Xót xa mùa lũ
2019-12-05 01:20
Tác giả:
Do.P
blogradio.vn - Mưa bay lất phất đủ ướt hết cả người, tôi dẫn mấy em ra sau vườn cắt rau vào luộc. Lũ vào tràn luôn vào mấy cái giếng tự đào sau hè một màu vàng thẩm. Lác đác còn lại gì sau mùa mưa bão? Nhìn mọi thứ thê lương đến đau lòng.
***
Vào khoảng thập niên 90 đó không ít gia đình còn quá đói quá khổ. Gia đình tôi cũng không ngoại lệ. Một miền quê nghèo lại còn nằm sâu trong dốc núi, một năm có vài cơn lũ từ thượng nguồn đổ về lại càng khiến hoa màu hư hỏng sạch. Làm ruộng theo ý trời, trời có mưa thì làm, không mưa thì trắng tay thở dài, đất nứt đến cỏ còn chẳng thèm mọc.
Gạo không có, rau cũng khó trồng vì đất sỏi, nạn đói kéo dài người ta bỏ quê tìm đến nơi khác tha hương cầu thực. Nhà tôi đông con, miếng ăn nhiều mà người lao động chỉ có mẹ là lao động chính. Cuộc sống khó khăn càng làm con người ta suy sụp và bê tha hơn. Cha tôi càng ngày càng lún sâu vào rượu chè mặc cho bao nhiều lời khuyên nhủ từ người khác. Khi ấy tôi mới 6 tuổi, tất cả những gì tôi nhớ là cái đói réo rắt khiến mấy anh chị em đều nhìn như những hình nộm ngoài đồng kia. Anh trai bỏ học, theo một chú vào Sài Gòn làm ăn xa. Anh nhắn nhủ: “Con Ba ở nhà chăm em ráng học, Hai đi làm kiếm tiền mua đồ ăn cho mấy đứa”. Ánh mắt ngây ngốc nhìn anh Hai đầy hi vọng, gật đầu lia lịa “Dạ” một tiếng rõ to.

Tiếng chú Ba gọi sang thúc giục: "Đi mày, trễ rồi”. Anh với tay lấy chiếc ba lô vỏn vẹn có chiếc quần đùi đã cũ nát và chiếc áo cộc đã vài miếng chắp vá. Thời đấy quần áo toàn đi xin về mặc, làm gì có tiền mua đồ mới.
Mới đó đã vào tháng 10, mùa nước lũ tràn về với những giông gió liên tục. Dưới mái nhà liêu xiêu, một bếp lửa hồng sưởi ấm cho cả nhà giữa mùa đông khắc nghiệt. Ba tôi ngồi nhả khói thuốc buông vẻ mặt rầu rĩ: "Nước lên cao ri làm răng mà bắt cá được”. Mẹ ngồi nhìn mưa lo lắng nói: "Mấy đám sắn chưa nhổ kịp chắc bị rục hết củ, kiểu này mất sạch, mưa gì mưa miết, chán quá”. Tôi nhìn mẹ, rồi nhìn ba không hiểu hết nỗi lo lắng về sự đói khát in hằn trên mặt họ.
Thời đấy làm gì có điện, chỉ có ngọn đèn dầu lay lắt hắt hiu bên ngọn gió từ ngoài thổi vào. Mấy chị em ngồi bên ánh đèn canh chừng để khỏi vụt mất ánh sáng le lói ấy. Tôi lại nhớ anh Hai quá chừng, không biết anh ấy có khỏe không? Có phải chịu mưa dầm giống cả nhà không? Thương anh đi làm xa mãi chưa về thăm nhà.
Từng tiếng gió rít qua rít lại, hú lên từng tiếng như ai đang than khóc ngoài kia. Mưa càng nặng hạt, gió càng thổi. Những cái cây cũng xiên xiên vẹo vẹo, có cây đã đổ ập xuống, có cây vẫn bám trụ với chút sức còn lại. Mái nhà như cũng muốn bung ra. Nước mưa thi nhau chảy xuống cái nhà bé tí, trời đã lạnh nay nhà dột lại càng lạnh hơn. Hơn hẳn là lạnh luôn cái lòng người đang chịu đựng thiên tai. Ba mẹ xúm nhau đưa xô ra hứng nước, trông đợi trời tạnh để sửa lại.
Mấy chị em đội nón lội vào màn mưa mang theo cái rọ cái rổ, mưa trắng xóa, vì mưa lũ nên nước đục ngầu, với hi vọng úp sọt được con cá nào đó, mang về cho mẹ nướng ăn với nồi khoai đang luộc. Mùa nước lên, cá lên theo dòng nước để đẻ trứng rồi rút về sông lớn, chúng tôi men theo rãnh nước đặt cái rọ mà anh 2 tự tay đan để lại, ngồi chờ con cá mắt bẫy. Mấy đứa em vốn nhốn nháo nay ngồi im theo dõi cái rọ. Hồi hộp, mong chờ đều có đủ. Kết quả bắt được rất nhiều cá, cá nhỏ cá to đều có. Thằng cu em hí hứng ôm cá chạy một mạch về nhà.

Mưa cả ngày cả đêm, nước dâng cao nhanh chóng tràn vào hiên rồi ngập đến đầu gối . Mẹ quýnh lên bảo: "Bắt mấy con gà đem lên trên núi, ngập chết hết bây giờ”. Đêm khuya là nghe văng vẳng mấy nhà bên người ta cũng đang loay hoay trốn lũ. Ở nhà bếp có một chồng củi to, đưa mấy đứa em trèo lên, rồi đồ đạc, chẳng mấy chốc mọi người yên vị trên đống củi. Đứa em nhỏ gật gù trên tay mẹ, tôi lén nhìn mẹ thấy ánh mắt mẹ đượm buồn thở dài nhìn nước dâng lên cao. Nước lũ vàng đục, mang theo đất cát và sức tàn phá hết hoa màu của người dân vùng này. Nước cũng dần rút xuống, để lại bùn non bám đầy nhà, trời cũng đã hừng sáng. Mở mắt ra đã thấy một thảm cảnh, cây cối ngã nghiêng ngã ngửa, cây đứng cây ngã, mấy bụi chuối sau hè đã gãy thân đi mấy cây, cái buồng chuối chưa kịp chín cũng đã cụp xuống. Đám rau trồng lấy củ đã dập đi hết hai phần, tàn tạ tơi tả. Con lợn nái đứng xù lông lên và kêu ủn ỉn vì đói.
Mẹ xách xô nước hứng được tạt vào đám bùn non dưới nền nhà, hì hục lấy chổi quét bùn nhầy đi thầm mong trông trời nắng ráo như người ta vẫn thường hay nghĩ sau cơn mưa trời lại sáng ấy. Mưa bay lất phất đủ ướt hết cả người, tôi dẫn mấy em ra sau vườn cắt rau vào luộc. Lũ vào tràn luôn vào mấy cái giếng tự đào sau hè một màu vàng thẩm. Lác đác còn lại gì sau mùa mưa bão? Nhìn mọi thứ thê lương đến đau lòng.
© Do.P - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Quê hương trong tôi bình yên đến lạ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.








