Tôi và một đêm chờ
2023-10-10 05:25
Tác giả:
blogradio.vn - Bầu không khí loãng lạnh vào thời điểm ba giờ ba mươi phút sáng, tiếng bước chân đơn độc rảo nhanh qua hành lang.
***
Tiếng xe đẩy vội vã, tiếng điều hòa kêu o o, hòa cũng tiếng ngáy rộc rộc đều đặn của người đàn ông trung niên đang ngủ co quắp trên băng ghế dài. Trộn đều lại hóa thành tiếng của sự cô quạnh, lặng người. Tôi cũng không hiểu tại sao bản thân lại thức đến giờ này, chắc tại tôi không muốn nằm vật vã như bao người. Dù một giấc ngủ không an yên cũng khiến bản thân khỏe hơn một chút nhưng tôi không muốn đánh đổi bằng hình ảnh lôi thôi, lếch thếch mà tôi ghét nhất, nhưng sự thật là tôi thèm được ngủ.
Từng đó vòng tròn suy nghĩ đã thể hiện lên con người tôi, một người tham lam, khao khát đủ thứ nhưng không quyết đoán và cũng chẳng dám đánh đổi điều gì, điều đó cũng dễ lý giải về tình trạng nghề nghiệp lông bông và các mối quan hệ rối mèm tôi đang có. Nếu như cháu gái tôi đang gặp khủng hoảng tuổi lên bốn thì tôi thấy mình tuổi nào cũng là tuổi khủng hoảng, và hiện tại là khủng hoảng tuổi lên hai mươi sáu.
Tôi cố lờ đi cảm giác của bản thân để thời gian trôi đi thật nhanh, cho tôi quên đi hiện thực rằng tôi đang lê lết ở một sân bay nước ngoài sau hai chặng bay. Tôi chờ tiếp một chuyến bay dài, để đến một đất nước hoàn toàn xa lạ, để thay đổi con người chính mình, một con người thậm chí tôi còn chẳng biết nó là ai. Điều này đã lặp đi lặp lại đôi lần khi mà tôi nhận ra thất bại của bản thân, tôi lại cố chạy trốn đi thật xa. Vịn lý do là học tập, rồi sau đó lại chây lì cho qua một hành trình, rồi chở về với cái vỏ bọc mới toanh nhưng bản chất thì vẫn y xì cũ. Mà lần này có chút khác biệt, tôi độc lập hơn và mạnh dạn đục khoét vào những u nhọt trong tâm trí mình. Mong nặn ra hết những máu mủ hôi tanh, trả tôi một tâm trí nhẹ nhõm và trong trẻo nhất của bản thân.
Rất có thể những chuyển biến tích cực này xuất phát từ việc tôi đã bắt đầu một mối quan hệ yêu đương. Cũng chẳng phải một tình yêu nồng cháy hay hy sinh hết lòng vì nhau, đó đơn giản chỉ là mối tình đầu làm tôi ý thức được việc rồi sẽ có lúc tôi phải an cư lạc nghiệp, phụng dưỡng cha mẹ, vun vén hạnh phúc gia đình, nuôi dạy con cái,... Đấy không phải là cuộc sống hết mình vì bản thân mà là cuộc sống phản tư đầy trách nhiệm và sự ràng buộc không tên.
Thêm một tiếng trôi qua, tôi đã miên man đến những lo âu cho ba mẹ, tôi đã từng trách móc thật nhiều vì những thiếu thốn của bản thân, những điều mà tôi không có được như bao đứa trẻ khác. Có khoảng thời gian hình ảnh ba mẹ hiện lên trong đầu tôi, đó là hai người lớn cau có và thô kệch, không hình ảnh tri thức hay thấu hiểu chỉ bảo, chỉ có sự ồn ào quát nạt và hà tiện.
Tôi đã tự nhủ rằng sau này nếu mình có con mình sẽ không như thế, sẽ dành thời gian gần gũi với con cái, cho con mình những điều dịu dàng tốt đẹp nhất. Nhưng khi tôi lớn, khi tôi đã ở tuổi hai mấy, biết kiếm tiền vất vả, biết thói đời bạc bẽo, biết thời gian cho bản thân và gia đình ít hơn nhiều thời gian lao động để trang trải cuộc sống, tôi mới hiểu nỗi lòng ba mẹ. Tôi vỡ lẽ ra nhiều điều, ba mẹ tôi mạnh mẽ đến nhường nào, trong điều kiện thiếu thốn của thời ba và mẹ. Lúc trẻ hơn tôi, ba mẹ đã có ba đứa con thơ, lúc bằng tuổi tôi bây giờ ba mẹ phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời để cho con có thể đến trường. Nghĩ đến lúc gặp áp lực công việc tôi trút giận lên sự quan tâm của ba mẹ, tôi thấy mình kém cỏi thật nhiều. Tôi hỏi mẹ sao mẹ có thể giỏi đến vậy, mẹ tôi cười và bảo mẹ không còn có cảm giác về bản thân nữa, mẹ chỉ sống vì các con. Cảm nhận những vết chai trên đôi bàn tay, những nếp nhăn trên khóe mắt, nụ cười tự hào khi tiễn tôi bắt đầu một hành trình học hỏi mới của cả hai. Tôi thấy thời gian sao nhanh quá, ba mẹ tôi đã già rồi, tôi đã làm được gì cho ba mẹ, tôi còn bao nhiêu cơ hội để sửa sai và để báo hiếu đấng sinh thành...
Lại thêm một tiếng nữa, không gian quanh tôi vẫn vậy, nhưng tâm hồn tôi đã ngã sang một ngã rẽ về sự hối hận. Tôi đã có nhiều cơ hội đi đây đi đó, mỗi chuyến đi lại để lại trong tôi những kỉ niệm và những điều luyến tiếc. Những hình ảnh cũ hiện lại và chạy dọc tâm trí tôi. Tôi đã ở Huế thương bốn năm sinh viên, không cần tình yêu đôi lứa, tôi cảm nhận được mình được bao bọc yêu thương bởi con người và không gian cảnh vật, hoài cổ và chân tình. Điều tôi hối tiếc là không giữ được kết nối với bạn bè nơi đây, kỷ niệm thời sinh viên thật đẹp, nhưng giờ đây tôi chẳng còn mấy khi nhắn tin hay gọi điện với thầy cô bạn bè ở Huế. Tôi chối rằng cuộc sống cuốn tôi đi, nhưng sự thật là tôi đã không biết trân trọng và duy trì kết nối. Rồi tôi được thực tập tại Nhận Bản gần hai năm, đúng giai đoạn Covid- 19 bùng nổ, tuổi mới trưởng thành của tôi có cơ hội trải qua nơi đất khách, không còn sự quan tâm chăm sóc từ gia đình và thầy cô, tôi buộc phải học cách tự lập. Áp lực từ dịch bệnh và văn hóa mới khiến tôi nhỏ nhen và trách móc, than phiền cuộc đời mỗi ngày. Lúc đó tôi chỉ thấy những điều tiêu cực và bế tắc, còn bây giờ tôi chỉ thấy thật đẹp đẽ và nuối tiếc. Tôi nhớ nhung mùa lá đỏ rực rỡ, mùa đông tuyết trắng phủ núi rừng, những lâu đài như cổ tích, con suối tôi hay dạo vẩn vơ, chiếc bánh mochi lá ngải nhân đậu đỏ tôi thích ăn mỗi khi buồn,... Ước gì lúc ấy tôi đã trưởng thành hơn.
Sau đó tôi đi làm tại Campuchia hơn bảy tháng, đây là công việc tôi lựa chọn trong lúc chờ visa cho chuyến đi Hà Lan này, đây có lẽ là nơi tuổi trẻ của tôi bừng sáng nhất, nơi tôi sống hết mình và có những cảm xúc tuyệt vời, cũng là nơi khiến tôi băn khoăn và day dứt nhiều nhất. Đang từ một đất nước phát triển hàng đầu thế giới tôi đi tới ngay một đất nước đang phát triển và còn nhiều khó khăn, những đứa bé theo cha mẹ đi làm công, quần áo không đủ mặc, lội bùn lầy bắt cá. Tất cả người lao động sống tại những lán công, nơi điều kiện lao động thật tồi tệ, họ gọi người Việt Nam là “Mê”. Như ông bà lớn nào đó, điều đó làm tôi luôn băn khoăn và tự hỏi “Cùng sống trên một địa cầu mà sao số phận con người lại khác nhau đến vậy?”. Nơi đây khiến tôi hối hận vì những than thân trách phận, cuộc sống tôi thật sự rất hạnh phúc đủ đầy so với bao người, chỉ là tôi chưa nhận thấy và biết trân trọng những gì mình đang có mà thôi.
Tôi chợt nhận ra thời gian là khái niệm tuyệt vời và đáng sợ nhất, nó cho biết ta đang hoạt động không ngừng, là đáng hay không đáng sống, là vui hay buồn, là hạnh phúc hay khổ đau, chấp nhận hay đấu tranh đều phụ thuộc vào cam nhận của tâm hồn ta. Còn thời gian thì trôi qua và không trở lại, nó chỉ vật liệu ghi chép cho ta những ký ức để hồi tưởng. Tôi còn nhận ra rằng hầu hết những điều tôi hối tiếc đều là những điều tôi không làm chứ không phải những điều tôi đã làm, đây là bài học chiêm nghiệm cho tương lai tôi thay đổi.
Sân bay đã bật hết các máy móc hoạt động, người đàn ông cũng tỉnh ngủ và sắp lại hành lý từ bao giờ, hành khách qua lại đông hơn, có lẽ hơi người làm tan cái lạnh lẽo vài tiếng trước. Và tôi dần tỉnh táo, tôi không chỉ tỉnh táo khỏi cơn buồn ngủ và mịt mờ suy nghĩ, có lẽ tôi đã tỉnh táo tinh thần cho cả chặng đường cuộc đời phía trước...
Tôi đứng dậy, vươn vai và xách vali đi, đi đến một vùng đất mới...
© Hằng Thích Đi Chơi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

