Uớc nguyện bên ô cửa màu nắng
2010-04-27 11:52
Tác giả:
Blog Việt
Nó như cánh chim trời
Bay mãi
Anh là bờ biển rộng
Chờ đợi
Khoan dung
Một ngày kia
Khi biển đã hòa lòng mình vào cùng sóng
Đi xa ...
Bỗng thấy xác con chim nhỏ
Trên cổ mang sợi chỉ hồng
Biển khóc
Một cơn gió thoảng
Nhẹ vuốt mắt biển
Đau

Ảnh minh hoạ: vi.sualize
- “Kế hoạch của em đã chuẩn bị đến đâu rồi Trung?”
Tiếng Sếp từ phía sau hỏi bất ngờ làm Mạnh Trung giật mình.
-“ Dạ! Kế hoạch gì ạ?”
-“Chuẩn bị mọi thứ cho chuyến công tác Đà Nẵng chưa. Ý tưởng khá tốt và cả bảng báo cáo tình hình thực tế nữa. Chi tiết thật đấy. Tuần sau ta tiến hành.”
Trung chằng hiểu nãy giờ Sếp đang nói chuyện gì. Chuyến đi công tác ra Hà Nội của cô vừa mới hoàn tất ngày hôm qua. Mệt phờ người nhưng cô vẫn cố lên công ty giải quyết những vấn đề còn lại trong thời gian vắng mặt. Mặc dù sếp cho cô nghỉ 3 ngày phép để nghỉ ngơi. Vậy mà mới lên công ty, đã thấy Sếp nói về một chuyến công tác khác. Vò đầu, cố lôi trong trí nhớ nhưng … vẫn không ra. Cô không bao giờ làm việc gì mà không ghi chép lại nhưng trong cuốn sổ thường nhật của cô lại không có kế hoạch đó. Lục tìm trong tủ hồ sơ đựng các bảng kế hoạch trong tháng, cô mới phát hiện ra: Da Miên là người lập ra bảng kế hoạch đó, cô chỉ là người kiểm tra và trình duyệt. Vì chuyến công tác dài ngày của cô ở Hà Nội nên cô nhờ Da Miên làm. Da Miên thật thông minh, nhanh nhẹn và lém lỉnh. Cô học rất nhanh và cũng là người rất hiểu ý Mạnh Trung. Hai người là bộ đôi ăn ý trong công việc và là chị em thân thiết trong cuộc sống đời thường. Miên thường kể cho cô nghe rất nhiều chuỵên: gia đình, bạn bè hay thậm chí là tình yêu của cô đang dành cho một anh chàng nào đó. Nhưng cô có vẻ buồn vì nghĩ rằng anh chàng kia chưa dành tình yêu trọn vẹn cho cô. Trung mơ hồ nghĩ đến Da Miên, quê Miên ở Đà Nẵng, có lẽ vì thế mà bảng báo cáo không chỉ rất chi tiết mà còn thấy sống động cả một miền quê yêu thương đã gắn bó nhiều kỷ niệm. Tuần sau cả đội sẽ ra vừa xem xét thị trường, nhu cầu của con người để chuần bị cho việc mở văn phòng đại diện và showroom trưng bày. Tuần sau, tuần sau… hai cái tuần sau nữa là đến Tết. Trung miên man suy nghĩ… Vậy mà thoáng chốc đã gần 8 năm. Thời gian trôi nhanh quá. Tuy Sài Gòn được đặc trưng là nơi “không có mùa đông”, vậy mà đến những ngày cuối đông này, từng đợt gió heo may vẫn ùa về, mang theo cái không khí lạnh ngai ngái vào những buổi sớm mai hay vào ban đêm bầu trời như có thêm một màn sương mỏng phủ mờ đi những cơn phố rực rỡ sắc màu.
Hai tuần sau…
“Chị về cùng với em cho vui. Nhà anh ấy quí khách lắm. em cũng đã kể về chị cho anh ấy nghe nhiều lần rồi. Biết chị ra đây, anh ấy ngỏ ý muốn mời chị về chơi. Chị ở đây một mình hoài, buồn lắm. Sắp Tết rồi, chị rất muốn xem mọi người chuẩn bị Tết như thế nào mà?” Da Miên nói không thôi từ nãy đến giờ chỉ mong Trung có thể cùng cô ghé thăm nhà người yêu của mình. Thật ra, Trung cũng rất muốn đi, phần vì mọi việc cũng đã ổn, phần vì con người Đà Nẵng rất thân thiện. Với lại, mai cô đã rời thành phố này rồi, không biết có còn quay lại hay không. Và cũng bởi một lý do mà từ trước đến giờ cô vẫn thầm nhủ, khi nào đến Đà Nẵng nhất định mình sẽ phải làm: tìm một ô cửa sổ hướng ra biển, ở đó khi mặt trời vừa nhô lên thì ô cửa kia như tấm gương lớn nắm giữ, soi rọi, hấp thu và phản ánh hết tất cả vẻ đẹp của những tia nắng ấm áp và nhộn nhịp của một ngày mới… Vậy mà, đã tám năm cô chưa thực hiện được ước nguyện đó.
Miên chở cô đến một chung cư có tầm nhìn hướng ra biển. Một chung cư mới, đẹp và cũng “Không kém phần lãng mạn cho những ai yêu thích biển, phải không chị?”. Miên đưa tay mình hướng ra xa, chỉ cho tôi “ mặt trời sẽ mọc từ hướng đó. Và chị biết không, nhà anh ấy có ô cửa sổ đón ngập tràn hết ánh sang ban mai đó”. Cô lặng người, hướng mắt mình nhìn về phía ngược lại. Ngôi nhà với ô cửa mở toang, đối diện với nó chính là hướng mặt trời mọc…
Đêm! Có lẽ lúc này Da Miên đang ngồi cùng ăn cơm với mọi người trong một gia đình mà cô sẽ là thành viên chính thức trong tương lai. Có lẽ Miên chẳng hiểu vì sao cô lại đòi về. Và Miên biết sẽ chẳng thể giữ cô ở lại một khi cô đã quyết. Em tỏ ý buồn vì đã thông báo với gia đình là sẽ có thêm tôi, và hẹn tôi dịp khác. Nhưng nếu cô đến sẽ ra sao? Cả ba người sẽ đối diện với việc đó như thế nào? Cô có thể kiềm hãm cảm xúc mình lúc này nhưng khi gặp anh, liệu những kí ức của 8 năm về trước liệu còn nghe theo lời chỉ bảo của bộ óc vốn đã chất chứa quá nhiều nỗi đau không? Cô không chắc, không dám … Nếu cô đến cô đang tự làm đau mình và làm đau cả người mình yêu thương nhất…

Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Cô lang thang trên biển. Một mình. Cảm nhận nỗi cô đơn đến tận xương tủy. Cuối cùng, sau 8 năm tìm kiếm cô đã tìm ra ngôi nhà có ô cửa hướng ra biển, đón ánh mặt trời. “ Àh, khi nào bé về nhà anh, anh sẽ chỉ cho bé thứ đặc biệt lắm. Có một ô cửa mang màu của nắng…”, Trung nghe như có tiếng anh văng vẳng đâu đây, gần lắm. Cứ như ngọn gió lúc này đang ghé sát tai cô, thầm thì. Nhưng người chỉ cho cô biết ô cửa đó lại không phải là anh. Ô cửa đón nắng đó bây giờ và mãi mãi không còn thuộc về cô nữa. Một mình, Trung vẩn vơ nghĩ, có khi nào tôi đi hết bờ biển này sẽ thấy xác một chú chim bé nhỏ, trên cổ mang sợi chỉ hồng không? Đưa tay lên ngón tay út, chiếc nhẫn vẫn nằm nguyên trên tay. Vậy mà đã tám năm rồi cơ đấy. Tám năm ai chắc rằng còn nhớ đến một lời hứa huống gì là thực hiện chúng. Tám năm để cố quên mà làm ta càng thêm nhớ. Tám năm ta cất giấu lời hứa năm nào trong ngăn kéo kỉ niệm, rồi khóa chúng lại bằng chiếc nhẫn để rồi không kịp nhận ra con người phải thay đổi theo thời gian. Không oán trách, vẫn yêu thương nguyên vẹn nhưng có những vết cắt vào tim, rỉ máu. Nước mắt nhòe nhoẹt trên má. Để được gì khi ta vẫn còn cầm chiếc chìa khóa trên tay, vẫn giữ những kỉ niệm buồn đau đó. Ta muốn quên chỉ khi nào ta không còn muốn mở, không thể mở chúng ra được. Cô đưa tay ném chiếc chìa khóa xuống lòng biển sâu.
Sóng ào ạt vỗ bờ
Đêm.
Hàng vạn ngọn đèn tỏa sáng
Ngọn đèn nào là của riêng tôi
Biên Hòa 03/2010
Dexi
* Gửi từ email Dexi: “Chỉ là một cô bé tay mang chiếc ô màu xanh, mặc chiếc váy trắng. Tinh khôi và nguyên vẹn. Đợi chờ.”
- Ý kiến bạn đọc
chờ đợi có lẽ cũng ko vô nghĩa cho dù kết quả của nó chẳng có hi vọng, Chờ đợi chiều theo lòng người, để ko xót xa vì mình ko thử 1 lần CHỜ và ĐỢI
,
hacu, gửi lúc 26/04/2010 23:23:05
Dexi àh! Thật sự câu chuyện của bạn rất buồn, tôi không biết bạn đã tìm đựơc cái kết nguyên vẹn cho mình hay chưa. Nhưng thật sự tôi biết trong tim bạn vẫn đang chờ đợi.
Tôi cũng là 1 con bé yêu biển, yêu đến thiết tha và đôi khi là lạnh lùng vẫn nhớ. Nơi tôi ở không gần biển cho lắm, nhưng nơi hình bóng của 1 ngừơi con trai tôi thương, và cũng là người manng lại cho tôi niềm hạnh phúc 4 năm trời khi chúng tôi xa cách, Đó là 1 vùng biển. Và ngày chúng tôi dừng lại, ngày anh khóc, tôi buồn, và những ngày sau đó nữa, anh khóc vì sự " dừng lại " này cũng đều trên bờ biển. Cứ mỗi lần anh khóc, anh gọi cho tôi, tôi lại nghe tiếng sống biển xô bờ nghe vỡ òa như muôn ngàn mảnh vụn.
Tôi cũng đã từng đến Đà Nặng,đã từng nếm cái vị mặn mòi của biển ĐN, cũng đã từng lang thang trên bờ biển ĐN. Và cũng nơi biển ĐN, nơi có chiếc cầu xoay Sông Hàn rực rỡ bắc qua. Nơi ấy tôi lại nhận thêm lần tỏ tình thứ 2 của "Ngừơi bạn thân" của Anh. Tôi từ chối và tôi đã thấy mình mãnh mẽ, thật mạnh mẽ khi tôi đã giữ vững được bản lĩnh của mình.
Tôi nghĩ khi bạn đã yêu cánh cửa " có màu nắng ấy, thì đừng vội vàng buông xuôi bạn ạh". Vì như vậy trong tim bạn vẫn trinh nguyên để đợi chờ, liệu như thế bạn có chấp nhận được cánh cửa khác ko???
,
Bảo Ngọc, QB, gửi lúc 26/04/2010 09:13:09
Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

