Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xuân Giao

2014-02-10 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Không hiểu bắt đầu từ phía nào, tôi và Lương thường viết thư cho nhau. Mỗi lần chuyền thư, hai đứa lại vờ mượn vở của nhau, kẹp thư vào vở rồi đưa trả vở. Tôi ký tên là Thỏ Bông. Còn Lương, tên cậu ấy là Xuân Lương, nên tôi bảo cậu ấy viết tắt chữ đầu và chữ cuối của cái tên đó, thành XG. Một lần, tôi viết hai chữ XG lên giấy. Nha Trang tò mò: “XG là gì vậy?” Tôi nhanh trí. “Là Xuân Giao.”


***
“Sửa soạn chưa cô nương? Bến xe Mỹ Đình, hai giờ chiều nhé.” Tôi đọc lại tin nhắn, thoáng tần ngần.

Cách đây hai hôm, tôi nhận được thông báo họp lớp cấp hai từ Kha.

“Nhưng tớ không biết nhà Liên.”

“Hôm đó sẽ có người đón cậu. Số máy xe ôm nè.”

“Ai thế?”

“Một nhân lớp mình.”

Tôi tò mò nhấn gọi. Không có trả lời. Tôi bấm tin nhắn.

“Cảm ơn cậu. Mà cậu là ai vậy?”

“Tớ nói ra, cậu không nhớ đâu.”

“Hức, hơi bị coi thường bạn bè nha. Tớ biết để còn nhận mặt xe ôm chứ.” “Xuân Giao đây. Thế nào, nhớ ra chưa?”

Tôi thừ người. Hai tiếng Xuân Giao len sâu vào ký ức xa xăm. “Tớ, Lương đây.” Thôi chết rồi. Không ngờ, chính tôi là tác giả của cái tên ấy mà tôi lại quên bẵng đi mất. Gần mười năm rồi còn gì…

***
Ngày Cá tháng Tư năm tôi học lớp tám. Tôi mang lưu bút đến lớp với thông tin mình sắp chuyển trường. Tin ấy nhanh chóng lan ra. Trong khoảnh khắc, không khí trầm lắng bao trùm hơn bốn mươi gương mặt. Tiết học đầu tiên, tôi thấy Huyền Trang, cô bạn đến giờ vẫn thân vừa lén viết lưu bút cho tôi vừa khóc. Lòng tôi lúc đó bỗng trào dâng một nỗi ân hận. Mình đùa hơi quá rồi. (Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn chưa dám thú nhận với Trang, rằng ngày đó tôi chỉ đùa.) Giờ ra chơi, Lương tót lên bàn tôi, thì thầm: “Ở lại đi. Tớ xin cậu đấy! Cứ nghĩ cậu không học ở đây nữa, ngày ngày không được nhìn thấy cậu, không được trêu đùa cùng cậu mà tớ thấy thật buồn, buồn đến ứa nước mắt.” Tôi chăm chú nhìn Lương. Vẻ mặt cậu lúc đó trông đến tội. Khoảnh khắc ấy, tôi tin Lương nói thật. Tôi thực sự cảm động, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ Lương thích tôi. Tôi cũng đâu có thích cậu ấy.

Tình bạn

Bốn năm cấp hai, Lương được xếp ngồi ngay sau lưng tôi cùng Nha Trang. Trang khá đanh đá và bị tụi con trai đặt cho biệt danh Khỉ đột, Lương gọi là Nha Khỉ. Trang đặc biệt thích Lương. Lương nhận ra điều đó nên càng ghét Trang tệ. Mỗi lần cô bạn đanh đá kiếm chuyện với tôi là Lương lại bênh tôi chằm chặp làm Trang tức lây sang tôi. Đó là lý do tôi luôn cáu với Lương vì tôi không muốn bị Trang ghét. Mỗi giờ chơi, lớp ùa hết ra sân, Lương tót lên bàn trên, ngồi cạnh tôi. Chúng tôi nói chuyện như hai người bạn. Vân Anh phát hiện thấy vài lần: “Hình như Lương thích cậu hay sao ấy?” “Đâu có!” Tôi chối. Thâm tâm tôi vẫn quý Lương vì cậu ấy dễ mến thật mà.

Chạnh lòng thấy Lương buồn, tôi quyết định nói thật cho cậu ta biết, thông tin tôi chuyển trường chỉ là trò đùa. Mọi người đều biết đó là ngày nói dối, nhưng tuyệt nhiên không một ai hoài nghi tôi. Khi biết tôi đùa, Lương hớn hở ra mặt. Chẳng hiểu sao, nhìn cái mặt vui vẻ của cậu ta, tôi lại thấy ghét. Tôi trả đòn: “Nhỡ đâu tớ nói thật với cả lớp và nói dối cậu thì sao?” Lương cười. “Ừ, có thể. Nhưng tớ tin cậu.” Hừ, chém chết cái niềm tin của cậu ấy đi!

Không hiểu bắt đầu từ phía nào, tôi và Lương thường viết thư cho nhau. Mỗi lần chuyền thư, hai đứa lại vờ mượn vở của nhau, kẹp thư vào vở rồi đưa trả vở. Tôi ký tên là Thỏ Bông. Còn Lương, tên cậu ấy là Xuân Lương, nên tôi bảo cậu ấy viết tắt chữ đầu và chữ cuối của cái tên đó, thành XG. Một lần, tôi viết hai chữ XG lên giấy. Nha Trang tò mò: “XG là gì vậy?” Tôi nhanh trí. “Là Xuân Giao.” Từ đó, tôi gọi Lương là Xuân Giao khi viết thư. Qua những lá thư, tôi bật mí với Lương lý do tôi quý cậu ấy.

Cho đến giờ, tôi vẫn ấn tượng buổi đầu Lương ra mắt chúng tôi năm lớp sáu. Giờ học, khi cô giáo gọi bạn phát biểu, bạn đứng dậy, khoanh hai tay trước ngực và: “Con thưa cô…” Cả lớp cười ồ làm Lương đỏ bừng mặt. Cô giáo cũng cười. Cô bảo lần sau Lương không cần quá lễ phép như vậy. Ngay lập tức, tôi thấy cảm mến người bạn mới hiền ngoan này. Lương cho tôi hay, bạn ấy quý tôi vì cái lần bạn đau dạ dày, phải nghỉ học, tôi đã chép bài cho Lương rất cẩn thận và nắn nót. Tôi đọc thư với sự nhạy cảm của một đứa con gái, tôi bảo Lương: “Tớ cũng rất quý cậu, nhưng cậu hứa với tớ, chúng ta phải chăm chỉ học thật tốt nhé. Tình bạn của tớ và cậu chỉ có ý nghĩa khi cả hai cùng cố gắng học tốt mà thôi.” Lương đã giữ đúng lời hứa. Cuối học kỳ, cậu ấy được cô giáo khen tiến bộ rõ rệt về môn Toán, điều đó khiến tôi rất vui.

Vào cấp ba, Lương không có hộ khẩu Hà Thành nên hai chúng tôi phải học khác trường. Thi thoảng, tôi vẫn gặp Lương giữa trời trưa nắng gắt khi cả hai đang cong lưng đạp xe đến lớp. Những lúc ấy, Lương thường đi chậm lại để trò chuyện cùng tôi. Bạn vẫn dễ thương như ngày nào…

-    Xin chào, đã lâu lắm rồi đấy.

Tôi giật mình ngoảnh lại. Trước mặt tôi là một chàng trai to cao, trắng trẻo với nụ cười hiền lành. Xuân Giao của tôi...

•    Gửi từ Phan Nhân




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top