Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 25 làm sao qua nổi những chênh vênh?

2018-08-03 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Cô đang đứng trên một cái bập bênh lúc nghiêng về bên này khi lại ngã về bên kia. Liệu điều gì có thể khiến cô đứng vững. Tìm một người đàn ông che chở đời cô ư? Liệu rằng tình yêu có làm mọi thứ trở nên màu hồng hay sẽ rối tung lên?



Nghe bài hát Tự sự tuổi 25 (Trương Thảo Nhi)

Một cô gái tuổi 25, hai lần thất bại trong tình yêu. Đó đều là những người đàn ông mà tôi nghĩ là hợp nhất và tốt nhất trên đời. Nhưng rồi cuối cùng kết quả là gì? Họ vẫn bỏ cô ra đi mà không cho cô một lí do nào nghe có lý một chút. Hóa ra kiếp trước cô gieo nhiều nghiệp đến vậy để bây giờ phải trả cho từng người. Khi người thứ nhất ra đi, cô trấn an mình rằng: "À trả nợ xong rồi!" Nhưng đến người thứ hai thì... Có lẽ cô yêu sai cách, vậy yêu thế nào cho đúng? Cô chênh vênh.

Một cô gái tuổi 25, tự mình chống chọi với cuộc sống ở một thành phố lớn. Người ngoài nhìn vào bảo cô giỏi. Một đứa không có nhan sắc, gia thế, trình độ thì chút chút mà lại lên được thành phố và có công việc ổn định nhưng nào ai có biết sống được ở đây chẳng dễ dàng gì. Có lẽ cô may mắn khi ông trời nghe được lời cầu nguyện của cô rằng tuổi trẻ hãy bám trụ ở thành phố này. Nhưng cuộc sống ở đây chật vật, bon chen, con người không phải ai cũng sống thực với một bộ mặt, công việc thì không toàn mỹ như những gì được học ở giảng đường. Thế là cô chênh vênh.

Cô đang đứng trên một cái bập bênh lúc nghiêng về bên này khi lại ngã về bên kia. Liệu điều gì có thể khiến cô đứng vững. Tìm một người đàn ông che chở đời cô ư? Liệu rằng tình yêu có làm mọi thứ trở nên màu hồng hay sẽ rối tung lên?

Một cô gái tuổi 25, không có lấy một người gọi là thân nhất để trút bầu tâm sự. Những đứa bạn thân hầu hết đã chống lầy, sinh baby nên mối quan tâm của nó tất nhiên là gia đình. Đứa chưa có chồng thì thời gian cũng bận rộn với việc hẹn hò người yêu, công việc. Còn người thân ư? Cô chẳng có mẹ để tâm sự. Tuổi này mà có một người mẹ đêm đêm rủ rỉ thì chắc có lẽ hai mối tình kia của cô cũng không cánh mà bay. Còn ba cô thì lại không thể tâm sự được. Về nhà cô sẽ đóng vai là một đứa con ngoan hiền, vui vẻ, hoạt bát nên dễ gì ba biết được những tâm sự trong lòng cô. Vậy là cô chênh vênh.

Một cô gái tuổi 25, không giỏi được một môn thể thao hay một loại nhạc cụ nào. Khi bước vào 20, cô đặt mục tiêu cho mình phải học được ít nhất một nhạc cụ như guitar nhưng đến 25 cô mới mua cho mình được một cây đàn rồi bập bẹ tập tành. Cô ước mơ du lịch, đi khám phá nhiều nơi trên đất nước nhưng giờ cô mới biết được cái cảm giác ngồi trên máy bay là thế nào và thành phố Sài Gòn nhộn nhịp ra sao trong khi bạn tôi đã bay đến tận Nhật Bản xa xôi. Cô không muốn so sánh mình với người khác nhưng khi so sánh chính cô của tuổi 20 cô vẫn thấy mình chẳng cải thiện được tí nào hay thậm chí là thụt lùi theo thời gian. Cô vẫn chênh vênh.

Cô đang đứng trên một cái bập bênh lúc nghiêng về bên này khi lại ngã về bên kia. Liệu điều gì có thể khiến cô đứng vững. Tìm một người đàn ông che chở đời cô ư? Liệu rằng tình yêu có làm mọi thứ trở nên màu hồng hay sẽ rối tung lên? Trải lòng với mọi người ư? Liệu ai sẽ nghe cô khi xung quanh họ còn bao điều lo toan? Vậy là cô vẫn không tìm ra câu trả lời cho bài toán chênh vênh tuổi 25 của mình. Còn bạn? Tuổi 25 của bạn thế nào? Làm sao để cô bước qua những chênh vênh này?

© Lê Thị Thu Tuyền – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

back to top