Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu xa, hạnh phúc nhất là ngày gặp lại

2016-12-03 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Vài lần nhìn thấy người con gái giống em bước vào, tôi giật mình mừng rỡ để sau đó lại tiếc nuối vì không phải là em. Yêu rồi phải xa một người thật khổ sở!

***

Cuối đông rồi, nhìn mưa rơi nhạt nhoà từng dòng trên kính, tôi lại nhớ đến ngày đầu tiên tôi gặp Phương. Cũng là vào một buổi sáng mùa mưa tháng 11. Tôi đang tỉ mẩn lau mặt bàn cà phê của nhóm khách hàng vừa đứng lên ra về, bỗng chợt thoáng thấy bóng một người mặc áo jean, đội nón lưỡi trai từ phía cửa lướt qua rồi ngồi vào bàn phía sau lưng. Theo nhận định chủ quan nên mặc dù chưa nhìn rõ, miệng tôi vẫn cất tiếng chào mời:

- Xin được hỏi anh dùng gì?

Vẫn không nghe khách trả lời. Tôi vội vàng quay lại.

Ôi trời! Là một cô gái trẻ đẹp và rất xì tin nữa. Hai tay cô dừng bấm trên chiếc điện thoại cảm ứng dán nhiều hình trái tim, ngước đôi mắt to nhìn tôi như một "sinh vật lạ" :

- Xí! Người ta là con gái mà kêu bằng...anh!

- Tôi... tôi xin lỗi. Tại vì...

Trong lòng tôi dự định phân bua rằng: do chưa nhìn kỹ nên bị nhầm bởi em mặc đồ TOMBOY quá, nhưng vội kìm chế lại. Tiếng cô gái cắt ngang suy nghĩ của tôi:

- Anh muốn nói tôi giống con trai nên nhầm, đúng không?

- Vâng, xin khách thông cảm! Vậy cô dùng gì xin mời!

- Anh cho tôi xem cái menu của quán.

 Yêu xa, hạnh phúc nhất là ngày gặp lại

Tôi đưa thực đơn cho cô gái xem. Lật qua, lật lại chỉ vỏn vẹn có một trang, cô ta thở dài một tiếng qua cái miệng rất hồng xinh:

- Cho một ly sinh tố dâu. Quán anh mới mở hả? Sao không thấy bán các loại bánh ngọt, kem?

Tôi cầm lại tờ thực đơn, đưa tay gãi đầu vì bối rối:

- Thực tình, quán mới khai trương một tháng. Tôi và người bạn nam mới ra trường chưa tìm được việc làm nên mới chung vốn khởi nghiệp, do đó điều kiện cũng còn khiêm tốn lắm, mong cô thông cảm.

- Tôi cũng đang học năm cuối trường đại học gần đây thôi, ít tuổi hơn anh rồi nên kêu bằng em đi. Anh kêu "cô" làm như người ta già lắm vậy!

Nghĩ lại kỷ niệm hai năm trước, tôi mỉm cười một mình. Lần đầu tiên tôi quen Phương mà chỉ biết đứng yên nghe em phê bình đủ thứ. Phương ăn nói mạnh dạn như con trai, còn tôi luôn trong tư thế bị động. Vậy mà thần Cupid lại buông mũi tên kết nối hai đứa lại với nhau. Sau cuộc gặp gỡ vu vơ, chúng tôi thấy thích nên trở thành bạn của nhau. Phương tranh thủ mời các bạn cùng lớp đến quán ủng hộ cho tôi nhiều hơn. Tính tình hai đứa tựa mặt trăng với mặt trời, tôi ít nói và cư xử nhẹ nhàng còn em nóng tính, nói nhiều. Vậy mà chúng tôi chẳng bao giờ giận hờn nhau quá một ngày, trái lại càng ngày càng quý mến nhau hơn. Bạn bè chọc ghẹo đó là "quy luật bù trừ".

Từ lúc quen Phương, em còn dành thời gian giúp đỡ việc kinh doanh của tôi. Em mua thêm cây cảnh để bài trí cho lãng mạn và tìm mối cung cấp thêm bánh ngọt, kem về bán. Có bàn tay con gái nên quán của hai thằng bạn trai chí cốt ngày càng phát triển, đông khách. Ngoài giờ Phương đi học, tôi hẹn em đi xem phim, dạo phố. Bên ngoài trông nàng cứng cỏi nhưng thật ra có dịp gần gũi mới biết nàng rất yếu đuối, đi xem phim tình cảm hay khóc lắm. Phương kể do cha mẹ sinh hai lần đều là gái nên từ bé cha mẹ thích em mặc đồ con trai cho vui nhà. Riết rồi lớn lên, nàng cũng cắt tóc tém và thích gu ăn mặc hơi nam tính. Nhưng từ khi quen tôi, biết tôi thích vẻ đẹp người phụ nữ truyền thống nên Phương bỗng dưng thay đổi. Nàng bắt đầu để mái tóc dài, trang phục điệu đà hơn. Đêm Noel nàng còn mặc áo dài xuống phố với tôi. Chính trong một đêm cuối đông ấy, chúng tôi trao nhau nụ hôn đầu tiên thay lời hứa hẹn yêu thương!

 Yêu xa, hạnh phúc nhất là ngày gặp lại

Tình yêu của chúng tôi rất nhẹ nhàng. Em đã cầm bằng đại học loại giỏi, còn tôi kinh doanh ngày một tốt hơn.

Nhưng rồi một chiều mưa, em đến gặp tôi báo tin trong nước mắt là gia đình bắt em tiếp tục lấy bằng cao học bằng con đường du học. Vì Phương giỏi hai ngoại ngữ Anh - Pháp, lại có người bác ruột sống bên Pháp mấy chục năm nên nàng sẽ qua đó du học kiểu chuyên ngành khoảng hơn hai năm. Phương không muốn đi bởi lẽ từ bé nàng chưa hề xa gia đình, đặc biệt lúc này nàng với tôi đang yêu nhau. Phương sợ sẽ nhớ nhung rất nhiều, sợ cuộc sống viễn xứ. Tôi ôm Phương vào lòng tìm lời khuyên em phải mạnh mẽ, cố gắng học để vui lòng cha mẹ và sau này tốt cho tương lai. Còn chuyện tình cảm, tôi hứa sẽ chung thủy chờ đợi. Em lau nước mắt, gật đầu nói:

- Em luôn tin anh, tin vào tình yêu của chúng ta!

Suốt mấy tuần lễ Phương chuẩn bị đi xa, tôi cố gắng đóng vai cứng rắn để nàng không nặng lòng mà có thể yên tâm ra đi. Nhưng tình cảm làm sao có thể ngăn cản được nỗi buồn trong im lặng.

 Yêu xa, hạnh phúc nhất là ngày gặp lại

Những ngày tiếp theo, dù nhận được điện thoại em gọi về cho biết đã đến nơi, tôi vẫn chưa muốn tin vào sự thật em sẽ sống xa tôi vài năm nữa. Tối nào khi đóng cửa quán cà phê, tôi cứ tưởng tượng em đứng bên cạnh như ngày xưa. Mỗi buổi sáng, tôi có thêm thói quen nhìn ra cửa để mong em sẽ nhí nhảnh bước vào... Từ ngày không có em, tôi thường một mình đi lại quãng đường đến nhà em. Chỉ đứng bên đường nhìn vào hai cánh cổng đóng chặt rồi đi... Tôi chờ đợi đêm về để gặp em qua máy tính, qua điện thoại.

Hai mùa đông âm thầm trôi qua với hình ảnh hàng cây trước sân trút lá vàng trơ trụi. Đứa bạn thân mở quán chung với tôi đã lấy vợ nên đổi nghề. Bạn không còn bên cạnh, Phương cũng chưa về, tôi hàng ngày vẫn cười nói buôn bán cùng nhân viên nhưng ai biết được tim tôi cô đơn và buồn như thế nào. Vài lần nhìn thấy người con gái giống Phương bước vào, tôi giật mình mừng rỡ để sau đó lại tiếc nuối vì không phải là em. Yêu rồi phải xa một người thật khổ sở!

Năm nay tháng 11 lại về.

Mùa đông hiện diện với những con mưa dai dẳng, với cái lạnh tê tái. Nhưng với tôi, đây không phải mùa đông mà là mùa xuân đến sớm, bởi hôm nay tôi ra phi trường đón Phương trở về quê hương sau khi đã học xong. Tôi như còn nghe bên tai lời em nói:

- Mai anh cùng gia đình ra sân bay đón em nhé! Lần này về, em sẽ không đi đâu xa anh nữa. Nhớ lắm, chúng mình sẽ cưới nhau nha anh!

- Cảm ơn em! Tình yêu của anh.

Tôi nghẹn ngào vì xúc động nên chỉ biết nói một câu ngắn ngủi nhưng rất chân thành với người tôi yêu, tôi đợi chờ mà thôi.

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

back to top