Vì cái Tôi vẫn còn hiện hữu nên không thể sống lặng lẽ
2015-01-29 01:00
Tác giả:
Đôi lúc, dường như chỉ muốn xóa bỏ hết mọi thế liên quan đến bất kì một ai khác.
Muốn close FB, del tất cả các tài khoản cá nhân liên quan.
Muốn bỏ mặc cái công việc và dán vào màn hình máy tính một tờ giấy note với nội dung: “Nghỉ phép dài hạn”.
Rồi cứ thế vứt bỏ mọi thứ qua một bên, đến một vùng đất thật xa lạ nhưng miễn chỉ cần đủ yên tĩnh và thanh bình để được thả hồn vào gió, để đôi chân được lang thang trên những con đường mà không bao giờ có thể nhìn thấy sự quen thuộc của hai từ "kỉ niệm", được đứng trên cao rồi thỏa sức mà đưa mắt ngắm nhìn một thành phố xa lạ, dang rộng đôi tay, hít căng lồng ngực cái bầu không khí mới đầy nhàn rỗi và rồi đôi môi có thể mỉm cười một cách thật an nhiên.
Nhưng...Tiếc thay rằng, sự hiện hữu của thực tại đủ chế ngự cái bất cần dù chỉ mới trong suy nghĩ.

Và thay vì lựa chọn cách buông bỏ trốn tránh, đôi lúc chỉ là muốn đóng thật chặt lại những cái cảm xúc bấp bênh. Muốn ngưng cái dòng suy nghĩ miên man chỉ để giữ vững được sự điều khiển của lý trí.
Muốn tách riêng mình ra khỏi thế giới xung quanh, chui tọt vào cái vỏ bọc bản thân bao năm tạo dựng để rồi không cần phải để tâm đến bất - kì - một - ai.
Muốn tự giữ và bảo vệ lấy trái tim và thực tế hóa rằng : Tim - chỉ có nhiệm vụ đập để duy trì sự sống.
Nhưng vốn dĩ, bản chất vẫn chỉ là một con người với đầy đủ cơn sóng ngầm của cảm xúc.
Dù đã có lúc từng tặc lưỡi, dắn chặt băng dính lên miệng để biến thành một người câm, bỏ ngoài tai sự đàm tiếu, mặc kệ sự bàn luận của thiên hạ mà bước tiếp. Tập mặc định rằng: lỗi không thuộc về mình, thay vì cứ ôm khư khư luôn cái sai người khác gây ra rồi vơ víu vào mà xem như chính cái sai của mình.
Muốn dẹp luôn tất cả những cơn ác mộng về những mảng màu xám xịt trót lỡ tay tô vào quá khứ để lướt qua luôn những lời tàn nhẫn vô tâm ở thực tại làm mình phải tổn thương...
Tiếc rằng, vượt qua cả cái sự chịu đựng im lặng vẫn là cái bản năng biết - cần - phải phản kháng, đáp trả và háu thắng đến mức muốn gào lên rằng: Vì không cam lòng, nên ắt hẳn sẽ không bỏ qua.
Cho nên, dù lắm lúc rất muốn trở nên "trật tự" giữa cái xô bồ này nhưng chẳng thể làm nổi quá một tuần.
Có muốn trách, thì chỉ biết trách rằng : Vì cái Tôi còn hiện hữu nên không thể sống lặng lẽ.
- Dung Phương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.


