Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vết sẹo cuộc đời!

2012-04-13 15:59

Tác giả:


Truyện Online

Dù chưa bao giờ nói ra nhưng lí do duy nhất con có mặt, tồn tại và sống một cuộc đời có ý nghĩa của từ “ sống” trên cõi đời này chính là Mẹ!
 

- Hè này con được nghỉ không?

Nghe giọng nói với người ngoài thì rất đỗi bình thường ấy, nhưng  là con gái của mẹ, tôi cảm nhận được có sự “ bất thường” :

- Dạ, hè này con được nghỉ cũng lâu…có chuyện gì không ah.

- Hè này… mẹ… muốn đi Hà Nội một chuyến.

Đi Hà Nội ? Mẹ tôi vốn là người phụ nữ của gia đình, đi đâu lâu một tý là bà đã đứng ngồi không yên cộng thêm vào đó bà bị say xe, từ nhỏ tôi chưa thấy bà đi đâu xa bao giờ, vậy mà giờ lại muốn đi tới tận Hà Nội  không khỏi làm tôi thấp thỏm.

- Mẹ muốn ra xem anh con ăn ở ngoài đó thế nào?

Dường như đoán được sự “hoài nghi”  của tôi, mẹ giải thích thêm. Nhưng lí lẽ của mẹ có thể lòe được người ngoài chứ làm sao có thể đánh lừa được đứa con gái “trời đánh” của bà chứ.

Cũng như  những đứa con sinh ra trên cái rốn nghèo khó của mảnh đất “ chó ăn đá, gà ăn sỏi” này, từ khi lọt lòng đã ăn sương uống gió xứ gió lào cát trắng này nên  đã tu luyện được cho chúng tôi  tính tự lập rất cao. Bắt đầu lên cấp ba học trường huyện  mỗi chúng tôi đã phải tự lo cuộc sống cho mình, hay nói đùa như lũ bạn đóng khố cùng là chúng tôi được “ sổng chuồng” từ thời răng sún. Với lại từ trước tới nay đi “thẩm định” chúng tôi cũng chỉ cha tôi còn mẹ tôi cũng  chỉ là “thẩm định từ xa” chứ chưa bao giờ “vi hành”.

Vậy mà giờ đây mẹ tôi nói muốn “vi hành” ra xem đứa con gần 30 tuổi đã đi khắp đông tây nam bắc của bà ăn ở như thế nào không khỏi làm tôi thấp thỏm, lo lắng.

Tôi quay người lại siết nhẹ vòng tay, cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực mẹ, một cảm giác thân thuộc  đang lan tỏa vào không gian tản mạn thấm vào da thịt mình như những ngày ấu thơ.

- Có chuyện gì phải không ạh?

….

- Mẹ đừng giấu con…

- Mẹ…mẹ… muốn đi làm phẫu thuật cái sẹo ở tay…mấy hôm trước mẹ coi ti vi thấy thời sự đưa tin có bệnh viện ở Hà Nội  ghép da thành công cho một ca bỏng nặng, nên mẹ nghĩ chắc của mẹ họ cũng làm được….mẹ đã tích cóp được một ít…mẹ nghĩ chắc là đủ…

Mẹ tôi -  một người đàn bà chuẩn mực của gia đình thuần việt, người mà chưa lúc nào dám bỏ ra vài nghìn tiền lẻ để tạt vào quán nước bên đường làm ngụm nước để xua tan cơn khát trưa hè, người mà cả đời không dám mua cho mình một tấm áo mới, người mà chưa lúc nào dám sắm một thứ gì cho riêng mình, tất cả cuộc sống của người là lo cho chồng con. Vậy mà giờ đây, ở tuổi xế chiều của đời người, mẹ lại quyết tâm dùng số tiền tích cóp khó nhọc của một đời người nông dân đi ra cái thủ đô phồn hoa đắt đỏ để xóa nhòa vết sẹo trên cánh tay đã chai sạm vì nắng gió tháng năm ư?

Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo của một thời kì đói quay quắt của đất nước, mà có những câu chuyện của thời kì khổ cực ấy, có những lúc ngẫu hứng kể lại đám con trẻ bây giờ, chúng cứ nghĩ là đang được nghe truyện ngụ ngôn .

 Tuổi thơ tôi cũng như  những đứa trẻ cùng thế hệ đi qua những ngày đói này qua ngày đói khác, đi qua từ con đồi này đi qua ngọn đồi khác. Cứ mỗi khi tới mùa, gia đình tôi lại đốt rãy chuẩn bị cho vụ mùa mới, thắp lên những hi vọng mới. Cái ngày định mệnh trong kí ức của tôi chỉ còn rơi rớt lại đám lửa lớn liếm lấy người tôi, là gương mặt hoảng hốt,  là tấm thân nhỏ bé  ôm chặt lấy tôi không rời, là cánh tay cháy sém không ngừng vỗ về “ không sao, không sao”.

Hôm ấy, nhà tôi đốt rãy,  đáng lẽ phải làm một đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi chờ bố mẹ xong việc rồi gọi về.Tôi lại tỏ vẻ là người lớn chạy loăng ngoăng đi đốt lửa quanh rãy, cơn gió lớn cuốn tôi vào lòng nó, trong lúc “ ngàn cân treo sợi tóc” ,với bản năng của người mẹ, mẹ đã nhảy vào biển lửa cướp lại mạng sống đứa con của người từ bàn tay thần lửa  và kết quả chiến tích tôi để lại là vết sẹo hằn sâu chảy dài trên cánh tay mẹ tôi. Cánh tay ôm ngang người mẹ của tôi buông lơi vô tình bàn tay tôi chạm vào vết sẹo trên cánh tay trái của mẹ. Lòng tôi như thắt lại tim buốt nhói, hơi thở nặng nề  hòa lẫn vào hơi ẩm của cơn mưa chiều làm cho dòng nước mắt mằn mặn, chan chát lăn dài trên má chạm vào khóe môi, tôi mới như bừng tỉnh. Đã là chuyện của hơn hai mươi năm trước đã là dĩ vãng xa xôi ,và với tôi nó cũng chỉ là một vệt nắng đi qua như trăm ngàn kỉ niệm tuổi thơ khác mà thôi.

Mẹ!

Con đúng là đứa con vô tâm. Là con gái vậy mà con không thể biết được tâm sự thầm kín của người, là con gái của người vậy mà từ nhỏ tới lớn con chỉ luôn biết đòi hỏi, con chỉ biết so sánh con nhà người ta thế này thế kia, con chỉ biết đòi áo đẹp, xe đẹp… và con cũng chỉ biết người đáp ứng những  đòi hỏi “trên trời dưới biển” ấy chỉ có mẹ mà thôi. Đã biết bao lần con hờn dỗi, oán trách, khóc lóc khi các yêu sách của mình không được đáp ứng,  để rồi con đã không biết rằng sau lưng con đã có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Là con gái mẹ nhưng con chỉ biết nghĩ cho riêng mình, chạy theo các kiểu thời trang mốt này mốt nọ, suốt ngày chỉ biết chê mẹ quê mùa, không biết cách ăn mặc như mẹ nhà bạn này bạn kia. Con mãi lo cho mình mà quên để ý rằng trong những  ngày hè nóng bức , khi con khoác lên mình chiếc áo hai dây khoe làn da con gái thì mẹ của con lại mặc cái áo dài tay vừa che hết điểm cuối của vết sẹo. Để rồi, con chỉ biết trút bỏ sự sĩ diện lên mẹ khi nghe đám bạn xì xầm, chỉ trỏ, chê bai khi chúng tới nhà mình chơi.

Là con gái của người, vậy mà con đã không biết rằng vết sẹo kia không chỉ là vết sẹo in hằn một phần tuổi thơ cơ cực của con, in hằn một quãng đời khổ cực của mẹ mà còn là một nỗi ám ảnh mất mát. Vết tích ấy luôn nhắc mẹ về cái ngày kinh hoàng ấy, nỗi lo sợ thấp thỏm không yên cho những đứa con đang vật lộn giữa dòng đời còn đầy sóng gió hơn trận lửa kinh hoàng  năm xưa  biết bao nhiêu.
Là con gái người mà con đã không đủ “lòng thương” để hiểu nỗi lòng của người. Là con gái người, con chỉ biết nhận một cách vô điều kiện, chưa bao giờ con biết nói hai tiếng “xin lỗi” và “cảm ơn” với người.
Mẹ! Hôm nay con học hai tiếng tưởng chừng quá giản đơn ấy, mà trong lòng thật chất chứa nỗi lòng. Xin lỗi mẹ vì sự vô tâm của con và cảm ơn người đã sinh ra con trên đời và hơn hết cảm ơn người đã dành cho con một tình thươg bao dung  mà con biết rằng không ai có thể trao cho con thêm một lần như thế.

Ngày đổi gió, 17/03/2012 

  • Gửi từ email Lương Hồ

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top