Trưởng thành và những câu hỏi đợi hoài không lời đáp
2017-06-20 01:30
Tác giả:
Trưởng thành mấy ai không trải qua cái cảm giác chênh vênh, vô định, không biết mình nên làm gì, không biết cố gắng ra sao, tương lai sẽ như thế nào?
Trưởng thành và rồi những nỗi buồn cứ dày lên, nhưng sẽ chẳng còn mấy ai đủ thời gian để nghe bạn ca thán, giãi bày như những ngày còn trẻ, ai cũng có nỗi lo của riêng mình, để rồi chỉ biết giấu đi và tiếp tục cố gắng.
Trưởng thành là nghe lòng mình hoang hoải, cô đơn khi vẫn một mình tiếp tục trên con đường chẳng biết đâu là đích đến, ta vẫn chờ nhưng rồi chẳng biết chờ điều gì và chờ đến khi nào?
Trưởng thành học cách tự mình đứng dậy sau những vấp ngã chứ không còn ai đến và nâng bạn dậy như ngày thơ bé.
Ngày bé cứ mong lớn thật nhanh để có thể tự lập, bay nhảy trên đôi chân của mình, lớn rồi mới thấy chẳng giống như ước mơ ngày nào, cuộc đời vạn biến, lòng người vô biên, giông gió cuộc đời đưa ta đến bao thăng trầm, rồi lại thèm cảm giác an yên như con trẻ. Đời cứ thế, những vòng xoay chẳng bao giờ dừng, chẳng có chuyến tàu nào để ta ngược tháng năm về với tuổi thơ, về với những tháng năm hồn nhiên.

Ngày bé cứ thích được lớn thật nhanh để vùng vẫy trong thế giới rộng lớn ngoài kia, lớn rồi mới thấy khó lắm ai ơi.
Có những chiều tan làm bước chân vô định chẳng biết về đâu, những mệt nhoài của sau một ngày rồi tự hỏi:
“Ta đang làm gì với tuổi trẻ của ta thế này? Đam mê của ta là gì? Ta đang sống hay là ta đang tồn tại?”
Những tiếng vọng trong tâm thức chẳng có câu trả lời? Và rồi ta lại hòa vào dòng người hối hả, vội vã ngược xuôi, mỗi người một gương mặt, mỗi người một nỗi niềm, vui có, buồn có và cả hoang hoải chênh vênh ở tuổi trưởng thành như ta cũng nhiều.
Và mỗi lần như vậy tôi lại tự động viên mình rằng tôi vẫn còn hạnh phúc và may mắn hơn bao người, tôi đặt nỗi buồn của mình bên cạnh những nỗi buồn to lớn hơn để thấy nó nhỏ xíu rồi tôi sẽ vượt qua dù cho trong lòng tôi vẫn nặng trĩu những trăn trở.
Trưởng thành ấy mà không vui như tôi nghĩ! Nhưng rồi tôi nhận ra dù tôi có buồn, có chênh vênh thế nào và mọi thứ có không như những gì tôi mong đợi thì cuộc sống vẫn không ngừng xoay vần và tôi phải chấp nhận những quy luật ấy.
© Huệ Lavender – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.








