Tôi không muốn cuộc đời chỉ là hạt cát vô nghĩa
2010-05-11 15:34
Tác giả:
Blog Việt
![]() |
| Ảnh minh hoạ: vi.sualize |
![]() |
| Ảnh minh hoạ: vi.sualize |
- Gửi từ email Lê Nhung – nhungle106
Chia sẻ của bạn đọc:
Hi
những dòng tâm sự của bạn khiến tôi rất cảm động, bạn có nhiều ước mơ, hoài bão, đặc biệt là một nghị lực phi thường. Chúc bạn sớm thành công. Gắng lên bạn nhé!
Thân
hay bien uoc mo thanh hien thuc voi long quyet tam that cao em nhe!
Mình cũng đang học trường ĐH Công Nghiệp thành phố HCM, khóa 2.
Có thể, bạn là một trong hai bạn gái khuyết tật mà mình đã bắt gặp đâu đó trong trường, hình ảnh của bạn thật đáng nể phục, bạn nói rất đúng, cuộc đời này sẽ là hạt các vô nghĩa nếu không có những con người đẹp như bạn. Hãy luôn là hạt kim cương bé nhỏ giữa muôn ngàn hạt các nhé bạn.
Chúc cho những ước mơ của bạn sẽ được hoàn mỹ, hãy tô điểm để ước mơ của bạn luôn đẹp, bạn nhé.
tatdat2603@gmail.com
Sau khi đọc xong những dòng chữ đầy cảm xúc, nghị lực và hoài bão của bạn...mình rất cảm động và tự hào.
Thật ra mình cũng là 1 người con của Đất Phú nên mình cũng có thể hiểu phần nào hoàn cảnh của bạn...
Hy vọng sẽ giúp đỡ bạn đc một việc nào đó!
Chúc bạn thành công!
Cuộc sống dẫu nhiều khó khăn nhưng nghị lực và tự tin sẽ giúp chúng ta làm chủ và đạt được mọi điều mình muốn! Những mơ ước của Loan trở thành hiện thực!!! cố lên Loan nhé!
vậy mình và bạn cũng chng suy nghĩ và lối sống rồi.Mình rất thích những việc làm mà bạn nói, nhưng hãy cố gắng thực hiện cho bằng được bạn nhé. có gì bạn hãy liên lạc với mình qua email tianangxanh472001@yahoo.com ha
mình cũng là sinh viên trường đh công nghiệp nè.hì:d.mình rất xúc động khi đọc những dòng tâm sự của bạn.bạn ơi hãy cố gắng lên nhé!không có gì là không thể.chỉ sợ không có quyết tâm!
Cô tin rằng với nghị lực và khả năng của bản thân cháu sẽ vượt qua mọi khó khăn và đạt được mong ước của mình! Sức mạnh của tình yêu thương sẽ giúp cháu thành công trong cuộc sống!
Một bài viết thật hay và đầy tâm trạng. Cuộc sống sẽ thật ý nghĩa và hạnh phúc khi có thật nhiều người như bạn. với ý chí và nghị lực của bạn, mình tin bạn sẽ làm được. Chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn! Cố gắng lên LOAN nhé/
Chẳng cần là gì của nhau vẫn có thể nhớ về nhau. Như thế đôi khi lại làm nên những cổ tích nho nhỏ giữa cuộc sống hiện đại.
Khi nào anh thấy trái tim mình khẽ rung động, có thể vì ở nơi nào đấy có ai đó đang nhớ đến anh và thầm gọi tên anh. Người đó không ai khác chính là em.
đọc bài viết của bạn không khỏi tự trách bản thân mình,thấy thật xấu hổ.Đã gần 1 năm bước chân vào sg học luật nhưng mình không tìm thấy đam mê,không nỗ lực,cứ buông xuôi chỉ vì vào đây là bất đắc dĩ,vì mình còn mang theo tình yêu hn nhiều lắm.tự nhủ mình phải cố gắng lên nhưng lại cứ yếu mềm.buồn wa!mình đâu còn là mình,mạnh mẽ,đam mê,vui vẻ...?
hihi,,,n mới đọc xong đó L..bài của L hay lắm!!n tin L sẽ làm đc,,vì mình là ng Phú Yên mà!!n cũng cố gắng nhiều,,L cũng thế nha!!!phải tin vào chính mình,mạnh mẽ lên,,,L luôn nhớ là mãi có ng bạn thân này nha!!!
Thật ý nghĩa, và đáng khâm phục. Cố lên bạn nhé, cầu chúc cho những mong ước của bạn sẽ thành hiện thực. Cuộc sống còn nhiều lắm những tấm lòng và hãy tin bạn sẽ không đơn độc ...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!




chi co ba chu that kham phuc