Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh à, cuộc sống của em đã ổn rồi

2016-07-06 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - “Đã từng” có lẽ cũng chỉ là một tên gọi để diễn tả những thứ thuộc về quá khứ. Mà quá khứ lại có một quyền năng rất đáng sợ. Đó là nơi người ta luôn ao ước, nhưng mãi mãi chẳng thể chạm vào. Là nơi hiện hữu một hạnh phúc thương đau, và đúng như tên gọi, người ta vẫn mong muốn được ngủ vùi trong cái hạnh phúc khó hiểu ấy. Là nơi chất chứa đầy những kỷ niệm, nhưng chẳng ai có quyền được bước chân vào nơi đó thêm một lần nào nữa. Cả anh, cả em, và cả chúng ta…

***

Ngày hanh hao vương trên phiến lá nhỏ, nắng vẫn vương vãi từng hạt li ti rơi rớt xuống căn phòng. Ngày này năm xưa, chúng ta đã từng mặn nồng với một tình yêu tưởng chừng như vĩnh cửu, nào ngờ đâu, mọi thứ chỉ như vừa mới hôm qua mà giờ tựa như bốc hơi thành làn khói mỏng manh, rồi lặng lẽ tan vào cõi hư vô.

Có một cuộc tình đã tưởng chừng như là mãi mãi, nhưng “mãi mãi” ấy chẳng thể nào chiến thắng nổi thời gian. Em ngỡ rằng cứ yêu thương hết mình, và trân trọng tình yêu ấy thì anh sẽ động lòng mà ở cạnh bên em đến cuối đời. Nhưng rồi tất cả đều là duyên nợ, có duyên mà không nợ thì đành phải xa.

Anh à, cuộc sống của em đã ổn rồi

Này chàng trai, anh có biết không?

Em đã từng đau đáu vẫy gọi về miền quá khứ, chỉ muốn tim thôi nhức nhói giữa những cơn đau hiện thực. Em đã từng khóc nấc lên mỗi đêm chỉ vì anh đã rời xa mãi mãi. Em đã từng khư khư ôm lấy những hoài niệm, rồi bật khóc khi bất chợt không thể kiềm được nổi cảm xúc của chính mình. Em đã từng níu kéo những giấc mộng đẹp của cái thời tình yêu say đắm, và rồi giật mình choàng tỉnh với những giọt nước chua chát khẽ rơi ước đẫm đôi bờ mi.

“Đã từng” có lẽ cũng chỉ là một tên gọi để diễn tả những thứ thuộc về quá khứ. Mà quá khứ lại có một quyền năng rất đáng sợ. Đó là nơi người ta luôn ao ước, nhưng mãi mãi chẳng thể chạm vào. Là nơi hiện hữu một hạnh phúc thương đau, và đúng như tên gọi, người ta vẫn mong muốn được ngủ vùi trong cái hạnh phúc khó hiểu ấy. Là nơi chất chứa đầy những kỷ niệm, nhưng chẳng ai có quyền được bước chân vào nơi đó thêm một lần nào nữa. Cả anh, cả em, và cả chúng ta…

Dù có mê muội, dù có ngu ngốc em cũng chẳng thể nào níu kéo yêu thương về bên cạnh như thể chưa từng chia lìa. Có cố gắng cách mấy, thì anh cũng đâu thể quay về, bởi nếu đã có ý định quay về, thì tại sao anh phải rời đi như thế.

Em không ai đủ can đảm để yêu mãi một người không yêu mình, không ai đủ cố chấp để chờ đợi một bóng hình mà giờ phải gọi bằng cái tên mỹ miều là “người lạ từng thương”. Và chẳng ai đủ mạnh mẽ để luôn khiến trái tim mình xốn xang, trong khi thứ nó muốn chỉ là hơi thở nhẹ nhàng của bình yên.

Anh à, cuộc sống của em đã ổn rồi

Người ta chỉ thường hằn học, đau khổ khi một mối quan hệ kết thúc. Nhưng chẳng mấy ai đủ mạnh mẽ để nở một nụ cười thật sự an nhiên với đối phương sau một mối quan hệ.

Có một người đã thôi mong nhớ một người.

Có một người đã chẳng còn thiết tha với những gì mà người-của-quá-khứ mang lại, cả niềm vui hay thậm chí là cả nỗi buồn.

Có một người đã biết yêu thương chính mình và tận hưởng những niềm an yên trong cuộc sống.

Có một người đã nói rằng mình sẽ chẳng thể nào ổn nếu không có anh, nhưng rồi mọi chuyện đã khác, ngay đến cả việc nhớ anh mỗi đêm tôi cũng đã trót quên mất rồi.

Em biết rằng đâu phải ai sinh ra cũng đều có thể trở nên mạnh mẽ, kiên cường. Chỉ là sau khi đã trải qua nhiều va vấp và nhiều cú ngã đớn đau, họ mới nghiệm ra rằng, yếu đuối không phải là cách tốt nhất để đối đầu với cuộc đời.

Ngày mai, mặt trời vẫn cứ lên và em vẫn phải sống. Người xa thì cũng đã xa, khóc thì cũng đã khóc, đau lòng thì cũng đã đau lòng. Và người đã rời đi thì cũng đã đến lúc cần phải buông bỏ. Đôi khi người ta vẫn hay tự nói với nhau rằng, tôi ổn. Nhưng liệu có mấy ai thực sự ổn từ trong tâm. “Ổn”, không phải là một động tự biểu hiện sự mạnh mẽ, vậy hà cớ gì cứ phải tập cho mình cái thói quen mạnh mẽ giả tạo ấy.

Đêm nay, mưa vẫn rơi và nhuốm một màu yêu thương cũ kỹ. Nhưng em đã chẳng còn bận lòng về những thứ thuộc về anh nữa. Mưa rơi trên mái hiên, mưa rơi ngoài ô cửa nhỏ, mưa rơi trước thềm nhà, những hạt mưa cứ thế hoà vào khí trời rơi rớt xuống mặt đất rồi vỡ tan. Người ta cũng như những hạt mưa vậy, cứ kết tụ thành những đám mây trôi lơ lửng, và rồi khi đã vượt quá giới hạn, người ta cứ thế mà mất nhau. Chắc có lẽ họ biết, trong những giây phút đó, họ đã thực sự cảm nhận được yêu thương, và được sống đúng với ý nghĩa của một con người.

Em sẽ không cố chứng tỏ với mọi người rằng em đang ổn. Vì vốn dĩ, cuộc sống của em giờ đây đã thật sự ổn lắm rồi.

© Hồ Thảo – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Video đang được xem nhiều nhất



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top