Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh chính là hoài niệm tuổi thanh xuân

2017-10-20 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Cô và anh đã từng xem nhau là tất cả, là mảnh ký ức mà dù trải qua bao nhiêu xuân xanh, hạ vàng vẫn không thể phai mờ. Vì duyên mà gặp gỡ, rồi hết duyên mà rời xa. Sau tất cả chỉ còn là nuối tiếc, vấn vương cho một thứ tình cảm đã mãi xa xôi.

***
blog radio, Anh chính là hoài niệm tuổi thanh xuân

Mưa bay, chợt thấy lòng bâng khuâng, vấn vương một thoáng kỷ niệm đã mãi rời xa. Cô gái nhỏ ngồi bên hiên vắng ngắm từng đợt mưa rơi xuống như mang nặng nỗi lòng nhớ thương.

Cô gọi tình yêu đó là thanh xuân, là lưng chừng tuổi trẻ mang lại cho cô những mảng màu khác nhau của cuộc sống. Thứ tình cảm không ồn ào náo nhiệt, cứ nhẹ nhàng đi vào trái tim của nhau bằng những hơi ấm ngọt ngào. Từ sâu thẳm trái tim cô thứ đọng lại là những cái nắm tay ấm nồng, là ánh mắt đắm đuối và cả những chiếc ôm thật lâu.

Nhiều lúc cô tự hỏi liệu tình yêu đó sẽ kéo dài bao lâu khi mà hai con người chỉ lặng lẽ thâm trầm bên nhau. Không hứa hẹn, không ràng buộc nhưng lại có thể làm con người ta say, nhớ nhung rồi hi vọng.

Thu về mang theo heo may gió thổi, thanh xuân lại tựa một cơn mưa rào vội đến rồi vội đi. Hai hình thái trái ngược nhau nhưng gặp nhau ở vết thương nơi trái tim của người con gái.

Cô và anh đã từng xem nhau là tất cả, là mảnh ký ức mà dù trải qua bao nhiêu xuân xanh, hạ vàng vẫn không thể phai mờ. Vì duyên mà gặp gỡ, rồi hết duyên mà rời xa. Sau tất cả chỉ còn là nuối tiếc, vấn vương cho một thứ tình cảm đã mãi xa xôi.

Anh đi rồi nhưng cô vẫn ngồi đó, vẫn hành lang đó, góc phố thân quen và cả những kỷ niệm không thể nào quên.

blog radio, Anh chính là hoài niệm tuổi thanh xuân

Sau ngần ấy thời gian xa cách, cô vẫn chẳng thể tin anh đã rời xa. Tình cảm trao nhau từ trái tim chân thành, nhưng rồi cũng không thể lặng lẽ bên nhau trong tiến trình hạnh phúc.

Xa anh rồi, nước mắt cô vẫn tuôn rơi mỗi lần giật mình trong đêm vắng lặng. Cô vẫn hoang hoải, vẫn mơ hồ trong mỗi giấc mơ có anh kề bên. Sau tất cả vẫn chỉ có màn mưa nhạt nhòa và khoảng không vô hình như nuốt gọn tấm thân nhỏ bé kia. Đã bao lần cô tự hỏi tại sao giữa hơn 7 tỉ người cô lại gặp anh, tại sao giữa những trái tim đang loạn nhịp ngoài kia, trái tim cô lại thổn thức mỗi lần nhìn thấy anh. Tai sao cứ phải bước qua nhau để rồi làm trái tim đau nhói. Dù có hỏi bao nhiêu lần nữa thì thứ cô nhận được cũng chỉ là khoảng không vô hình.

Người ta vẫn đổ lỗi cho duyên phận, cho sự sắp đặt của tạo hóa. Thế nhưng khi xa nhau rồi, dù có kiếm tìm cô cũng không thể nhìn thấy hình bóng của anh. Chẳng lẽ duyên phận của cô và anh chỉ đến đây thôi sao.

Vẫn biết thời gian qua đi, mọi sự sẽ chìm vào quên lãng. Thế nhưng có những hồi ức chỉ mãi thuộc về anh, luôn nhắc cô nhớ đến. Trên những con đường xuôi ngược, cô vẫn hi vọng một lần được thấy bóng hình anh, thỉnh thoảng vẫn đưa mắt tìm anh khi bước qua góc phố cũ. Trong những ngày trời nổi gió, ký ức về anh lại hiện hữu vẹn nguyên như chưa bao giờ rời xa.

Không phải cô không thể từ bỏ anh, mà đơn giản cô chỉ muốn giữ lại mảnh kí ức đẹp nhất về anh, về một thời thanh xuân nồng nhiệt nhất. Giữa những khoảng không vô hình, cô bình yên giữa những mảng kí ức nhạt nhòa. Thỉnh thoảng sống trong trầm mặc nhớ thương, lòng cô thấy bình yên đến lạ. Sau những giông bão ngoài kia, góc sâu kỉ niệm vẫn vẹn nguyên hạnh phúc.

Tiết trời trở lạnh, cô gái nhẹ đan những ngón tay ngắm nhìn màn mưa. Cô nhận ra, bình yên là được sống trong những mảng kí ức có anh, anh chính là hoài niệm của tuổi thanh xuân không thể nào quên. Bình yên nhé, tuổi thanh xuân!

© Nguyễn Hà – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

back to top