Tình yêu không chỉ đến và đi
2021-08-29 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Sao nhiều lúc nhìn người ta có đôi có cặp hạnh phúc bên nhau Phượng cứ thấy chạnh lòng, có phải số phận đã định cuộc đời cô như vậy, cô đã từng có đến ba người đàn ông, họ thương yêu cô rồi lại rời xa cô
***
Phượng đã trải qua ba cuộc hôn nhân trong cuộc đời và hiện tại cô chỉ sống với các con. Ba mối tình ấy, ba người đàn ông ấy đều giống nhau ở điểm khi đến với cô thì ngọt ngào say đắm, và khi rời đi thì để lại trong Phượng một nỗi buồn chua chát. Và cả ba lần kết hôn, ba tình yêu ấy không chỉ đến và đi mà còn kết tinh lại trong cô kết quả của một thời yêu thương bên nhau
Cuộc hôn nhân đầu tiên
Phượng gặp anh, người chồng đầu tiên của cô trong một lần tình cờ bị hỏng xe phải dắt bộ trên đường tìm chỗ sửa thì gặp anh cũng bị hỏng xe giống cô, anh nói anh biết có một chỗ gần đây sữa xe rất đảm bảo và uy tín, vậy là Phượng mừng quá dắt xe đi theo anh. Từ đó hai người quen nhau, họ tìm hiểu trong thời gian gần hai năm thì cưới, Phượng hạnh phúc vì dù họ chẳng giàu có gì nhưng anh là người chồng tốt, biết yêu thương vợ và lo lắng cho kinh tế gia đình
Rồi con gái đầu lòng chào đời, Phượng càng tin tưởng vào hạnh phúc mà cô đang có. Họ không mâu thuẫn cãi vã hay trách nhau bất cứ điều gì, mà Phượng cũng chẳng thấy chồng có biểu hiện gì khác để cô nghi ngờ này kia. Cho đến một ngày, lúc đó con đã được hai tuổi thì anh thú nhận anh đang yêu người khác và muốn được chia tay, đó là một cô đồng nghiệp làm cùng cơ quan với anh

Phượng chới với nhưng cô vốn là người phụ nữ bản lĩnh, cô chỉ hỏi đúng một câu là hai người họ có thương nhau thật lòng không, anh gật đầu chắc chắn
Phượng không hề đi tìm cô gái kia để nói chuyện này nọ, cô lẳng lặng ký vào đơn ly hôn. Họ chia tay trong im lặng, Phượng không khóc được, cô chỉ ôm con vào lòng mà không nhìn người từng là chồng mình khi anh rời đi
Phượng đi về một mình lẻ bóng và âm thầm nuôi con, cũng có nhiều người để ý Phượng vì cô vẫn còn trẻ và xinh, nhưng vết thương kia vẫn đang chảy máu trong tim nên cô phớt lờ tất cả
Cuộc hôn nhân thứ hai
Phượng lấy chồng lần này không phải vì yêu mà vì biết ơn, lần đó con gái cô mãi chạy theo quả bóng bị tuột khỏi tầm tay trong khi xung quanh bé là những dòng xe cộ đang chạy ngược xuôi, anh đang mua bánh ngọt gần đó nên nhìn thấy, nếu không có anh lao ra kịp ôm bé lại thì không biết chuyện gì xảy ra, vì lúc đó một chiếc ô tô đã ở rất sát bé rồi và thắng lại kịp, ai nấy đều xanh mặt. Người tài xế nổi nóng
“Anh làm ba như vậy hả, sao lại để bé chạy ngoài đường như vậy?”
Anh vội xin lỗi và vẫn ôm chặt con gái của Phượng vì bé đang khóc vì hoảng sợ, sau đó em gái Phượng bị cô mắng cho một trận, vì dẫn cháu về chơi mà không trông coi cẩn thận, còn Phượng thì cảm ơn anh rối rít
Một lần nữa anh ngỏ lời yêu cô và muốn cưới cô sau gần một năm tìm hiểu. Anh thương con gái Phượng như con ruột, điều đó làm cô cảm động và xiêu lòng. Lần này hạnh phúc mỉm cười với Phượng được gần ba năm, và kết quả của thời gian ấy là một bé trai chào đời, Phượng sung sướng vì con giống anh như đúc. Anh không thương ai khác ngoài cô, không rời xa cô vì có người phụ nữ khác như người chồng đầu tiên, anh chỉ vĩnh viễn xa ba mẹ con Phượng sau một tai nạn trong một đêm mưa gió. Anh xuống ca và đang trên đường về nhà thì bị một chiếc xe tải đâm trúng khi băng qua đường. Anh đi đúng quy định, chiếc xe tải kia đã phóng quá nhanh và không thắng kịp và cũng vì mặt đường quá trơn
Phượng lại ôm hai con tủi hờn một mình trong đau đớn và cô quạnh
Cuộc hôn nhân thứ ba
Phượng không bao giờ nghĩ rằng cô lại có thể kết hôn lần nữa, cô chỉ muốn cả ba mẹ con được khỏe mạnh, cô sống cho các con mình, vậy là đủ, có lẽ nỗi đau đã làm tim cô chai cứng chẳng còn muốn yêu nữa, nhưng tình yêu quá mãnh liệt của anh ấy, người chồng thứ ba của Phượng đã làm cô rung động. Anh là sếp của Phượng, mới được chuyển về nhận công tác ở công ty nơi cô làm việc, anh cũng đã ly hôn nhưng chưa có con
Mà có điều lạ là Phượng đã trải qua bao chuyện buồn như vậy mà nhìn dung mạo và thần thái cô vẫn sáng ngời
.jpg)
Họ tìm hiểu khoảng chừng ba năm thì Phượng mới chịu gật đầu, không phải cô khó tính, chỉ vì đây là lần thứ ba rồi nên Phượng rất đắn đo cân nhắc. Khi Phượng đang chuẩn bị đến kỳ sinh nở thì vợ cũ của anh tìm đến, cô ấy khóc lóc mong anh quay lại vì vẫn còn yêu anh rất nhiều, cô ấy nói không ngờ anh lại lập gia đình mới nhanh như vậy. Không biết cô ấy đã nói những gì mà chồng Phượng xiêu theo, trong khi chỉ còn mấy ngày nữa là Phượng nhập viện sinh con, cũng là một bé trai nữa
Tính Phượng vốn thích mọi chuyện rõ ràng nên sau đó dù anh vẫn quay về thăm con nhưng cô kiên quyết ly hôn
…
Bàn ăn đã chuẩn bị sẵn sàng, hôm nay là sinh nhật con trai út của Phượng, ba chị em cùng mẹ khác cha mà thương nhau như ruột thịt, Phượng nhìn cái bánh kem quá dễ thương trên bàn, chắc lát nữa con trai sẽ rất thích đây nè. Hai dì đang dành nhau đi đón các con về để Phượng có thời gian nấu nướng
Phượng hài lòng nhìn bàn ăn đã xong, cô đứng tựa vào cửa sổ nhìn lên bầu trời đang dần ngã về chiều tối, cô đang nghĩ về những gì đã qua, sao nhiều lúc nhìn người ta có đôi có cặp hạnh phúc bên nhau Phượng cứ thấy chạnh lòng, có phải số phận đã định cuộc đời cô như vậy, cô đã từng có đến ba người đàn ông, họ thương yêu cô rồi lại rời xa cô
Nhưng bóng hình họ vẫn luôn sát bên cô mỗi ngày, cứ nhìn các con là hạnh phúc lại dâng đầy trong cô, cứ nhìn các con là cô cảm thấy được an ủi động viên và sẻ chia
Với cô, tình yêu không chỉ đến và đi, tình yêu vẫn còn ở lại bên cô, lâu lâu lắm, tình yêu ở trong hình hài máu thịt trong các con cô
Hạnh phúc bây giờ của cô, là các con, là gia đình nhỏ này.
Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa thu vàng tôi chờ
Người đi ra đi mãi mãi, bước chân theo chiều nắng phai
Lòng tôi heo may đã về, tôi còn vấn vương, tôi còn nhớ thương khi thu về
Dù biết ngày mai, ngày mai nắng xuân không về, trên cành lũ chim vẫn u mê
Dù biết người đi, người đi sẽ không quay về, sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 545: Những lá thư tay còn nồng nàn lời thương nhớ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






