Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi thấy xuân cười trong mắt em

2020-01-24 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Ba mươi Tết, tôi không muốn nhìn thấy đôi mắt em buồn như lần đầu gặp em, tôi muốn nhìn thấy mùa xuân trong mắt em, tôi muốn thực hiện lời mình đã hứa với em. Hình như, tôi đã làm được rồi đúng không?

***

Ngay từ lần đầu tiên gặp em tôi đã thương em. Khi tôi lên đại học, dẫu có học xa nhà, tôi vẫn thương em. Và kể cả đến khi em có người yêu, tôi vẫn thương em. Thương một cách êm đềm và chưa bao giờ thay đổi…

Em vốn sống trên phố, nhưng kể từ khi ba mẹ ra nước ngoài xuất khẩu lao động, em về sống với bà dưới quê. Lần đầu tiên gặp em đó đã là chiều hăm chín tết, trong mắt đứa trẻ bé thơ là em khi đó, khung cảnh xung quanh trở nên lạ lẫm khi không có ba mẹ bên cạnh, nhất là vào những ngày Tết đến, khi không có gia đình, mọi thứ thật cô đơn.

Tôi biết hẳn em sẽ rất buồn khi ở cạnh bà, vì trong đôi mắt em ánh lên ánh nhìn sợ sệt đối với người bà mà kể từ khi em sinh ra tới giờ chưa một lần gặp mặt. Không chỉ thế, nước da trắng hồng và dáng vẻ xinh tươi kia càng khiến lũ trẻ quê đen đúa buông lời trêu ghẹo. Bởi thế, em càng thu mình lại, co ro một góc, cứ như con ốc sên trốn hoài trong cái vỏ.

mat-em

Ba mươi Tết, em vẫn buồn. Nhiều khi trộm ngó em từ hàng rào bên nhà tôi vẫn hay nghĩ, đôi mắt ướt trông đẹp và hồn nhiên thế kia sao lại chất chứa nỗi buồn nhiều như vậy. Bởi thế, cứ kì kèo ba qua bên nhà bà Qúi- nội em, giả vờ hỏi thăm chậu mai đã đơm nụ mà nói chuyện với em.

- Sao trông mày buồn thế? – Tôi hất hàm.

- Em không buồn, em chỉ cô đơn thôi anh.

- Mày mấy tuổi?

- Em lên chín.

- Lên chín mà nói chuyện như bà cụ non. Mày nhỏ hơn tao ba tuổi, nên tao cho mày gọi tao là anh, còn tao sẽ gọi mày là em, chịu không?

Tự nhiên khi đó tôi thấy trong mắt em ánh lên niềm vui gì đó không rõ, đôi mắt, ừ chỉ là đôi mắt thôi nhưng nó như biết cười, và xuân, lúc đó, thực sự mới về với tôi, dù là một ngày xuân đã muộn. Nó reo lên:

- Vậy là em có anh trai rồi phải không anh?

- Đúng, tao sẽ là anh trai của mày. Nên tao sẽ chơi với mày, bởi thế, mày không được buồn nữa.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy nụ cười của em, nụ cười của mùa xuân tràn trề, và bằng mối quan hệ anh trai em gái mà tôi “giả bộ” tạo dựng, bỗng chốc tôi trở thành người con trai duy nhất bên cạnh em.

hoa-mua-xuan-1

 

***

Khi tôi vào đại học, cứ mỗi mùa Tết đến, tôi lại nằm dài nơi phố trọ. Vì không có điều kiện, tôi không về quê, vé tàu đắt đỏ, con hẻm nhỏ nơi tôi trọ vắng hoe người. Cứ ba mươi Tết, tôi lại thấy cô gái nhỏ, xách chiếc giỏ đi chợ lên phố thăm tôi. Riết thành thói quen, bốn năm tôi trọ học xa nhà là từng ấy năm em cứ từ quê lên phố, mang theo nào bánh chưng, bánh tét, đủ thứ bánh kẹo dưới quê và cùng tôi đón cái tết xa nhà. Tôi biết em chẳng thương tôi bằng lòng thương mà tôi vẫn luôn giành cho em, trong em vẫn luôn tồn tại mối quan hệ anh trai em gái và vì gia đình hai bên chúng tôi vẫn luôn thân thiết, hành trình đi từ quê lên phố rẻ hơn, và lại sợ tôi cô đơn nên em mới lên thăm tôi.

- Em lên đây làm gì? Năm nào cũng thế. Tiền nong đã không có.

- Đi ngược hành trình xe trống không. Có khi nó còn muốn miễn phí cho em, cơ mà em nài lấy tiền đấy. Hơn nữa, em không thể bỏ mặc anh trai mình một mình trên phố Tết tươi như này được.

Rất nhiều năm qua, không gì khác, có khác chăng chỉ là tôi đã xưng hô anh em với em “ngọt” hơn trước nhiều, còn nụ cười của em, nó vẫn tươi như ngày ấy. Tới giờ thì em mới là người không để tôi phải cô đơn.

***

Năm tôi hăm tám, tôi vẫn thương em, nhưng cũng vào chiều ba mươi Tết, em khoe với tôi “Em có người yêu”. Em đã lên phố, ở trọ gần chỗ tôi, làm việc trong một công ty nhỏ, quen người cùng làm. Mọi thứ về em, tôi vẫn biết, vì em vẫn hay sang chỗ tôi trọ nấu cơm cho tôi ăn, mối quan hệ chúng tôi chẳng bao giờ khác đi, vẫn luôn là anh trai - em gái như mười mấy năm qua vẫn vậy. Tôi vẫn luôn giữ lời hứa sẽ “luôn chơi” với em, bên cạnh và lắng nghe em.

Hai năm em và người ấy yêu nhau, toàn những nụ cười. Nhìn em kể với vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, tôi biết em đang yêu một người đàn ông tốt, một người mà không phải và chưa bao giờ là tôi. Trong thâm tâm tôi, đôi khi, chỉ đôi khi thôi nhưng không có nghĩa là không có, tôi ước rằng giá như hai người cãi nhau, giá như tôi bên em lúc đó và em nhận ra tình cảm tôi… Thế rồi, đùng một cái, khi tôi chở em đi mua đào, em đòi uống café, tôi biết chỉ khi em buồn em mới tự hành mình như vậy.

mua-xuan_(1)

- Cãi nhau à?

- Không…. dạ. - Em biết không thể giấu được tôi nên đành nói thật.

Em kể tôi nghe đầu đuôi câu chuyện. Bao giờ người ngoài cũng có cái nhìn sáng suốt hơn, tôi đã thấy nút thắt của vấn đề nhưng kì thực tôi tự hỏi, tôi có nên tháo gỡ hay để nó xảy ra và hai người chia tay nhau không. Tôi ngước lên nhìn em, tôi biết, em biết tôi thích em mà phải không, chỉ có điều em không thể đáp lại, chỉ có điều em vẫn đang ở cạnh tôi như rất lâu về trước, đã thành thói quen nên không muốn bỏ. Nghĩ rất lâu, tôi quyết định:

- Thực ra em hãy nghĩ như thế này…

Nhìn dáng lưng em hớt hải chạy đi đến bên người ấy, tôi uống trọn cốc café đen đắng. Ba mươi Tết, tôi không muốn nhìn thấy đôi mắt em buồn như lần đầu gặp em, tôi muốn nhìn thấy mùa xuân trong mắt em, tôi muốn thực hiện lời mình đã hứa với em. Hình như, tôi đã làm được rồi đúng không?

© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn

Xem thêm: Đợi cho qua 27 Tết được không em?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

back to top