Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi không muốn cuộc đời chỉ là hạt cát vô nghĩa

2010-05-11 15:34

Tác giả:


Blog Việt

Tôi sinh ra trên một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Phú Yên quanh năm chỉ có gió, nắng và cát. Quê hương tôi hằng năm gánh chịu nhiều thiên tai bão lụt, hạn hán. Con người quê tôi cần cù lắm, chăm chỉ lắm nhưng vẫn nghèo, một phần có lẽ vì điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt, một phần vì từ bao đời nay người dân quê tôi chỉ có một nghề chính – trồng lúa. Bố mẹ tôi là nông dân, gia đình tôi có 5 anh em, không may sinh tôi ra bị khuyết tật. Lúc đó những hiểu biết y học của bố mẹ tôi về bệnh bại liệt hầu như không có vì thế di chứng sốt bại liệt sẽ còn nằm vĩnh viễn trên thân thể tôi cho đến hết cuộc đời.
 
Ước mơ ngày bé của tôi là được đi học. Nhìn những đứa trẻ khác vui vẻ, hớn hở đến trường, tôi khóc đòi mẹ cho đi học. Vì tôi bị khuyết tật lại là con gái nên bố mẹ không có ý định cho tôi đi học (người dân quê tôi có quan niệm con gái không cần phải học nhiều, chỉ cần biết ít chữ và giỏi việc nhà là được), nhưng thấy lòng ham học của tôi, bố mẹ rất xúc động và vô cùng thương tôi, bố mẹ đã cho tôi đi học. Từ đó trên con đường đi học của tôi luôn luôn có con mắt dõi theo động viên, an ủi, và hết mực chăm lo của bố mẹ và những người thân khác. Ban đầu đến trường, tôi rất nhút nhát sợ sệt trước những con mắt chế giễu và thương hại của mọi người bởi vì “ tôi không giống người khác”. Tôi buồn lắm, nhưng tôi đã cố gắng hòa đồng và đối xử chân thành với mọi người, tôi nỗ lực học thật giỏi và dần dần dành được tình cảm yêu quý và khâm phục của mọi người. Quãng đường mấy cây số từ nhà tôi đến trường là quãng đường đầy khó khăn và vất vả của tôi thời đi học. Khó khăn nhiều lắm nhưng lòng ham học của tôi càng nhiều hơn, 12 năm trên ghế nhà trường tôi phấn đấu trở thành một học sinh giỏi. Tốt nghiệp lớp 12, ước mơ của tôi là thi vào sư phạm vì tôi đã thích nghề giáo từ bé. Nhưng khi nghe cô phó hiệu trưởng khuyên rằng nếu tôi thi ngành sư phạm thì sẽ rất khó kiếm việc làm sau này. Người bình thường xin việc đã khó, người khuyết tật như tôi xin việc lại càng khó hơn gấp nhiều lần vì ngành sư phạm hiện giờ còn yêu cầu cả yếu tố ngoại hình nữa, thế là ước mơ trở thành cô giáo của tôi bị tan vỡ. Lấy lại nghị lực, tôi quyết tâm thi vào đại học, bởi vì chỉ có học là con đường tốt nhất giúp tôi hòa nhập với cuộc đời và xây dựng cho mình một tương lai tốt đẹp hơn. Tôi đã thi đậu vào trường Đại học Công nghiệp Thành phố Hồ Chí Minh với chuyên ngành tài chính – ngân hàng.

Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Vào đại học, nghĩa là bước vào cuộc sống mới, một môi trường mới khác hoàn toàn với trước đây. Để có đủ tiền cho tôi ăn học, bố mẹ tôi đã vay mượn khắp nơi, cố gắng làm lụng nuôi tôi ăn học. Nhiều lúc nhìn thấy bố mẹ sức yếu, vất vả, nặng nhọc kiếm tiền nuôi tôi ăn học, tôi đau lòng lắm và đôi lúc tôi đã có ý định nghỉ học nhưng bố mẹ đã cho tôi sức mạnh, giúp tôi vững niềm tin để bước tiếp trên con đường mà tôi bắt buộc phải đi dù tôi biết rằng biết bao khó khăn đang chờ mình phía trước.
 
Vấn đề cơm, áo, gạo, tiền là vấn đề lớn nhất đối với tôi và gia đình. Chi phí sinh hoạt ở thành phố cao hơn rất nhiều so với thu nhập của bố mẹ tôi ở quê. Không những thế, một người khuyết tật như tôi khi hòa nhập vào một môi trường sống mới đầy năng động, thử thách cũng là một vấn đề, khó khăn cứ chồng chất khó khăn. Vì vậy, tôi đã phải nỗ lực rất nhiều để có thể thích nghi với môi trường sống mới.
 
Mục tiêu trước mắt của tôi là phải học thật giỏi và tốt nghiệp Đại học với bằng khá giỏi. Sau khi ra trường, tôi muốn tìm một công việc phù hợp với bản thân và chuyên ngành mà tôi đang học. Tôi sẽ cố gắng làm việc và kiếm thật nhiều tiền. Trong trái tim tôi luôn luôn cháy lên một ngọn lửa nhiệt huyết là phải thành công, phải làm giàu cho bản thân, gia đình, cho quê hương và cho xã hội. Trong tương lai, tôi dự định sẽ phát triển sự nghiệp ở thành phố này, khi có đủ điều kiện tôi sẽ quay về quê hương đóng góp một phần sức lực nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng quê hương. Với tôi, gia đình, quê hương như là máu mủ, là ruột thịt của mình. Đó là nguồn sống, là động lực tinh thần mạnh mẽ vực tôi đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, thôi  thúc, tạo cho tôi niềm tin, nghị lực và lòng dũng cảm để bước đi tới trong cuộc đời đầy gian khó này.
 
Tôi không muốn cuộc đời mình chỉ là hạt cát vô nghĩa, tôi rất muốn khẳng định bản thân, khẳng định mình là người có ích cho xã hội. Tôi biết rằng nếu không tự lo cho mình thì cũng không ai lo cho mình được cả. Nếu có nghị lực thì không có khó khăn nào có thể ngăn cản bước chân ta. Với tôi, giá trị của một con người được đo bằng tình thương, bằng lòng nhân ái, bằng những cống hiến không chỉ cho bản thân mà còn cho người khác, cho cuộc đời. Tôi còn nợ nhiều lắm, nợ gia đình, nợ quê hương, nợ cuộc đời, những món nợ ân tình rất lớn. Tôi muốn làm giàu cũng là vì mục đích tôi muốn giúp đỡ những người khuyết tật, những người có hoàn cảnh không may, những mảnh đời bất hạnh. Bởi vì tôi biết rằng còn có rất nhiều người kém may mắn hơn tôi.

Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Cuộc sống cần nhiều lắm những tình thương, tôi đã nhận rất nhiều thì đến lúc tôi cũng phải cho đi nhiều hơn nữa. Tôi rất muốn làm những điều thật thiết thực để giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh không may. Nếu tôi thành công trong sự nghiệp, tôi sẽ thực hiện được điều đó. Những đứa trẻ vừa mới chào đời không may bị dị tật, bị cha mẹ bỏ rơi, cần lắm một mái nhà yên ấm, những vòng tay chăm sóc, che chở, những tấm lòng yêu thương. Những học sinh, sinh viên khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn cần sự san sẻ, giúp sức. Những người khuyết tật cần có việc làm để có thể tự nuôi sống cho bản thân. Để thực hiện được việc đó không phải là điều dễ dàng. Nếu tôi thành công trong sự nghiệp, tôi sẽ dựa trên những mối quan hệ rộng rãi mà mình đã thiết lập được, vận động nhiều người khác cùng tôi thực hiện. Bởi vì, tôi biết rằng, chỉ mình bản thân tôi thì chỉ có thể giúp được một số ít người khuyết tật mà thôi, nếu có sự góp sức của nhiều người, rộng hơn nữa là toàn xã hội thì cuộc sống này sẽ trở nên tốt đẹp hơn, những người khuyết tật sẽ có cảm giác ấm áp khi được quan tâm và chia sẻ. Chúng tôi sẽ xây dựng những mái nhà tình thương nuôi dưỡng những em bé khuyết tật mồ côi, chúng tôi sẽ lập ra những quỹ học bỗng để hỗ trợ cho những học sinh, sinh viên nghèo khuyết tật, chúng tôi sẽ mở những lớp dạy nghề cho người khuyết tật, cố gắng tạo cho họ công ăn, việc làm phù hợp. Nhưng theo tôi, một điều quan trọng tôi nên làm là thường xuyên tổ chức những buổi giao lưu, gặp gỡ, trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm bản thân với những người khuyết tật, việc làm này là động lực tinh thần giúp họ có niềm tin vào bản thân, vào tương lai. Lời nói chỉ là lời nói còn để thực hiện được những điều đó thì chẳng đơn giản chút nào. Nhưng bằng nhiệt huyết của tuổi trẻ, niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống, vào tình người tôi tin mình sẽ làm được.
 
Ước mơ sẽ thành hiện thực nếu tôi biết nỗ lực ngay từ bây giờ. Tôi đang cố gắng hoàn thiện bản thân và nhất định tôi sẽ cố gắng hết sức để thực hiện được ước mơ và dự định của mình cho dù tôi biết phải vượt qua một con đường dài khó khăn, gian khổ mới có thể đến được cái đích đó!
 
P/s: Đây là bài viết của của một người bạn cùng phòng với tôi. Tâm sự của bạn cũng đã được nói hết trong bài, tôi hi vọng bài viết này sẽ nhận được sự đồng cảm và sẻ chia của mọi người… Chúc bạn của tôi luôn vững tin và đủ nghị lực để vượt qua mọi khó khăn, hạnh phúc đang mỉm cười chào đón bạn đấy, cố lên Loan nhé!
  •  Gửi từ email Lê Nhungnhungle106

Chia sẻ của bạn đọc:

 

chi co ba chu that kham phuc

 

,
phung manh thang, zcech, gửi lúc 24/04/2010 04:52:30

 

Hi
những dòng tâm sự của bạn khiến tôi rất cảm động, bạn có nhiều ước mơ, hoài bão, đặc biệt là một nghị lực phi thường. Chúc bạn sớm thành công. Gắng lên bạn nhé!
Thân

 

,
nguyễn dũng , hà nam , gửi lúc 20/04/2010 08:24:18

 

hay bien uoc mo thanh hien thuc voi long quyet tam that cao em nhe!

 

,
nguyen, gửi lúc 19/04/2010 16:14:12

 

Mình cũng đang học trường ĐH Công Nghiệp thành phố HCM, khóa 2.

Có thể, bạn là một trong hai bạn gái khuyết tật mà mình đã bắt gặp đâu đó trong trường, hình ảnh của bạn thật đáng nể phục, bạn nói rất đúng, cuộc đời này sẽ là hạt các vô nghĩa nếu không có những con người đẹp như bạn. Hãy luôn là hạt kim cương bé nhỏ giữa muôn ngàn hạt các nhé bạn.
Chúc cho những ước mơ của bạn sẽ được hoàn mỹ, hãy tô điểm để ước mơ của bạn luôn đẹp, bạn nhé.

tatdat2603@gmail.com

 

,
Đạt Nguyễn, gửi lúc 18/04/2010 10:07:53

 

Sau khi đọc xong những dòng chữ đầy cảm xúc, nghị lực và hoài bão của bạn...mình rất cảm động và tự hào.
Thật ra mình cũng là 1 người con của Đất Phú nên mình cũng có thể hiểu phần nào hoàn cảnh của bạn...
Hy vọng sẽ giúp đỡ bạn đc một việc nào đó!
Chúc bạn thành công!

 

,
Quang Lê Hưng, Tân Bình, gửi lúc 17/04/2010 14:24:14
 

 

Cuộc sống dẫu nhiều khó khăn nhưng nghị lực và tự tin sẽ giúp chúng ta làm chủ và đạt được mọi điều mình muốn! Những mơ ước của Loan trở thành hiện thực!!! cố lên Loan nhé!

 

,
Hoa Bất Tử, gửi lúc 15/04/2010 21:48:32

 

vậy mình và bạn cũng chng suy nghĩ và lối sống rồi.Mình rất thích những việc làm mà bạn nói, nhưng hãy cố gắng thực hiện cho bằng được bạn nhé. có gì bạn hãy liên lạc với mình qua email tianangxanh472001@yahoo.com ha

 

,
ngọc thúy, QB, gửi lúc 15/04/2010 08:33:17

 

mình cũng là sinh viên trường đh công nghiệp nè.hì:d.mình rất xúc động khi đọc những dòng tâm sự của bạn.bạn ơi hãy cố gắng lên nhé!không có gì là không thể.chỉ sợ không có quyết tâm!

 

,
trần quốc vương, dhqt_hui, gửi lúc 14/04/2010 23:26:36

 

Cô tin rằng với nghị lực và khả năng của bản thân cháu sẽ vượt qua mọi khó khăn và đạt được mong ước của mình! Sức mạnh của tình yêu thương sẽ giúp cháu thành công trong cuộc sống!

 

,
Hoa, Thanh Hóa, gửi lúc 14/04/2010 22:56:06

 

Một bài viết thật hay và đầy tâm trạng. Cuộc sống sẽ thật ý nghĩa và hạnh phúc khi có thật nhiều người như bạn. với ý chí và nghị lực của bạn, mình tin bạn sẽ làm được. Chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn! Cố gắng lên LOAN nhé/

 

,
hoang xuan luong, khánh hoà, gửi lúc 14/04/2010 22:15:27
 

 

Chẳng cần là gì của nhau vẫn có thể nhớ về nhau. Như thế đôi khi lại làm nên những cổ tích nho nhỏ giữa cuộc sống hiện đại.
Khi nào anh thấy trái tim mình khẽ rung động, có thể vì ở nơi nào đấy có ai đó đang nhớ đến anh và thầm gọi tên anh. Người đó không ai khác chính là em.

 

,
TM, hoatulip_usd89@yahoo.com, gửi lúc 14/04/2010 21:12:41

 

đọc bài viết của bạn không khỏi tự trách bản thân mình,thấy thật xấu hổ.Đã gần 1 năm bước chân vào sg học luật nhưng mình không tìm thấy đam mê,không nỗ lực,cứ buông xuôi chỉ vì vào đây là bất đắc dĩ,vì mình còn mang theo tình yêu hn nhiều lắm.tự nhủ mình phải cố gắng lên nhưng lại cứ yếu mềm.buồn wa!mình đâu còn là mình,mạnh mẽ,đam mê,vui vẻ...?

 

,
cỏyêumưa, saigon, gửi lúc 14/04/2010 20:38:28

 

hihi,,,n mới đọc xong đó L..bài của L hay lắm!!n tin L sẽ làm đc,,vì mình là ng Phú Yên mà!!n cũng cố gắng nhiều,,L cũng thế nha!!!phải tin vào chính mình,mạnh mẽ lên,,,L luôn nhớ là mãi có ng bạn thân này nha!!!

 

,
Đào Khoa Nhựt, Thủ Đức, gửi lúc 14/04/2010 18:23:05

 

Thật ý nghĩa, và đáng khâm phục. Cố lên bạn nhé, cầu chúc cho những mong ước của bạn sẽ thành hiện thực. Cuộc sống còn nhiều lắm những tấm lòng và hãy tin bạn sẽ không đơn độc ...

 

,
Dung, Hà Nội, gửi lúc 14/04/2010 14:28:34

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top