Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì chúng ta chẳng còn là của nhau

2016-12-19 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Ngoài phố, từng đợt gió đông ùa về lạnh ngắt, thế mà cô gái bé nhỏ vẫn tung tăng chạy nhảy. Mỗi lần thấy xe hoa đi ngang qua, con bé lại hò hét mừng vui. Lan nhẹ lòng, vẫn màu trắng ấy, vẫn tinh khôi và bình dị như thế.

***

Cuối tuần vẫn như mọi ngày, Lan và Thiên Cúc lại ríu rít trò chuyện. Dường như cuộc sống của Lan chỉ xoay quanh cô con gái nhỏ này. Hai mẹ con cứ nói hết chuyện này sang chuyện khác không ngừng nghỉ. Tiếng bi bô của Cúc càng khiến Lan vui hơn. Tất tật chuyện ở nhà trẻ, con bé kể rành rọt không sót chữ nào:

- Mẹ ơi, hôm nay ở lớp cô giáo dạy cắm hoa đó. Đẹp lắm ạ.

- Thế con cắm hoa tên gì?

- Cô giáo dạy con cắm hoa cúc bé bé ấy, màu trắng mẹ ạ. Ngoài đường cũng có bán đó mẹ. Hay mẹ mua cho con đi con cắm tặng mẹ nhé.

Tiếng con bé vẫn vang lên, nhưng Lan chẳng còn nghe nổi câu chuyện. Cúc họa mi, cúc trắng tinh nhỏ xíu, loài cúc dại cô đã từng mê mẩn đến thế mà bị lãng quên bỗng chốc trở lại rõ nét. Từng cánh hoa nhỏ mỏng manh trắng muốt, bình dị đến nao người. Có lẽ nó cũng tinh khôi và trong trẻo như mối tình của cô và anh vậy, bởi thế nên con gái Lan cũng đặt tên là Thiên Cúc – loài hoa mà cô yêu thích.

- Mẹ ơi!

Lan giật mình quay lại, hóa ra trời đã trở lạnh và mùa đông đã về. Nhớ mùa đông chính là mùa của cúc họa mi, thế mà giờ đây cô đã chẳng còn ghi nhớ gì về chúng nữa. Có phải là quá lâu, hay là do đợi chờ quá mỏn mỏi rồi chăng?

- Mẹ con mình ra phố xem hoa cúc họa mi nhé.

Vì chúng ta chẳng còn là của nhau

Con bé mừng rỡ chạy quanh chuẩn bị đồ. Lan mỉm cười, thật lâu rồi để nhớ lại những kỷ niệm, vậy thì hãy để nó luôn là kỷ niệm đẹp đi. Dù anh có không trở về, không nhớ lời hẹn ngày xưa đi chăng nữa cô cũng đang hạnh phúc cơ mà. Nghĩ thế Lan thấy lòng mình vui hơn chút.

Ngoài phố, từng đợt gió đông ùa về lạnh ngắt, thế mà cô gái bé nhỏ vẫn tung tăng chạy nhảy. Mỗi lần thấy xe hoa đi ngang qua, con bé lại hò hét mừng vui. Lan nhẹ lòng, vẫn màu trắng ấy, vẫn tinh khôi và bình dị như thế.

... 3 năm trước, Lan là cô sinh viên nữ duy nhất của Khoa Điện, bởi thế nên nhanh chóng thu hút được sự chú ý của các nam sinh trong khoa. Còn Duy lại là sinh viên nghịch nhất khoa, dù học rất giỏi nhưng anh chàng luôn tìm đủ trò để quậy tung nên được nổi danh toàn khoa.

Lan có bề ngoài cá tính, mái tóc tém nhuộm hung hung đỏ có vẻ càng khiến cô nàng trông ngang tàng hơn. Và ở trong một môi trường toàn con trai như thế nên tính cô ngày càng phóng túng, tự do. Điều này càng khiến Duy để ý, và nhanh chóng kéo nàng gia nhập vào hội nghịch ngợm của mình.

Tuy rất nghịch nhưng luôn có Duy kèm cặp nên Lan vẫn luôn đạt điểm cao trong các kỳ thi, bởi thế Lan càng nể Duy hơn.

Đến năm ba đại học thì một cậu bạn trong nhóm kết hôn, cả hội kéo nhau ra làng hoa Tây Hồ chụp ảnh. Tháng 11, gió se se lạnh làm lay động cả vườn hoa cúc họa mi trắng muốt. Lần đầu tiên Lan được thấy vườn hoa cúc đẹp như thế, những bông hoa bé nhỏ vô cùng, dường như chẳng có gì nổi bật nhưng màu trắng ngần ấy lại khiến nó không hề thua kém. Thì ra chẳng cần kiêu sa, chỉ cần bình dị thế này thôi cũng đủ khoe mình khiến tim Lan xao xuyến rồi.

- Lần đầu tiên thấy em dịu dàng nữ tính như thế này đó? May nữa là anh quên mất em là con gái rồi?

- Hừm. Anh đừng có được thể xỏ xiên em. Ai bắt con gái cứ phải dịu dàng đâu, mà cũng có cấm con gái tóc ngắn không được yêu hoa cúc đâu. Đẹp thế này cơ mà.

- Thế em có biết cúc họa mi có ý nghĩa gì không? – Duy dừng một chút rồi tiếp lời: - Đó là sự trong trắng ngây thơ. Hình như anh đã thích em rồi, người ta nói chỉ cần 3 giây thôi người ta cũng đã yêu nhau đúng không?

Tim Lan đập nhanh, lần đầu tiên được tỏ tình lại là nơi lãng mạn như thế, nơi có loài hoa mà cô thích nhất. Thế nhưng… Lan rụt tay khỏi tay Duy, vội vàng đứng dậy.

- Em không thích anh à?

Có vẻ Duy đang có chút sốt sắng nên hỏi vội. Quen Lan đã 2 năm nay nhưng chưa bao giờ Duy thấy cô nàng dịu dàng như thế. Nhìn Lan rực rỡ giữa cánh đồng cúc trắng ngời này, Duy biết tim mình thực sự đã lên tiếng và người mình cần chính là ai.

Vì chúng ta chẳng còn là của nhau

Bất ngờ kéo Lan lại, Duy đặt lên môi cô nụ hôn đầu ngọt ngào nhất. Thì ra tình yêu lại hạnh phúc và tuyệt vời đến như thế, thì ra đó là thứ mà người ta gọi là hạnh phúc. Lan biết tim mình đã dần chấp nhận Duy, chỉ là quá bất ngờ mà thôi.

- Đợi ra trường chúng mình cưới nhau nhé. Anh sẽ không cưới ai khác ngoài em, hãy đợi nhé, vào mùa cúc họa mi hai năm sau nở chúng ta sẽ cưới nhau.

Dường như đó là cái kết chưa bao giờ Lan hết mong đợi. Làm bạn hai năm đủ để họ hiểu nhau và biết người ấy quan trọng với mình như thế nào. Và lời hẹn ước đó đã khiến cô chờ đợi như thế nào.

Ngày tốt nghiệp, Lan chờ đợi lời cầu hôn ngọt ngào từ Duy. Thế nhưng điều cô nhận được chỉ là thông tin Duy chuẩn bị sang nước ngoài du học theo ý gia đình. Đó là điều chưa bao giờ Lan nghĩ tới. Mọi việc sẽ như thế nào và điều quan trọng là tình yêu của hai người sẽ đi đâu về đâu.

Tháng 11, mùa hoa cúc họa mi, mùa tình yêu của Lan và Duy cũng là mùa mà khiến cô buồn nhất. Trước đây Lan ao ước một đám cưới tràn ngập cúc họa mi bao nhiêu thì giờ đây cô buồn bã bấy nhiêu. Thời gian và khoảng cách chia xa có trở nên đáng sợ với tình yêu của hai người. Liệu khi trở về sự cách biệt về hoàn cảnh gia đình có tiếp tục là rào cản của hai người hay không khi ánh mắt mẹ Duy nhìn Lan không hề có thiện cảm.

Nhìn gương mặt lo lắng của Lan, Duy hiểu mọi suy nghĩ trong cô. Để an ủi cô, Duy càng yêu thương và lo lắng cho cô hơn. Duy biết cô chính là người duy nhất chiếm lấy trái tim ngang bướng của anh, cũng là người duy nhất khiến anh được hạnh phúc. Nhưng những điều ấy cũng chính là điều khiến Duy buồn khi để cô chờ đợi mòn mỏi trong tuổi thanh xuân.

…Chỉ một tuần sau là Duy bay, họ luôn ở cạnh nhau không ngừng. Mỗi một phút một giây thôi cũng khiến họ thêm hạnh phúc. Và điều gì đến cũng đến khi cả hai chẳng thể giữ nổi tình yêu trong sáng đến ngày cuối cùng.

Ngày lên máy bay, Duy ôm chặt Lan:

- Đợi anh về nhé. Anh đã thất hứa đám cưới mùa hoa cúc họa mi. Nhưng anh tin rằng tình yêu của chúng ta vẫn luôn trong sáng đẹp đẽ và bình yên như loài hoa ấy. Anh yêu em!

Lan khóc.

Khóc vì buồn.

Khóc vì bất lực.

Và khóc vì quyết định của cô.

Cô dùng cả thanh xuân để yêu anh và dành cho anh những điều tốt đẹp nhất của cuộc đời người con gái. Thế nhưng cô lại không đủ can đảm để chờ đợi cái kết cuối cùng cho tình yêu ấy. Có lẽ màu trắng của cúc họa mi bình yên nhưng những cánh hoa lại quá mỏng manh trước những đợt gió đông lạnh lẽo. Và từng mùa đông qua càng khiến trái tim cô nguội lạnh hơn.

Vì chúng ta chẳng còn là của nhau

Hai tháng sau khi Duy đi, Lan biết mình mang thai. Không hiểu đó là niềm vui hay nỗi buồn. Kết tinh tình yêu nhưng lại chỉ một mình cô đón nhận niềm hạnh phúc. Còn Duy, cô chủ động ngừng liên lạc với anh vì lựa chọn cuối cùng vẫn là chia tay. Cô không đủ can đảm để yêu xa, và cũng không đủ can đảm để xóa bỏ hình bóng anh trong cô.

Rồi tháng ngày dần qua, đứa trẻ được sinh ra cũng vào mùa cúc họa mi nở, đó có lẽ là điều ngẫu nhiên hay cố ý nhắc nhở cô về loài hoa tình yêu ấy. Và rồi cái tên Thiên Cúc – bởi vì đó chính là loại hoa cô thích, là loài hoa tình yêu của anh và cô, là kỷ niệm của tình yêu ấy.

- Mẹ ơi nhìn xe hoa trắng kìa. Đẹp quá mẹ ơi!

Tiếng nói lanh lảnh của cô con gái nhỏ khiến cô như tỉnh giấc mộng. Lan xoa đầu cô bé, mỉm cười:

- Con có thích không? Mẹ con mình mua hoa về cắm nhé. Chuẩn bị sinh nhật con rồi đó.

Nụ cười toe của cô bé khiến Lan thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Có lẽ Duy chẳng bao giờ biết về Cúc, về cô gái nhỏ hay biết về một cô nàng cá tính bỗng trở nên dịu dàng và đằm thắm trong vai trò của người mẹ.

Mấy mùa cúc họa mi đi qua, Lan chẳng còn quan tâm đến tin tức về Duy.

Có lẽ bởi vì họ chẳng còn là gì của nhau nên chẳng còn duyên gặp gỡ…

© Hòa Khỉ – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

back to top