Yêu Cảnh vệ
2013-04-11 09:52
Tác giả:
Hàng giờ trôi qua biết anh không thể tới…”
Tháng Sáu – Hà Nội nắng chói chang, bỏng rát, Trúc thực sự không thể chịu nổi cái không khí oi nồng ở thành phố chật chội này. Thức dậy sau một giấc ngủ trưa chẳng đầy, cô mở laptop, nhìn mãi vào màn hình – trong đó là chàng trai cô yêu – chàng cảnh vệ cười rạng rỡ, Trúc có cảm giác mỗi khi nhìn thấy nụ cười ấy là mọi muộn phiền trong cô đều tan biến hết… Cô lên facebook treo 1 status ơ hờ:
“Ước gì, Tháng Sáu – có mưa bay…”
Khẽ liếc nhìn đồng hồ, cô đoán là giờ này cậu trai của cô đang rục rịch chuẩn bị đi gác, soạn nhanh 1 sms ngắn gọn, send tới “4ever love”:
- Anh đi làm ngoan nhé!
Rồi cô cười, chống cằm đợi sms rep ngay tức khắc:
- Rõ, xin tuân lệnh.
Có lẽ, chỉ như vậy cũng đủ mát lòng người mà chỉ chốc lát nữa thôi đứng im lìm 2 tiếng trong nắng như thiêu đốt, và như có gió reo trong lòng người ở nhà…
Đang say sưa thả hồn theo giai điệu trong veo, Trúc giật mình vì thấy mọi người trong xóm trọ lục tục thu quần vào trong, cô bật dậy, lao ra ban công nheo mắt nhìn trời. Mây xám đang phủ kín trời, chắc là chỉ lát nữa thôi, mưa sẽ rơi ướt hết mái hiên này… Chột dạ hơn nữa, chắc chắn cách đó chưa đầy 15km, chàng trai của cô cũng sắp sửa đón cơn mưa rào này trong tư thế nghiêm trang nhưng ướt sũng. Ôm lùm xùm quần áo trên tay, cô quay vào phòng mặt nhăn nhó, đang nắng nóng mưa rào như thế này, người nào mà chịu được, nhất là cảnh vệ hay ốm vặt của cô. Bất chợt có điện thoại, là “4ever love”, cô luống cuống nhấn nút xanh, nghe rõ tiếng rào rào mải miết trong điện thoại:
- Ơ hay, anh không đi làm sao?
- Thì anh đang đi làm mà.
- Ngoan là dùng điện thoại như thế này à? Bị bắt viết kiểm điểm thì sao?
- Thì đêm nay khỏi phải chúc ngủ ngon 1 người chứ sao? Anh đoán là em đang thò tay hứng mưa.
- Đâu, em rửa tay bằng nước của Trời đấy chứ.
- Ờ, anh thì đang được tắm bằng nước mưa miễn phí đây…
- Ặc, thôi, cố gắng chịu đi ông tướng, em cúp máy đây, em đoán bác cán bộ đang đứng sau anh đấy.
- Này này…
Khoa chỉ còn nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại, nhìn vào màn hình đang nhòe đi vì mưa, trong đó, là Trúc của anh – cười tươi rói trong chiếc ô 7 màu anh mua bằng tháng phụ cấp đầu tiên, và cô vẫn giữ gìn cho đến bây giờ… Anh lắc đầu tủm tỉm… Cô ấy là vậy, lúc nào cũng biết cách tránh cho anh những rắc rối một cách rất tinh nghịch và khéo léo…
Trúc trở vào, hát vu vơ “Em muốn hát muốn xua đi muộn phiền”. Nghĩ về Khoa, cô chỉ thấy khóe môi chực sẵn một nụ cười. Bạn bè cô vẫn hay xuýt xoa trước tình yêu của 2 người. Và cô, vẫn thấy tự hào và hạnh phúc khi nghĩ về khoảng thời gian 3 năm qua và tình yêu bền bỉ của chính mình…

“Bên anh yêu anh những phút giây.
Xa anh thương anh trái tim hao gầy hỡi người yêu”
Mối duyên của cô và Khoa bắt đầu từ cuối năm lớp 12, khi cô vùi đầu vào bài vở cho kỳ thi tốt nghiệp và đại học, với ước mơ trở thành sinh viên và lên Hà Nội học. Gặp Khoa ở lớp ôn thi đại học trên thị xã, Khoa học trên cô 1 khóa, anh lóc cóc đi ôn thi lại, vì năm trước trượt và bố mẹ nhất quyết bắt anh phải vào được Đại Học. 1 năm ở nhà dông dài, kiến thức của Khoa đã rơi rớt đi nhiều, lắm khi anh chỉ muốn bỏ cuộc, nhưng có Trúc ở bên cạnh vỗ vai bồm bộp:
- Anh cố gắng lên, không là em đi học Đại Học, còn anh ở nhà cưới vợ đấy.
- Thì anh đang cố, nhưng chắc anh đầu hàng quá…
- Ấy, không được thế, ngoắc tay đi, em giúp anh mà.
Tháng Chín năm ấy, có 1 cô gái trẻ bịn rịn sụt sùi gật đầu lia lịa khi mẹ dặn dò ở bến xe để khăn gói lên Hà Nội, và 1 chàng trai trẻ nhìn theo chiếc xe trở cô gái nhỏ, bặm chặt môi, 2 bàn tay nắm chặt, anh không thể ở bên cô gái được nữa, anh còn chưa kịp nói, anh thích cô ấy cơ mà… Giờ nghĩ lại, Khoa vẫn không hiểu mình đã vượt qua những tháng ngày đó bằng cách nào. Không điện thoại, cả tháng sau mới được nghe tiếng Trúc cười khúc khích khi cô khoe bố mua điện thoại cho cô để mẹ gọi lên hỏi thăm cho khỏi nhớ. Trúc khoe rất nhiều, về Hà Nội đông đúc, sầm uất, về Hồ Gươm, Tháp Rùa, và hàng giờ tắc đường… Khoa chỉ nghe và cười, anh giấu cô chuyện anh đang đi khám tuyển nghĩa vụ…
Thời gian cứ thế qua đi, tình cảm anh dành cho Trúc lớn dần, nhưng anh không dám nói, anh có gì để yêu Trúc? Khi giờ này cô là sinh viên đại học, còn anh vẫn chỉ là thằng con trai ăn bám bố mẹ. Còn Trúc, vẫn cứ hồn nhiên đón nhận những sự quan tâm tận tình của Khoa, và cũng không dám bày tỏ, rằng cô thực sự có cảm tình với anh. Cô là con gái, nói trước rất ngại, lại ở xa thế, biết đâu ở nhà, Khoa sắp cưới vợ thật thì sao?
Tháng Hai năm sau, vừa đặt chân tới Hà Nội, người đầu tiên Khoa gọi không phải là mẹ để báo tin anh đã lên tới nơi an toàn. Anh gọi cho Trúc và cho cô một bất ngờ.
- Anh đang ở Hà Nội này Cua 9 càng.
- Ớ, lừa em à? Còn lâu mới tin nhớ.
- Đùa làm gì, anh đang ở Ba Đình đây.
- Hả? Anh làm…làm…làm…cái…gì…gì ở đấy?
- Anh đi nghĩa vụ ở Bộ Tư Lệnh cảnh vệ.
- Sao cơ?
- Gì mà xúc động thế.
- Anh giỏi lắm, giấu em. Hic.
- Hì hì, thế đã nhé, anh gọi về cho mẹ.
Cho đến giờ phút này, Trúc vẫn chưa quên được lần đầu tiên gặp Khoa khi anh đang huấn luyện tân binh. Và nhớ như in những lần đến đơn vị thăm anh, và bạn bè anh xì xào trêu ghẹo. Khi nghĩ về màn tỏ tình siêu “rồ man tíc” của Khoa, đúng vào ngày 1/6, ở chính công viên Bách Thảo.
Khoa cứ để yên cho cô gái nhỏ khóc thút thít ướt đấm bờ vai mình, và không hiểu con gái lấy đâu ra lắm nước mắt thế, buồn khóc, đây thì chả biết là vui hay buồn mà khóc như mưa. Gỡ tay cô khỏi mình, Khoa khẽ quỳ xuống, đeo chiếc lắc chân vào chân Trúc, rồi cười:
- Từ nay, em là của anh rồi nhé, đây coi như là nửa còng số 8 rồi đấy. Khi nào cưới, còng nốt nhẫn vào ngón áp út của em nữa là xong.
Trúc bật cười rạng rỡ, và từ đó, cô biết, cuộc đời mình đã thực sự bước sang một trang mới…

Cô còn trẻ, cô luôn có những sở thích rất kỳ dị và khác người, cô luôn muốn được yêu thương và chiều chuộng, nhưng Khoa thì không thể. Những ngày nắng như anh đi làm, là cô lo anh đứng lâu sẽ mỏi, hay trời nắng gay gắt thế, anh cảm nắng thì sao. Rồi thì sợ anh đứng ngoài trời thế, có cô gái nào bắt mất hồn anh đi. Đêm thì lo anh gác một mình buồn, nên dù không nói chuyện, cô vẫn đợi sms Khoa gửi, báo là anh đã về đến phòng và chuản bị đi ngủ, cô mới an tâm chìm vào giấc mơ của mình.
Yêu Cảnh vệ, là cô phải tập tành nhớ những kí hiệu rất khó hiểu. Điều duy nhất cô nhớ là Khoa của cô làm việc ở K10.
Yêu Cảnh vệ, là cô đứng ngồi không yên những khi nắng mưa bất chợt.
Yêu Cảnh vệ, là cô dẹp hết ngại ngùng, đến đơn vị thăm người yêu.
Yêu Cảnh vệ, là cô phải gói gém những ngày cuối tuần thật kỹ, vì cuối tuần, anh cũng có được nghỉ để đưa cô đi chơi như các đôi khác đâu.
Yêu Cảnh vệ, là cô sụt sùi những khi đau ốm, vì người yêu cũng chẳng thể đến thăm, chăm bẵm.
Yêu Cảnh vệ, là cô tập yêu Ba Đình đầy nắng, và các góc phố với các chốt có rất nhiều các anh cảnh vệ đứng làm nhiệm vụ.
Yêu Cảnh vệ, là cô yêu thêm chiếc điện thoại của mình, đó là thứ duy nhất kết nối tình yêu của anh và cô.
Yêu Cảnh vệ, là cô biết, mình thiệt thòi rất nhiều, nhưng cô cũng tập dẹp những hờn giận vu vơ sang một bên.
Yêu Cảnh vệ, là cô trải qua những ngày lễ một mình.
Yêu Cảnh vệ, là cô đã trưởng thành lên rất nhiều, vẫn là Trúc vô tư, nhí nhảnh, nhưng đã biết thông cảm cho những khó khăn vất vả của Khoa và những người lính trẻ.
Mưa càng ngày càng lớn, xối xả như cái cách nỗi nhớ về anh ùa về dữ dội trong cô vậy. Cô không nhớ đã bao lần đội mưa ra đường, đến nhìn thấy anh mà không dám gọi, không dám nói, cứ đứng như vậy, dưới chiếc ô 7 màu anh tặng, với niềm tin mãnh liệt, anh luôn ở bên và che chở cho cô dù có chuyện gì xảy ra…
"Góc phố nơi mình đã hẹn, mưa che khuất ánh đèn… "
Chuông báo có tin nhắn, vẫn từ số điện thoại ấy:
- Cua ở nhà ngoan, đừng lo gì cho anh nhé. Anh của Cua giỏi mà. Cười đi, anh thấy em đang nhăn nhó đấy.
Bất giác cô cười nhẹ, yêu nhau cũng đã lâu, nhưng những tin nhắn của anh, luôn là điều mà cô mong đợi, ngọt ngào, nhẹ nhàng, nhưng vẫn đủ sức khống chế cô.
“Giấc mơ ngọt ngào ngàn năm khó phai mờ...”
MADE BY HÀ SHINES - 18:52/19/06/2012
- Gửi từ Shines Hà - hashines0508@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.


