Yêu Sài Gòn vì ở đó em lạc mất anh
2015-06-20 01:06
Tác giả:
Em thích ngắm mấy bông hoa cúc dại. Màu trắng thanh khiết, mong manh nhưng mạnh mẽ.
Chủ nhật nhận được tin nhắn hỏi thăm, dãy số điện thoại quen nhưng không có trong danh bạ điện thoại đã lâu. Mỉm cười, hình như khóe mắt mình cũng cay cay vì điều gì không rõ nữa.
Tự nhiên nhớ đến Sài Gòn, nhớ đến những ngày lang thang khi đông về cùng lũ bạn yêu. Nhớ Sài Gòn vì một điều gì đó không rõ nữa, hay chính xác bản thân em không muốn hiểu.
Sau 5 năm học tập và đi làm, đã từng nghĩ Sài Gòn là “miền đất hứa” hay đơn giản yêu Sài Gòn vì đã để lạc mất anh. Ta lạc mất nhau ở khoảnh khắc bình lặng nhất…đó là những khoảng không im lặng.
Ngày đó, cái ngày mà một cô nhóc lặng lẽ vội vã xách ba lô rời xa nơi ấy, nơi của một lời hẹn ước, nơi của tình yêu đầu, cứ như một cô nhóc khờ khạo. Một chút mờ ảo, đôi khi cố đi lang thang về kí ức, xoa dịu những nỗi đau trong trái tim, lâu lâu nghe một bản tình ca cũ mèm như một thói quen, một con đường, một bóng dáng, một cái tên.

Em nhớ Sài Gòn vì có anh chàng với nụ cười ấm áp, lặng lẽ quan tâm một cô nhóc sinh viên năm 2 - và em gọi đó là tình đầu. Em nhớ Sài Gòn vì câu chia ly nói vội trong chiều mùa hè. Mùa hoa cúc dại nở ven dường trắng một màu của lời chia ly không đầu, không cuối.
Đi qua bao mùa thương nhớ, oán trách và giận hờn, mọi thứ vẫn theo đúng nhịp. Sau qua bao nhiêu nhớ và thương em đã bình tâm hơn, chí ít em cũng cảm nhận đầy đủ các cung bậc của cảm xúc riêng cho bản thân, em thôi không oán hờn nữa. Em sẽ mạnh mẽ, tinh khiết và tung bay trong gió như hoa cúc dại.
Em không còn một mình, em không còn cô đơn mà em đang sống và theo đuổi những đam mê của chính em, mặc dù đã thiếu đi hình bóng ai kia.
Một mình không có nghĩa là cô đơn phải không anh?
Vẫn nhớ hương cafe buổi sáng, vẫn nhớ những câu chuyện bạn bè, vẫn nhớ những gì quen thuộc nhất và anh. Khi em chìm đắm trong nỗi buồn với những khoảng cách thì người lại hững hờ bảo cần thời gian. Để rồi em nhận thấy rằng khi chia xa em vẫn học được cách yêu thương bản thân và mạnh mẽ hơn, cười nhiều hơn, như hoa cúc dại nơi núi rừng.
© Khỉ Mập – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm
"Lời nguyện cầu cho Katerina" là tiểu thuyết tâm lý viết về chủ đề Holocaust của nhà văn Séc Arnošt Lustig. Tác phẩm được đánh giá “mang sức nặng tinh thần vượt thời gian”.
Bình an sau giông bão (Phần 1)
Những đêm mưa thưa dần, nhưng bên trong quán, không khí vẫn ấm áp. An ngồi sau quầy, đôi bàn tay thoăn thoắt pha cà phê, nhưng lúc ngẩng lên, vẫn không quên nở một nụ cười. Cái cười của cô không rực rỡ, chỉ nhẹ như một vệt sáng mờ, nhưng đủ để khiến Phong thấy lòng mình mềm ra.
Lời hẹn cây xấu hổ
Cô nhớ lời hẹn với Hải, nhớ ánh mắt khi cậu nắm tay mình. Nhưng khoảng cách giờ đây lớn quá: một người ở thành phố với tri thức rộng mở, một người vùi mình trong đồng ruộng và những buổi chợ quê.
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.
Ly cocktail của ký ức
Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.
Sao phải cưới người không yêu
Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…
Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi
Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.


