Anh đến và đi trong tháng mười
2016-10-20 01:15
Tác giả:
Nghe bài hát Until you (Shayne Ward)
Sáng nay đi làm em thảng thốt nhận ra, thì ra mùa thu đã về. Tháng mười rồi anh ạ. Hai năm có lẻ rồi... Ở bên chị ấy anh có hạnh phúc không?
Hơn hai năm kể từ ngày chúng ta chia tay, em vẫn như ngày nào. Đến cả thói quen cũng không thay đổi. Em vẫn thích lướt xe với tốc độ cao đi trên con đường quen thuộc. Đi xuyên qua cánh đồng ngô xanh rì và những bụi cỏ lau dại đục một màu trắng. Em vẫn thích chơi đùa cùng gió, vẫn thích thả tóc mỗi khi đi xe để gió lùa vào tóc em, trêu đùa, làm ngọn tóc em tung bay.
Sáng nay, em nghĩ về anh. Rất nhiều. Mỗi khi nhớ về anh, em lại nghĩ đến những cơn gió. Và thế là em chìa nhẹ bàn tay trái, để hứng từng ngụm gió, cái cảm giác gió mơn man ở lòng bàn tay thật tuyệt. Em nắm chặt bàn tay để bắt gió nhưng ngọn gió nghịch ngợm lại chạy khỏi bàn tay em, dù có nắm chặt thế nào cũng không thể bắt được gió. Em hiểu, gió chỉ có thể cảm nhận chứ không thể nắm bắt. Giống như anh, anh vẫn tồn tại trong ký ức của em nhưng em không thể chạm vào.
Tháng mười về, em nhớ anh!
Em vẫn thích nghe nhạc thật lớn mỗi khi đi xe, để gió thổi ù ù một bên tai, còn bên tai kia là những giai điệu dịu êm. Sáng nay em bài hát Until you của Shayne Ward, bài hát mà cả hai ta cùng thích đấy. Anh từng nói vừa đi xe vừa nghe nhạc như vậy rất không an toàn. Em biết, nhưng em kệ. Cuộc sống nhiều khi suy nghĩ quá nhiều cũng chưa hẳn là tốt.

Anh còn nhớ không? Chúng ta quen nhau trong một chiều tháng mười lộng gió, rồi chúng ta cũng chia tay nhau trong tháng mười. Đó là một buổi tối tháng mười sao giăng đầy trời. Anh nói lời chia tay, làm tim em nghẹn đắng, em tự hỏi, làm sao một buổi tối đẹp như thế này mà anh lại có thể nói hai chữ “chia tay” ? Hai năm qua em đã từng đau khổ, từng khóc, từng buồn bã, thậm chí em cũng từng muốn hận anh. Nhưng rồi em chợt nhận ra, cuộc sống này ngoài anh ra còn rất nhiều điều tươi đẹp. Anh và em có lẽ là chỉ có duyên cùng nhau đi một đoạn đường, đến ngã rẽ, anh sẽ phải đi con đường của anh. Chỉ là con đường đó không có em. Em tin, em sẽ tìm được người cùng em đi đoạn đường kế tiếp. Em không hối hận vì đã yêu anh, những tháng ngày bên anh là những mảnh ghép khiến cho cuộc đời em thêm nhiều màu sắc.
Giờ đây, em cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Em tự mình đi xe đi làm, không cần ai đón đưa, em trồng những chậu hoa xinh xinh, đặt chúng trước ban công, mỗi buổi sáng thức dậy nhìn chúng đua nhau khoe sắc, em thấy mình tràn đầy sức sống. Những lúc rảnh rỗi em ngồi bên khung cửa sổ cảm nhận gió, đọc sách và nghe nhạc.
Hạnh phúc nhiều khi cũng chẳng phải cái gì lớn lao, hạnh phúc đôi khi bắt nguồn từ những điều rất nhỏ phải không anh?
© Nắng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.





