Yêu lại nhé mối tình đầu ngày bé (Phần 1)
2016-12-20 01:20
Tác giả:
Tình cờ gặp nhau giữa Sài Gòn tấp nập, ghi vào lòng nhau những cung bậc tình cảm. Rồi gặp lại nhau ở chính đoạn đường đầy những đóa hoa mặt trời quen thuộc - cung đường gắn với tuổi thơ của cả hai...
- Này, hấy, mai mày rảnh không? Giao hộ tao bó hoa đi. Mình tao với thằng ship giao không xuể.
- Sáng hay chiều? Sáng thì tao bận.
- Chiều, tầm bốn giờ đến chín giờ, trong thành phố thôi.
Thảo Hiên tắt điện thoại, vừa lẩm bẩm vừa tốc ký lên tờ giấy nhớ màu vàng dính vào tấm gương.
Hiên là một cô gái Tây Nguyên, với mái tóc xoăn nhẹ và làn da bánh mật. Miền đất nắng gió tạo nên một cô gái mạnh mẽ, kiên cường, hài hước, nội tâm. Là sinh viên năm cuối, cô vẫn loanh quanh với những mẩu chuyện nhỏ đăng báo, với một chân phục vụ bé tí teo tại một tiệm bánh ngọt trong thành phố sau mỗi giờ thực tập, nơi mà những con người ăn mặc trang nhã lịch sự với nước da trắng phau vẫn ghé qua mỗi ngày.
Chuông báo thức réo cùng với tiếng mưa rơi ầm ầm trên mái. Sài Gòn dạo này tánh kì thật, mưa xối xả, mưa không ngớt. Hiên uể oải lật tấm chăn, cố vật mình dậy, chống chọi với sức quyến rũ của chiếc giường. Trong gương, có chú gấu trúc đang nhe răng cười, trên cả khuôn mặt, may sao chỉ còn lại mỗi chiếc răng khểnh là vớt vát được nét đẹp của Hiên.
Bon chen trong dòng xe chật cứng, chỉ thấy từ xa toàn những mũ bảo hiểm và tiếng xe bình bịch, sau một hồi lâu vòng hết qua con phố này đến con phố nọ, cô cũng đặt chân được vào hầm gửi xe của cửa hàng bánh ngọt.

Cô thủng thẳng đi lên, vừa đi vừa gõ chiếc đồng hồ và thầm đắc ý cho trình độ bon chen của mình, mà không hề để ý tới hố nước nhỏ bên vỉa hè. Xe này đến xe khác đi qua, nước bắn lên tung tóe cả một góc hè. Hiên nhanh chân nhảy phóc lên khi một chiếc xe ngang nhiên trèo lên và tông thẳng vào hố nước đó.
Nhưng chưa kịp mừng được mấy giây thì một chiếc xe khác không ngần ngại đi tới. Chiếc quần jean cùng đôi giày xám ướt nguyên những mảng to, đôi chỗ còn để lại những vết đất bẩn. Hiên bặm môi lại, than cho cái số của mình không biết khi sáng ra khỏi nhà bằng chân nào trước.
- Này cô kia, cô đi đứng phải nhìn trước ngó sau chứ, đứng ngay cái khúc cua xuống hầm xe của người khác thế thì sao người ta quẹo vào được hả! – Người lái xe đi vầm vầm từ dưới hầm gửi xe lên kéo vai Hiên lại.
- Này chú, tôi cũng vừa mới gửi xe ở dưới lên đấy. Chú có thấy giày và quần của tôi không?
- Cô... – Anh ta chỉ ngón tay về phía mặt Hiên tức giận nghiến răng lại.
Lúc này, Hiên mới để ý anh ta cao hơn cô cả cái đầu rưỡi, còn cô chỉ đứng đến vai anh ta và đang cố nghển cổ lên để gân cho bằng được.
- Hiên! Lẹ lẹ em, nay đông quá! Ơ… anh, sao nay rảnh ghé vậy anh?
Hiên chớp chớp mắt nhìn đồng nghiệp Tuấn đang kéo mình vào trong, còn đối với cái người cao nghều bên cạnh mình thì Tuấn nở một nụ cười không thể thân thiện hơn và cúi đầu chào. Người nọ buông tay xuống phủi qua ngực áo rồi cũng bước vào trong cửa hàng.
- Cậu đưa cái này cho cô nhân viên kia, bảo lau sạch đi, đừng để mất hình ảnh cửa hàng. – Anh đưa chiếc khăn cho cậu quản lý.
Bốn giờ chiều, Hiên lật đật xếp những kiện hàng đựng hoa lên xe máy, đi giao hàng giúp Nguyễn – cô bạn thân.
Sau những ngày mưa triền miên ngập trên những con phố, nắng đã về. Hình như Sài Gòn cũng đổi mùa. Có gió lướt nhè nhẹ, có hơi ấm, cũng có hơi lạnh. Na ná giống tiết trời Tây Nguyên mùa này dễ khiến tâm hồn con người ta xao xuyến. Sài Gòn mùa này có gì? Sống đã bốn năm ở đất thành, nhưng rốt cuộc, vẫn chưa có điều gì nổi bật gắn liền với Hiên, ngoài sự bon chen xô bồ.
Hiên đứng trước tòa chung cư, cô ngẩng đầu lên ngước nhìn những tầng lầu cao chót vót. Người đặt hoa không bắt máy đã cả chục cuộc gọi. Hiên quyết định theo tờ giấy địa chỉ Nguyễn đưa để giao bó hoa cuối cùng. Bó hoa gồm 99 đóa hồng, chiếm nguyên cái giỏ xe của Hiên.

- Dạ, cháu cần giao bó hoa này ạ. Hoa 8/3 ạ.
- Có giấy hẹn không?
- Dạ… không ạ. Nhưng cháu có đơn hàng.
Ông chú bảo vệ xem qua đơn hàng rồi yêu cầu Hiên để lại chứng minh thư làm căn cứ. “Cái con quỷ này, phòng 1506 hay 1508 đây trời!” – Hiên vừa căng mắt ra nhìn lại địa chỉ phòng, vừa đón thang máy lên lầu 15.
“Cộc cộc cộc… cộc cộc cộc…”. Không có ai trả lời.
- Anh gì ơi, tôi đến giao hoa ạ. Cộc cộc cộc... Có ai không ạ?
Không nghe tiếng trả lời. Hiên sang phòng 1508 và cũng làm như thế, nhưng vẫn không có tiếng trả lời. Cô nhìn bó hồng 99 bông và nuối tiếc, cố gắng lên giọng một lần nữa. Vừa đúng lúc thì người đặt hàng gọi tới.
- Cô giao hàng à, tôi xin lỗi, tôi bận quá không để ý hết pin. Cô giúp tôi tặng bó hoa cho cô gái trong phòng 1508 nhé.
Nhưng…
Chưa kịp nói hết câu điện thoại bên kia đã kêu tút dài. Hiên lên giọng gọi một lần nữa:
- Có ai ở trong phòng không ạ? Có người gửi hoa cho chị ạ.
Cửa phòng 1506 phía bên kia bật mở, Thảo Hiên quay sang bên đó lịch sự cúi đầu:
- Dạ, tôi xin lỗi, ban nãy tôi nhầm phòng ạ!
- Phòng bên đấy hình như đi vắng rồi.
- Dạ? À… vâng, cám ơn anh.
Người đàn ông vừa đóng cửa lại vừa chỉnh bộ áo vest lịch lãm và đi về thang máy.
- Cô có xuống luôn không?
Thảo Hiên nhìn bó hồng trong tay rồi lại nhìn căn phòng, ngậm ngùi. Cô tiến về phía thang máy.
Trong thang máy, chỉ hai người. Mùi nước hoa đắt tiền tỏa ra từ người đàn ông.

“Khoan đã… mùi nước hoa này… chiều cao này… mình…” – Thảo Hiên ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Cô cảm thấy như có tia lửa đang thiêu rụi mình, anh chàng lịch lãm cũng quay lại. Trông thấy bộ dạng đang mắt o mồm a của cô gái nọ, anh xoay người:
- Cô là…
- Giám đốc, chào anh! – Hiên cúi người lần nữa.
Anh chàng nọ bật cười một cái rồi đút tay vào túi quần lẩm bẩm: “Làm nhiều việc nhỉ!”
Bước ra khỏi thang máy, người đàn ông cất lời:
- Cô bé, chuyện lúc sáng tôi vẫn nợ cô một lời xin lỗi. Bù vào lương của cô nhé!
Thảo Hiên nghe lọt tai được khúc trước, đến khúc sau thì từng câu từng chữ như mắc ngang:
- Giám đốc! – Hiên gọi giật lại. – Tôi không biết chú là người như thế nào nhưng mà, tôi thì tôi thấy chú thật tài phiệt.
Nói xong, Thảo Hiên giận tím mặt quay người bỏ đi. Để lại anh giám đốc trẻ ngây người ra hồi lâu:
- Chú ư? Tôi già đến thế cơ à? Tôi tài phiệt? Cái cô này! Hơ…!
Trên cả quãng đường về, bó hồng trước giỏ tỏa ra mùi hương dễ chịu, những cánh hồng bị gió thổi lật lên, bay lất phất. Cô bỗng nghĩ tới chủ nhân bó hoa. Anh ta có thể giao phó bó hoa cho người khác mà không quan tâm cô gái kia có nhận được không. Một cô gái bình thường như cô, không nhan sắc, không giàu có, không có định hướng nghề nghiệp tương lai. Cô chỉ biết rằng, cô muốn trở về quê hương. Nơi mang tên quê hương đó, có những kí ức gắn liền với tuổi thơ cô. Cô chưa tìm được lí do để ở lại thành phố này, nó vẫn còn quá xa lạ, hay nói cách khác, nó không phù hợp với lối sống và suy nghĩ của cô.
- Này, nói em nghe, cửa hàng sắp sang chủ rồi đấy. Đổi chủ anh không làm nữa!
- Anh cứ nói thế, đổi hay không cũng đâu ảnh hưởng đến mình.
- Không thích không quen không làm! Ông Hoàng vừa trẻ, đẹp, lại tài năng, tốt bụng, anh thích. Em không biết chớ nguyên liệu, chế biến, ổng đều tự tay kiểm tra hết.
- Ừm… Hoàn hảo nhỉ, anh kết rồi hả? – Hiên làm bộ dạng hài hước, chọc Tuấn.
- Thiệt chớ anh mà là con gái anh yêu ổng liền hà!
- Xùy! – Hiên bĩu môi.
- Ừa, cô cứ ở đó mà trề cái mỏ ra. Rồi đã không xinh thì chớ, mai mốt không còn tí nhan sắc nào, ma nó thèm cô, nhé!
Bước bộ trên con đường tán lá phủ mát, Hoàng miên man nghĩ về quãng thời gian hơn tám năm ở thành phố này. Anh có một người yêu đẹp và thông minh, phải dùng đến từ sắc sảo, Tuyết Lan. Cô ấy là một cô gái thành thị chính gốc, với nét đẹp khuê các và tính cách đầy kiêu hãnh. Còn anh, thành công so với tuổi nhưng anh vẫn là một chàng trai tỉnh lẻ, lại là con một. Định hướng của anh đối với thành phố này chỉ là giấc mộng vươn cánh của tuổi trẻ, vốn không có tính lâu dài. Tuyết Lan đến bên anh nhẹ nhàng với một tình yêu không quá nồng cháy, nhưng để lại cho anh nhiều cảm xúc không tên. Họ không thể tiếp tục bước đi bên nhau chỉ đơn giản là vì hai người hai hướng đi, không có điểm chung trên quãng đường dài sau này.
Anh sẽ trở về với quê hương yêu dấu, với những ý tưởng nho nhỏ cho quê hương mình. Tuyết Lan tiếp tục cuộc sống hiện đại, nhộn nhịp, ra nước ngoài du học, hoàn thiện ước mơ, có một phần của anh trong đó. Anh tự hỏi, liệu cô đã từng có viễn cảnh về gia đình nhỏ cùng anh? Nếu không thì, tại sao cô không thể vì anh mà rời xa cuộc sống nhộn nhịp ấy? Nhưng rồi anh hiểu, chính bản thân anh cũng không thể từ bỏ con đường của mình để đến với cô cơ mà, sao lại hỏi như thế! Điều đó, bây giờ không còn quan trọng nữa. Sau này trên đường đời còn dài, gặp lại nhau vẫn có thể là bạn tốt. Trên mái đầu anh, trời vẫn trong xanh, mây trắng vẫn dạo chơi, tán lá vẫn đung đưa che mát.

- Nào, mọi người, hôm nay thả phanh nhé. Chẳng mấy khi tôi có dịp được vui cùng mọi người! Nào, nâng ly!
Hoàng nâng ly bia của mình lên. Tất cả cùng nhau hô hào rồi cạn. Thảo Hiên nhấp một ngụm nhỏ rồi bất giác nhìn “ông chú” của mình thật lâu. Anh ta có thân thiện tới mức này sao?
Suốt thời gian làm trong cửa hàng, gần hai năm trời, Hiên chưa từng gặp qua ông chủ trẻ này. Cho đến buổi sáng trời mưa hôm đó. Rồi sau lần giao hoa, Hiên càng khẳng định chắc rằng: anh ta đúng là tài phiệt!
Chưa tiếp xúc với vị giám đốc này nhiều, nhưng cô bỗng thấy hình như cảm nhận của mình có hơi sai lệch, anh ta gần gũi hơn mình nghĩ đấy chứ. Trong khi cô đang miên man suy nghĩ thì mọi người hát karaoke. Ông chú của cô lúc này cũng đang ngân nga một bài hát nhộn nhịp nào đấy. Trời ơi, hình ảnh của anh ta lúc này khiến đầu óc cô choáng váng quá.
Tàn tiệc, anh ta dặt dẹo rút thẻ thanh toán. Những người khác đều trong tình trạng say khướt, lần lượt gọi taxi ra về. Chỉ còn lại cô, Tuấn và ông chú vẫn đang múa mênh cánh tay, gân cổ hò hát.
- Ông chủ, anh có đi taxi về được không? – Tuấn vừa dìu anh vừa hỏi.
- Cho… tôi… thêm một… ly.
- Em biết nhà anh ấy, hay chúng ta đưa anh ấy về đi chứ… say thế này. – Hiên đề nghị.
- Sao? Làm sao em biết nhà ổng?
- Thì… biết là biết thế thôi! – Hiên lười giải thích dài dòng nên ậm ừ cho qua.
Thế là hai người dìu một người lên taxi về hướng chung cư của Hoàng.
Trong khi Tuấn xếp lại tư thế cho Hoàng, Hiên nhìn ngắm xung quanh căn phòng một lát. Mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp, không gian được trang trí bởi ánh đèn vàng ấm cúng. Tuấn ton ton chạy đến cầm lên những khung hình trên kệ sách.
- Chà, em xem, hồi trẻ ổng đẹp trai dữ… Ù uây, có cả ảnh hồi bé tí này. Này này, đố em ổng đứng đâu?
- Anh tự nhiên thế, vào nhà người ta mà cầm đồ như thật ấy!
- Kệ nó chứ, ổng ngủ biết gì đâu, còn phải cảm ơn mình đưa ổng về nữa là…
Nói thì nói thế chứ Hiên vẫn chụm đầu lại tìm ông chú ngày bé. Nhưng có một điều mà không bao giờ cô có thể tin nó lại xảy ra: trong bức ảnh tổng kết nhận giấy khen năm nào đó, ập vào mắt cô là hình ảnh cô bé tết tóc hai bên đứng cạnh thầy Hiệu trưởng, bên cạnh thầy Hiệu trưởng là ông chú kia và vài cậu học trò khác nữa. Cô bé ấy giống hệt Hiên bây giờ. Nói cách khác, cô bé ấy không ai khác, chính là Hiên ngày bé!
Còn tiếp...
© Trần Huệ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.





