có chuyện gì mà nghiêm trọng vậy anh?

Cô lắng tai nghe tiếng bước chân, tiếng thở rất nhẹ đang tiến lại:

- Ở đây còn có ai nữa à?

Hải Minh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Cô bị bất ngờ, khẽ lùi lại:

- Anh ơi, ai vậy?

Hải Minh nói không nên lời, nước mắt anh nhạt nhòa khi đứng trước cô. Anh ôm chặt cô vào lòng sau bao thương nhớ và cả nỗi buồn đang ngự trị.

- Anh… anh Hải Minh… có thật là anh không?

- Anh đây! Anh đã về rồi.

Cô đẩy mạnh thoát khỏi vòng tay anh, cô quay người muốn trốn chạy nhưng đôi chân cô, trái tim cô đâu còn sức. Cô ngã quỵ xuống, anh vội đến ôm cô vào lòng.

- Em đừng trốn anh nữa được không? Anh hiểu nỗi khổ tâm của em. Anh đã trở về đây và mãi mãi chúng ta không chia xa nữa. Anh sẽ làm chỗ dựa cho em, làm bờ vai cho em tựa, làm đôi mắt cho em để em nhìn thế giới này. Hãy đưa tay cho anh nắm để mình không lạc nhau nữa được không em?

Đôi vai cô run lên, những giọt nước mắt cô rơi vì hạnh phúc hay khổ đau cô cũng không biết. Những tháng ngày cô mòn mỏi chờ đợi anh giờ đã thành sự thực, anh quay về bên cô thật rồi nhưng sao cô thấy trái tim mình đau như vậy.

- Sao chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này?

- Dù là lúc này hay trong bất kỳ hoàn cảnh nào anh cũng sẽ tìm em và yêu em như ngày xưa. Giờ chúng ta sẽ không chia xa nữa, em hiểu không? Anh sẽ giữ em bên cạnh bằng mọi giá. Đừng sợ, hãy dũng cảm lên như em từng vậy, đừng bắt mình chịu tổn thương nữa.

Cô không thể nhìn thấy sự thay đổi của anh sau bấy nhiêu năm, hình ảnh anh trong cô vẫn vẹn nguyên như ngày xưa, cô vẫn cảm nhận được những nhịp đập yêu thương từ trái tim anh. Và cô biết con đường phía trước còn nhiều gian nan nhưng cô sẽ cho mình một cơ hội đứng dậy để anh dắt cô đi qua bóng đêm, hướng tới ngày mai - nơi mặt trời đang chiếu rọi.

Và ngọn đồi lộng gió khẽ hát khúc hát chuyển mùa.

  • Cua Đá

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top