Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trời đã sang đông rồi

2023-11-16 04:25

Tác giả:


blogradio.vn - Mà nó thấy thương mẹ nó nhất những lúc được ngồi ăn cùng mẹ như vậy, đễn nỗi nó nghĩ sau này nó sẽ chẳng lấy vợ đâu, cứ thích được sống cùng mẹ và được ngồi ăn cùng mẹ như này là nó thật hạnh phúc rồi.

***

Buổi sáng nay nó dậy trễ, nó nhìn quanh nhà thì thấy căn nhà vắng lặng, mẹ nó đã ra chợ rồi. Nó đưa tay dụi mắt rồi tự hỏi đêm qua nó làm gì mà thức khuya quá để sáng nay phải dậy muộn như vậy. Bình thường nó hay thức trước mẹ nó, rồi nó mở toang hết cửa nhà cho ánh nắng tràn vào và dắt xe cho mẹ nó, chắc sáng nay mẹ nó ngạc nhiên lắm. Nó nhìn thấy ổ bánh mì nằm chỏng chơ trên bàn, đó là thức ăn sáng mà mẹ nó hay phần cho nó, nó nghe bụng đang sôi lên ùng ục.

Bây giờ nó đang ngồi trước cái bàn quen thuộc của nó mỗi ngày với ổ bánh mì và ly nước lọc bên cạnh. Nó vừa gặm bánh mì vừa mênh mang nghĩ về mấy cái mail nó gởi mấy ngày rồi mà người ta chưa trả lời. Không biết lần này có được chỗ nào không hay lại giống như tháng vừa rồi, gởi cái nào đi cũng trớt quớt cái đó.

Nó là một thằng thanh niên đã hơn ba mươi tuổi đầu, mẹ nó hay mắng nó câu đó nên nó nghe riết rồi thuộc lòng luôn, mà suốt ngày cứ long bong chẳng ra hồn ra vía gì hết. Trong khi con người ta đã vợ con đùm đề, rồi có nhà có cửa có công ăn việc làm ổn định thì nó cứ suốt ngày lo gởi mail xin việc. Mà suy cho kỹ thì đâu phải lỗi tại nó, nó cũng muốn được làm việc được có lương cao để còn giúp đỡ mẹ, để khỏi phải nghe mẹ nó càm ràm mỗi ngày có lúc đến nhức cả đầu. Nhưng không hiểu sao nó không hề thấy giận hay phiền lòng mẹ mà nó cứ thấy thương mẹ nó nhiều hơn.

Nó vốn là sinh viên khoa kế toán, mà nó nghe nhiều người nói học ngành đó không sợ bị thất nghiệp đâu. Nhưng hồi đó nó chọn kế toán không phải là lo chuyện đó, mà vì đó là đam mê của nó, rồi ra trường nó cũng đi làm được mấy năm chứ bộ, cũng biết dành dụm cũng giúp mẹ sữa lại được cái nhà cho chắc chắn cho đẹp cho mới. Rồi từ khi dịch ập tới là nó mất việc, lúc đầu còn làm bữa làm bữa nghỉ, rồi dần dần công ty không thể gượng nổi nữa nên đành phải tạm biệt công nhân, trong đó có nó.

Nó ăn xong rồi, bưng ly nước uống cái ực và ngồi gác chân lên bàn. Bây giờ ở đâu cũng người nhiều hơn việc, nhưng sao nó lại không thấy sốt ruột, nó tự tin trước sau gì nó cũng có việc lại thôi. Mẹ nó thì lại hay nhăn nhó và mắng nó suốt, mà không phải chỉ có cái tội chưa có việc chưa đi làm lại được, nó còn hay bị mẹ mắng vì cái tội ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Nghĩa là nó không ở yên được một chỗ, nó cứ đi quanh xóm thấy có ai đó khó khăn hay thấy gì ngứa mắt không vừa ý nó là nó ra tay làm ngay. Như cái hồi nó đi mua đồ cho mẹ nó, khi đi ngang qua nhà ông Bảy nó bị cái hàng rào kẻm gai xượt qua làm rách cái áo, vậy là nó về nhà mang đồ nghề qua giúp ông sữa lại cái hàng rào cho gọn cho đẹp làm ai nhìn cũng khen. Hay con đường phía trước nhà cứ thi nhau bị vỡ ra từng miếng to tướng, chắc ngày trước người ta làm đường ẩu quá nên cứ hễ trời mưa hay xe chạy qua nhiều là nó thay nhau vỡ ra từng mảng xi măng lớn. Nó bàn với bác tổ trưởng dân phố nên chung tiền lại mỗi người một chút, cũng chẳng quá nhiều, còn nó sẽ bỏ công ra để làm lại con đường cho láng mịn, cho mọi người dễ dàng đi lại.

Mẹ nó hay mắng nó vậy đó, là việc nhà chưa xong là nó đã lo việc xóm. Mà rõ ràng nó đã thuê thợ và cũng tự nó ra tay sửa lại nhà cho mẹ rồi còn gì, ai cũng khen nó có hiếu và rất thương mẹ, còn mẹ nó thì cứ mắng nó suốt.

Hôm qua nó lục ví thì thấy chả còn đồng nào mà nó cần mua gấp con chuột, vì con chuột của nó cứ bị trục trặc, vậy là nó hỏi mượn mẹ nó. Y như rằng nó được nghe một bản hùng ca thật hoành tráng vang lên lanh lảnh, nào là đồ con trai lớn xác mà hỏi tiền mẹ, nào là cái đồ suốt ngày cứ ngồi ôm máy tính rồi lo việc hàng xóm, sao không đi làm giống như hồi trước cho tao nhờ. Nó đành cười cười và gãi đầu nói con vẫn còn một ít trong tài khoản, lát con rút mang về trả mẹ sau, mẹ nó lườm nó muốn cháy da mặt luôn. Ngó vậy thôi chứ nó biết mẹ nó rất thương nó, nhà chỉ có hai mẹ con lúc nào cũng lời qua tiếng lại có lúc nhỏ nhỏ có lúc to to nhưng cả xóm ai cũng biết hai mẹ con thương nhau dữ lắm.

Mà còn chuyện này nữa, là chuyện mẹ nó cứ hối nó lấy vợ đó, mà hồi nào giờ nó có thương ai đâu mà cưới. Nó cũng có nhiều bạn bè ở chỗ làm nhưng chỉ là bạn bè thôi, còn nó thấy tim nó chỉ có mẹ nó và ba nó, rồi từ lúc ba nó đi xa thật xa thì nó lại càng chỉ nghĩ đến mẹ.

Nó gõ pass vào, cái mail hiện ra, nó nhìn rồi thở dài thoáng chút thất vọng, chẳng có một dòng đen nào hết, nghĩa là chẳng có cái mail mới nào. Mà sao người ta làm gì mà lâu trả lời nó quá vậy không biết. Nó tự tin ở kiến thức của nó, nó tự tin ở bằng cấp của nó, nó tự tin ở kinh nghiệm mấy năm làm việc của nó, vậy mà người ta chẳng hồi âm nó tí tẹo nào. Thôi kệ, nó chặc lưỡi, lại phải chờ thôi chứ biết sao giờ.

Hình như có bóng ai trước nhà, rồi nó nghe tiếng gọi thật to:

- Tâm ơi Tâm, con có ở nhà không?

Đó là giọng bác Tám ở cuối xóm.

- Con đây bác, có việc gì mà bác chạy qua tận đây tìm con?

- Con có rảnh qua giúp bác làm lại mấy cái chuồng gà một chút, nó bị mục nên mấy con gà cứ bươi bươi ra rồi giờ càng có nhiều lỗ hỏng lớn hơn. Nhanh nhanh chớ mẹ bây về rồi nó lại la toáng lên là suốt ngày lo việc hàng xóm.

- Dạ con qua ngay, để con lấy đồ nghề.

Vậy đó, nó học kế toán mà mấy cái việc vặt và cả những việc không vặt tí nào nó cũng làm được tuốt. Mà nó luôn nhiệt tình nhanh nhẹn nên ai cũng nhờ và ai cũng thương cũng mến nó, có người còn muốn bắt nó làm con rể nữa nhưng nó cứ cười hề hề giống y như một đứa con nít chớ không phải một thằng đàn ông đã hơn ba mươi, mẹ nó mắng vậy đó.

Nó quay về nhà sau khi đã sửa xong chuồng gà giúp bác Tám, nó xuống bếp giúp mẹ nó nấu cơm. Thường thường mẹ nó hay chuẩn bị thức ăn rồi, chỉ là một món khô gì đó như cá kho như tôm ram để sẵn, nó chỉ việc hái rau có sẵn ngoài cái vườn nhỏ sau nhà rồi luộc lên, vậy là hai mẹ con đã có một bữa tươm tất. Mà nó thấy thương mẹ nó nhất những lúc được ngồi ăn cùng mẹ như vậy, đễn nỗi nó nghĩ sau này nó sẽ chẳng lấy vợ đâu, cứ thích được sống cùng mẹ và được ngồi ăn cùng mẹ như này là nó thật hạnh phúc rồi.

Nó nhìn vườn rau nhỏ mới sực nhớ ra hôm nay đã gần hết tháng chín dương lịch, nghĩa là còn mấy tháng nữa là tết đó, mà nó thấy sao một năm trôi qua nhanh quá, mới đầu năm đó bây giờ đã gần cuối năm. Nó nhìn mấy bờ rau nhỏ mẹ nó vẫn hay trồng, nó thích gọi là vườn cho oai chứ thật ra chỉ là mấy cái bờ rau nhỏ mẹ nó trồng để hai mẹ con có rau ăn khỏi mất công đi chợ và đỡ tốn tiền thôi. Chắc là gần cả tháng nay nó cứ chú tâm vào mấy cái mail và chờ có việc làm nên không chú ý đến vườn rau, hôm nay nó mới giật mình vì nhìn những cọng rau ướt sũng nước cứ như vừa được ai tưới cho vậy. Nó cảm giác rau đang nói cùng nó là rau đang lạnh, vì mùa đông đã chớm đến ngoài kia. Nó nhìn lên cao, mặt trời vẫn chói chang mà, nó vẫn thấy ánh nắng đang loang loáng đâu đó, cả xa xa và gần gần. Nhưng đúng là mùa đông đang đến, lẫn trong ánh nắng vàng ươm rất thích mắt kia là một chút lạnh dù rất nhỏ của mùa đông đang xen vào. Nó nhìn xung quanh vườn rau, cảm giác như mùa đông đang ở ngay đây, đang nhìn lại nó. Mùa đông còn đang cười cùng nó và nói, tôi đang đến rồi đây, anh chủ nhà thân mến, chuẩn bị đón một mùa đông nhé, sẽ lạnh và sẽ ấm nữa.

Nó bất chợt đưa tay xoa vào hai cánh tay hai bên, sáng nay nó ở nhà nên chỉ mặc cái áo tay ngắn quen thuộc nó hay mặc. Đúng là có một chút lành lạnh ở cả hai tay, nó chợt nhớ cái áo ấm mẹ nó mua cho từ ngày nó vào đại học mà nó ít mặc lắm nên bây giờ vẫn còn mới nguyên. Nó còn hay bị mẹ mắng vì cái tội ít khi nào chịu mặc áo ấm, cứ nhông nhông, là từ của mẹ nó hay nói, suốt ngày cứ nhông nhông cái ái sơ mi mỏng tanh vậy, bộ mày là mình đồng da sắt hả sao không thấy lạnh.

Nó chợt nảy ra một ý, đúng rồi, chắc nó sẽ ngồi viết ra hết những cái tội của nó, những cái tội mà nó hay bị mẹ nó mắng đó, rồi sẽ lần lượt xem cái nào nó sẽ sửa được. Chứ làm thằng con trai hơn ba mươi mà cứ để mẹ mắng rồi bạn bè nó biết được cứ cười nó thì kỳ quá. Nhưng còn chuyện lấy vợ thì nó chẳng biết đâu, cái đó tùy duyên, khi nào tim nó bảo nó yêu thì nó sẽ yêu, vậy thôi, chứ mẹ nó không hối nó được đâu.

Nó ngồi rửa rau trong cái thau nhỏ, chắc mẹ nó cũng sắp về, nó chỉ luộc một nhoáng là xong, rồi chỉ lua lua mấy đũa cơm là cũng xong bữa. Chỉ là nó thích được ngồi nhìn mẹ ăn và nói chuyện cùng mẹ, mặc cho mẹ nó cứ càm ràm sao cũng được.

Nó đang dọn cơm ra mâm thì nghe tiếng điện thoại vang lên, hình như có tin nhắn, nó mừng thót tim vì đó là tín hiệu của mail. Nó lật đật mở máy vì cái điện thoại nhỏ quá nó không thích.

Tay nó run run theo từng dòng chữ trong mail, người ta mời nó đến làm việc vì nó đã đạt trong đợt phỏng vấn lần trước. Nó muốn trào nước mắt, cuối cùng nó cũng làm được điều nó muốn, cuối cùng nó cũng được tung bay trên nhiều những con đường ngoài kia. Vì mấy tháng rồi, mà nó cảm giác dài như mấy năm vậy, nó cứ chỉ quanh quẩn với con đường trước nhà trước làng mà thôi.

Nó sẽ báo mẹ biết, chắc mẹ nó vui lắm. Mà mùa đông đang đến gần lắm rồi, nó sẽ mặc cái áo ấm cho mẹ nó cười nữa. Nó sẽ làm hoài công việc này, sẽ nỗ lực cố gắng để giữ thật chặt công việc trong tay không để tuột mất nữa.

Trước khi đóng máy nó thoáng đọc được một dòng dự báo thời tiết, người ta nhắc nhở mọi người giữ ấm khi ra đường vì trời đã sang đông.

Nó nhìn ra phía trước nhà, trời đã sang đông còn nó đã sang một công việc mới. Thật nhiều niềm vui đang lâng lâng trong lòng nó nhưng nó biết cũng thật nhiều áp lực và thách thức mới đang chờ nó nữa. Cùng với mùa đông đang nhè nhẹ và thật êm êm trên hai cánh tay nó.

Nó còn biết bữa cơm trưa nay của hai mẹ con nó còn có thêm một người bạn nữa ngồi cùng, đó là mùa đông.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Xin Đừng Sống Trong Chênh Vênh | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top