Ai cũng đã từng có tuổi thơ
2019-08-18 01:20
Tác giả:
Ngọc Minh
blogradio.vn - Tuổi thơ, mặc dù chỉ còn là quá khứ, nhưng vẫn là kỉ niệm, là cảm xúc neo đậu mãi trong tâm trí mọi người. Lớn hơn rồi, ai cũng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, dường như vì thế mà tuổi thơ dần trở thành đám lục bình trôi lững lờ trên sông, đôi khi ta bắt gặp nhưng cũng chỉ là cái nhìn thoáng qua.
***
Tuổi thơ là khoảng thời gian chơi đùa vui vẻ mà chẳng cần bận tâm thế giới ngoài kia đang ra sao, không sổ sách, không deadline. Có lẽ ai trong chúng ta cũng được một lần ngồi trên chuyến tàu quay về tuổi thơ để lại được "trần trụi với thiên nhiên", "hồn nhiên như cây cỏ", vứt bỏ hết tất cả muộn phiền của cuộc sống?
Bạn có nhớ tuổi thơ như thế nào không?
Với tôi, đó chính là lúc chơi đùa dưới gốc đa đầu làng, là những buổi chiều thả diều, tắm sông. Tuổi thơ thật hạnh phúc khi tôi có bà bên cạnh, bà luôn hết mực chiều chuộng tôi, nhiều lúc còn được cưng hơn cả ba mẹ.
Tuổi thơ còn là những lúc tôi được bà chở che khi ba bắt tôi nằm xuống chịu những đòn roi của đau "thấu xương" dù chính bà cũng biết tôi là người làm sai.

Tuổi thơ là những buổi trưa hè, mẹ bảo lên giường nằm ngủ nhưng tôi chỉ vờ nhắm mắt rồi rón rén chạy tót ra vườn vui đùa cùng hoa và bướm. Thỉnh thoảng, tôi nằm vật ra trên bãi cỏ xanh mướt, ngắm nhìn trời xanh cùng những đám mây trăng mềm xốp như kẹo bông đang trôi lững lỡ. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ khi nào chẳng hay, chỉ biết rằng khi tôi tỉnh dậy phát hiện rằng mình đang nằm trên bộ phản mát lạnh.
Tuổi thơ là những ngày tháng tôi thương ba vô cùng. Mỗi khi uống cà phê, ba đều lén để dành cho tôi một ít dù biết mẹ không cho. Cứ độ chiều, ba lại cõng tôi trên lưng rong ruổi khắp đường làng, ba chỉ tôi con trâu, những cành me lủng lẳng trái. Khi ông mặt trời vừa khuất sau ngọn tre làng, ba cùng tôi trở về. Nhưng hầu như tôi chẳng nhớ gì về con đường trở về nhà ấy, vì lúc nào tôi cũng gục trên lưng ba khi những giọt hoàng hôn vừa rơi xuống. Tấm lưng ba chính là nơi để tôi có thể nương tựa mỗi khi tôi vấp ngã trên đường đời.
Tuổi thơ là luôn có đứa bạn thân kè kè bên cạnh. Khi niềm vui là mỗi sáng dắt chiếc xe đạp ra trước cổng nhà, tôi đứng chờ nhỏ bạn sang rủ đi học. Nó mà hú một tiếng, là hai đứa thi nhau đạp đến trường băng qua những con đường làng quanh co dọc theo cánh đồng ngát hương lúa. Là những lúc vui buồn, có gì cũng kể nhau nghe, những chuyện ở trường rồi ở tận đâu đâu cũng lôi ra nói cho bằng được - đó chính là những câu chuyện dài vô tận. Hễ một trong hai đứa có gì mới là chia nhau chơi "Tao 5 phút, mày 5 phút" rồi hai đứa cười vang cả góc nhà, khi là một quyển truyện có khi lại là món đồ chơi mới. Những buổi chiều mát mẻ, hai đứa rủ nguyên đám nhóc bằng tuổi trong xóm bày đủ thứ trò nghịch phá trên đời, chơi tới mãi tối mịt mới về.

Tuổi thơ là bên cạnh đám bạn, phải có một chú mèo hay con gấu bông để có thể trò chuyện tâm sự. Kể cho nó nghe mọi chuyện chỉ mình và nó biết dù bản thân hiểu rằng nó chẳng hiểu gì cả. Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn đêm đêm tâm sự cùng chú mèo nhỏ với mong ước nó sẽ đáp lại lời mình nói.
Tuổi thơ, mặc dù chỉ còn là quá khứ, nhưng vẫn là kỉ niệm, là cảm xúc neo đậu mãi trong tâm trí mọi người.
Lớn hơn rồi, ai cũng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, dường như vì thế mà tuổi thơ dần trở thành đám lục bình trôi lững lờ trên sông, đôi khi ta bắt gặp nhưng cũng chỉ là cái nhìn thoáng qua. Xin nhắn nhủ những người đang lớn và đã lớn, hãy lưu giữ lại mọi khoảnh khắc kì diệu mà người ta gọi là tuổi thơ ấy để cảm nhận một cuộc sống khó khăn hơn, nhiều thử thách hơn. Bởi lẽ tôi biết bạn cũng đã từng có một tuổi thơ, phải không?
© Ngọc Minh – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.





