Yêu anh bốn mùa
2015-09-14 01:00
Tác giả:
Tôi thong dong đôi chân trần đá đưa ngoài bờ biển, sóng vỗ nhẹ dạt vào chân tôi mát lạnh, cảm giác cát mềm nhũn trườn khỏi bàn chân, bước lên chỉ còn nốt bàn chân sâu hõm, rồi thật nhanh lại trải phẳng lì nhờ sóng biển dạt đi. Dang đôi cánh tay như ôm cả gió biển, tôi hít một hơi dài, chạy thật nhanh đến phía một người...
Tỉnh dậy, thì ra là tôi mơ! Tôi vơ lấy chiếc điện thoại như một thói quen, nhìn màn hình điện thoại. Thứ 7! 6h30 phút, tôi mơ màng nhắn tin:
“Em nhớ anh! Cả ở trong mơ nữa” và gửi đến anh.
Tin nhắn trả lời ngay sau đó:
“Bếu tỉnh chưa? Dậy đi... nấu cả cơm anh, anh về giờ” hình mặt cười nhẹ nhàng
Không lạ nhưng tôi vẫn vui và cười toét miệng “vâng” quên luôn việc gửi lại tinh nhắn trả lời anh.
Vẫn như nhiều dịp nghỉ hay cuối tuần khác, anh luôn sắp xếp thời gian, công việc để thăm tôi. Chúng tôi quen và yêu nhau khi tôi còn là một nữ sinh phổ thông, anh hơn tôi bốn tuổi,đã đi làm. Anh yêu chiều tôi như một cô gái bé bỏng. Sớm anh đi làm cơ quan nhưng không quên đều dặn nhắc tôi dậy sớm vệ sinh, ăn uống và đi học... Đều đều như thế anh sát sao đến việc học tập của tôi hàng ngày.

Có đôi lần tôi nũng nịu hay nhõng nhẽo, thậm chí còn vùng vằng như con nít, nhưng anh vẫn chiều và dạy tôi từng tí, từng tí một. Anh nói nhiều hơn tôi vì anh hay lên lớp và giáo điều tôi đủ thứ từ việc dậy sớm để không trễ giờ học, cho đến ăn uống đủ bữa và trả lời tin nhắn của anh lúc cần... Tôi nheo đôi mày, cái miệng chu ra vì khó chịu. Ừ thì do đặc thù công việc, một chú công an nghiêm túc. Tôi lúc nào cũng gật gật “rõ” cho thật nhanh để anh không phải mất thì giờ nói nói thêm điều gì nữa.
Đông lạnh lắm, lạnh xé da, xé thịt, chỉ đứng nghe anh nói thôi, tôi cứ lơ mơ đến ấm cả người. Vì sự chăm lo từng tí một của anh hay vì làn hơi từ miệng toát ra trong cái rét căm căm của mùa đông như tựa sương, tựa khói đủ sưởi ấm trái tim bé nhỏ này. Cứ nhẹ nhàng yêu tôi, chăm tôi từng chút, từng chút một như vậy, cũng đã được hai năm.
Tôi bước chân vào cổng trường Đại học cũng là lúc anh tiếp tục việc học chuyên tu lên Học Viện. Thời gian trôi đi và khoảng cách có thay đổi. Anh học trên Hà Nội, tôi học ở Hải Phòng, từ đó tôi và anh vẫn giữ lấy nhau trên chặng đường Hà Nội – Hải Phòng. Hai đứa cùng đi học và hai đứa vẫn yêu nhau.
Nắng mùa hè đanh đá, cái nắng gay gắt như nhuốm cả một màu vàng ươm lên vạn vật. Nắng khiến tôi ngại ló mặt ra đường hay lười đi chơi đây đó với lũ bạn. Nhưng, mùa hè tôi thích!: Ngồi nghe anh tâm sự về bộ cảnh phục anh vận vào hè, bộ cảnh phục mầu xanh rêu ấy, mặc cho anh có lẫn giữa hàng trăm đồng đội mình thì tôi vẫn tìm ra anh. Thích lấy bàn tay chạm nhẹ ở mặt, ở hai vai ướt nhếp mồ hôi mỗi lần anh đi chơi trận cầu về, thích ngồi sau xe anh nghển lưng lên dang cả hai tay ra đón gió... Và mùa hè dù nắng có oi bức thế nào thì Hà Nội vẫn không ngại về với Hải Phòng đẫm mồ hôi. Tôi yêu hè lắm vì mùa hè có anh.
Yêu anh cả những mùa vàng lá, thu nhắc khẽ ai đi qua xin đừng chạm nhẹ lá cây vì e sợ lá cây sẽ rụng. Thu yêu anh mang mùi hoa sữa nồng nàn Hà Nội về giao hòa với cánh phượng đỏ vàng trải khắp đường nơi tôi. Mùa thu anh đưa tôi đi xem thả đèn trời, xem rước đèn tháng tám và đơn giản là cùng tôi đi dạo trên con đương quen thuộc. Thu đến nhẹ nhàng như anh vậy. Gió thu hiền hòa lúc mát lành, lúc se se lạnh như ru nhẹ âu yếm trái tim tôi. Thi thoảng ngước lên bắt gặp cánh hoa xoay xoay rơi mình trong gió. Gió mùa này mang đến tôi cảm giác an toàn, êm dịu như tình yêu của anh. Có mùa thu nào đẹp như mùa thu có anh.

Mùa đông là mùa của yêu thương, mùa mà chạm tay vào nhung nhớ, người ta sẽ bổi hổi bồi hồi về những gì xưa cũ của mùa đông trước. Lại nhớ mông lung những ấm áp của một thời vỗ về bên nhau trong ngày đông giá lạnh. Mùa đông là mùa anh đến bên tôi, mùa mà tôi giữ nhiều kỉ niệm. Tôi gọi nó đặc biệt là Mùa Yêu.
Mùa đông tôi được anh xuýt xoa, chà chà đôi bàn tay, hà hơi cho thật ấm rồi áp nhẹ lên hai má tôi, nhẹ nhàng hỏi:
- Ấm không em?
Gật gật, tôi mỉm cười hạnh phúc.
Mùa đông tôi nhớ cái cảm giác ngồi sau xe anh, áp sát mình vào tấm lưng rộng, hai tay xỏ vào túi áo khoác anh, ấm thật lạ! Mùa đông, tôi cũng cũng từng học đan khăn, từng mày mò que đan với những cuộn len to sụ, đan vào rồi gỡ ra dăm bảy lần, cũng kiên trì ngồi đan hàng vài ngày để hoàn thành xong chiếc khăn. Và cái lần đầu tiên ấy, mùa đông tôi đan khăn tặng anh.
Mùa đông anh thích ăn ngô nướng, tôi thích ăn khoai nướng, lúc nào hai khẩu vị đó cũng đi liền với nhau.
Mùa đông anh chạy xe từ Hà Nội về Hải Phòng thăm tôi giữa cái rét gầm gừ. Về đến nơi, anh tìm tôi ôm nhẹ, miệng xuýt xoa, người run run “Ấm rồi, Bếu ạ!”
Mùa đông tôi được cuộn trong trong vòng tay anh, áp sát mình vào lồng ngực ấm của anh, lim dim nghe anh hàn huyên mọi chuyện rồi ngủ đi lúc nào không biết. Là những lúc mơ màng trong giấc ngủ vẫn thấy anh hôn khẽ bờ môi, thấy bàn tay đan một bàn tay... Mùa đông, tôi được yêu!
Mùa xuân, mùa của yêu thương vỗ về, mùa đoàn viên sum họp. Nhà tôi và nhà anh rất gần nhau, mùa của gia đình là mùa của chúng tôi dường như không còn khoảng cách địa lý. Thấy gần gũi, thân quen, thấy luôn ở bên nhau.
Cả bốn mùa, mùa nào cũng đẹp!
Yêu anh, yêu cả bốn mùa!
© Hoa Bếu – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.


