Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xin một lần hiểu mẹ

2018-01-15 01:10

Tác giả:


blogradio.vn – “Mẹ! Mẹ đừng tới trường của con nữa, không thôi bạn con nó thấy rồi nó biết con nghèo rồi lại đâm trò khiến con phải nghỉ học như con T đấy. À và nếu có gặp con ngoài đường thì mẹ lơ con đi nhé.” Nói rồi L quay đi, mẹ L chỉ biết đứng lặng người rồi nhìn theo con mà âm thầm khóc một mình trong vô vọng.

***
blogradio, Xin một lần hiểu mẹ

Gia đình L chỉ vỏn vẹn có hai mẹ con, vì cuộc sống cay nghiệt đã cướp đi người cha mà L vô cùng tôn kính và khâm phục. Với tình cảnh như vậy L càng thương mẹ nhiều hơn. Suốt 9 năm học L luôn là một học sinh ưu tú, ngoan hiền của biết bao nhiêu thầy cô. Do đó mẹ L cũng đỡ đi phần nào về cái gánh nặng cuộc đời vì L không đua đòi hay ăn chơi. Và thời gian cứ thế lướt qua, đưa L trở thành một cô học sinh cấp ba với biết bao nhiêu ước mơ và hoài bão.

L bước vào lớp 10 với cái vẻ hồn nhiên ngây thơ của tuổi mới lớn. Bao giờ cũng vậy, trong một môi trường giáo dục thì không phải ai ai cũng đều giống như nhau cả, nếu có học sinh ngoan hiền thì không tránh khỏi sự tồn tại của những thành phần cá biệt. Ngay từ những ngày đầu tiên, L đã chứng kiến một sự việc không thể chấp nhận được nhưng chỉ biết đứng và đưa mắt nhìn chứ chẳng ai dám can thiệp hay giúp đỡ vì sợ sự bỏ thù hay liên lụy. Cô bạn tên T là nạn nhân của vụ hội đồng hôm đó, chỉ vì T là người sống khép kín, gia cảnh bạn ấy cũng như L nên ngại tiếp xúc với mọi người và trong lớp cũng chẳng nói chuyện với bất kì ai. Điều đó là nguyên nhân khởi đầu cho những lời trêu chọc từ các cô học sinh nữ cá biệt trong lớp. Và cũng chính ngày hôm đó, sau nhiều lần chịu đựng T đã phản kháng lại, rồi kết quả phải nhận là một trận hành hạ ngay chính từ những đứa cùng trang lứa.

Kể từ ngày đó T đã nghỉ học và lúc ấy L nhận ra một điều muốn tồn tại một cách yên bình trong cái lớp này thì phải trở thành "kẻ mạnh", hoặc phải có bãn lĩnh chống chọi lại những trò đùa quái ác của đám cá biệt kia. L chọn cách làm bạn với hội bạn đó.

Người ta thường nói "Gần mực thì đen gần đèn thì rạng", L dần như biến thành con người khác. Không còn tâm sự với mẹ thường xuyên, không còn gần gũi hay quan tâm mẹ như trước, thay vào đó thì thời gian rảnh của L đều dành cho đám bạn kia. Tình hình học tập của L cũng dần trở nên sa sút, dấu hiệu của sự hư hỏng trong L đã bắt đầu bộc phát, L trốn tiết cùng những đứa bạn, tiếp đến là ăn cắp tiền của mẹ, cái số tiền từ mồ hôi công sức mà mẹ dành dụm để L ăn học và để trang trải cuộc sống của hai mẹ con. L càng lúc càng trở thành một đứa con đua đòi, sĩ diện. Cũng vì thế L càng muốn che đi sự thật về gia cảnh của gia đình, che đi sự thật về người mẹ nghèo. Tối hôm đó, L nói với mẹ rằng:

- Mẹ! Mẹ đừng tới trường của con nữa, không thôi bạn con nó thấy rồi nó biết con nghèo rồi lại đâm trò khiến con phải nghỉ học như con T đấy. À và nếu có gặp con ngoài đường thì mẹ lơ con đi nhé.

Nói rồi L quay đi, mẹ L chỉ biết đứng lặng người rồi nhìn theo con mà âm thầm khóc một mình trong vô vọng.

Rồi cũng như mọi ngày, mẹ L đang đạp xe để đi giao rau cho người ta thì bị va quẹt với xe máy khiến cả người, xe lẫn cả thúng rau ngã xuống đường. Ngẩng đầu nhìn lên, bà thấy con gái cùng đám bạn đang đến gần. Bà với tay ra định gọi con gái ra đỡ, nhưng L lướt qua như không hề quen biết. Bà lặng lẽ một mình nhặt lại những bó rau, ngậm ngùi quay bước đi. Về nhà nó cũng chẳng thèm hỏi thăm đã có chuyện gì xảy ra hay mẹ nó có làm sao hay không. Rồi ngày qua ngày khoảng cách giữa L và bà càng thêm xa cách, đến ngay cả việc trò chuyện với nhau cũng trở thành một vấn đề. Rồi một hôm biến cố đã xảy ra, mẹ L bắt gặp con mình đang lấy tiền từ trong tủ, và đây cũng là lời giải đáp cho những lần mất tiền mà không có lý do. Mẹ L chạy vội vào ngăn con lại, L hoảng hốt bất giác làm rơi hết tiền xuống sàn nhà.

- Mày còn định lấy bao nhiêu nữa hả L? Mày trở nên hư đốn bao giờ thế hả, mẹ thì suốt ngày phải chạy đi giao rau cho người ta để kiếm tiền lo cho mày ăn học mà mày....

Chưa nói hết câu L đã cắt ngang:

- Thôi đi. Con người ta thì được sống trong giàu sang sung sướng còn tôi phải chịu những cơ cực này suốt đời sao, mẹ có lo cho tôi đầy đủ bao giờ, hay từ nhỏ đến giờ phải sống trong sự thiếu thốn. Tôi cảm thấy nhục nhã và chán ghét cái cuộc sống như thế này rồi!

Mẹ L nói trong đau đớn:

- Mày dám nói với mẹ của mày như vậy hả L, tại sao mày không hiểu cho mẹ hả con, mẹ cũng đã cố gắng nuôi mày ăn học đến tận bây giờ sao mày không chịu ăn học cho đàng hoàng. Con L ngày xưa đâu rồi mà giờ lại trở nên như một đứa không học như thế, trở nên hư đốn đến nỗi không nhận mẹ là mẹ của mày.

Ngay lúc đó một bạt tai giáng vào mặt L một cái rõ đau, L ôm mặt nhìn người mẹ bằng ánh mắt đỏ hoe đầy uất ức. Rồi L chạy vào trong buồng lấy cái túi đồ đã chuẩn bị sẵn tự bao giờ, chắc hẳn nó đã có ý định bỏ nhà ra đi bằng cái số tiền nó chuẩn bị lấy được hồi nãy. L xách túi đồ đi ra khỏi nhà bất chấp mọi sự can ngăn của người mẹ, nó ra tự động bắt xe rồi đi trong vô tình mặc kệ và không hề quan tâm mẹ nó chạy theo sau kêu nó lại.
blogradio, Xin một lần hiểu mẹ

Nhưng rồi nó vẫn đi để lại bà mẹ một mình trong cô độc, mẹ L chỉ có một đứa con gái, một đứa con gái bà quý hơn tất cả mà bây giờ nó cũng bỏ bà đi. Bà vì chuyện này nên đã đau buồn triền miên, đó cũng là nguyên nhân làm cho căn bệnh lao phổi của bà thêm nặng hơn.

Ngày qua ngày, bà sống trong sự cô đơn cùng nỗi nhớ nhung con mình khôn xiết, bà đã phải chống chọi lại những cơn đau vì bệnh tật nay còn phải chịu đựng nỗi đau mất đi đứa con mình đã đứt ruột sinh ra. Càng lúc bà càng yếu dần yếu dần, rồi một ngày bà không thể chịu đựng thêm được nữa và bà cũng không còn có thể chờ đứa con gái của bà quay trở về, cuối cùng bà lìa xa cuộc đời trong âm thầm, lặng lẽ. Chỉ có hàng xóm là người lo tang lễ cho bà, ngay cả đứa con gái duy nhất cũng chẳng hề hay biết.

Và rồi khi L quay trở về, nó tưởng rằng mẹ nó sẽ chạy ra ôm nó và hỏi han ríu rít, tưởng rằng mẹ nó sẽ khóc lóc, tưởng rằng bà ấy sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm cho nó. Nhưng không, những gì nó nhận được bây giờ là sự cô quạnh lạnh lẽo của ngôi nhà vắng tanh không một bóng người.

- Bà ấy đã mất rồi, mất cách đây mấy hôm. Khi mẹ mày ra đi tại sao mày không về, từ khi mày bỏ nhà đi bà ấy đã chịu bao nhiêu đắng cay, bao nhiêu nỗi cô đơn và đến khi bà ấy nhắm mắt xuôi tay cũng chỉ có một mình.

Bất giác L chạy lao đi trong vô thức, nó chạy trong nước mắt và sự đau đớn tột cùng, nó ra ngoài mộ của mẹ nó và gục xuống bất lực.

Kể từ ngày đó, nó thay đổi hẳn. Nhưng có lẽ, nỗi đau và sự mất mát to lớn ấy sẽ mãi mãi theo nó đến suốt cuộc đời!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

back to top