Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu đến muộn

2017-06-29 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Tớ nghĩ tình yêu là một sự rượt đuổi hoài, người này đuổi theo người kia, và người kia đuổi theo người khác, kim đồng hồ có thể chạy từ trái sang phải, nhưng nó không thể từ phải sang trái được. Như tớ yêu cậu, cậu lại yêu người kia, và rồi khi cậu yêu tớ thì quá muộn rồi cậu ạ...

***

Xung quanh ảm đạm, một màu xám vây trùm lấy cả bầu không gian tẻ nhạt, bó hoa màu vàng tươi thắm lặng lẽ nằm yên một chỗ. Chủ nhân nó là một người con trai dáng vẻ dong dỏng, đôi mắt có nỗi sầu thầm kín, cậu lấy thìa khuấy trong chiếc ly thủy tinh theo một thói quen nào đó. Cô gái vẫn ngồi đối mặt, tâm hồn đang phiêu cùng với dòng chữ dày kín, thỉnh thoảng đưa con mắt khẽ nhìn người con trai, rồi vội rảo nhìn ra lớp cửa kính suy nghĩ một điều xa xôi.

Họ vẫn giữ mãi tư thế đó, chợt chàng trai khẽ lên tiếng, âm lượng vừa đủ để cả hai cùng nghe.

- Cậu không chấp nhận tớ?

Cuốn sách được đặt xuống, hai tay cô đan vào nhau, mím môi nhìn vào ánh mắt anh, nhưng không, không hề có câu trả lời nào, cô cười, cái cười đầy gượng gạo, chằng trai vẫn nhẫn nại nhìn sâu vào đôi mắt cô.

- Thôi được rồi tớ hiểu, xin lỗi đã làm phiền cậu, có gì mình gặp sau vậy.

Chàng trai đặt tiền thanh toán trên bàn, vội vã rời khỏi, bó hoa vừa lúc nãy tươi thắm mà giờ lại bị chính chủ nhân không thương tiếc đập nát trên tường.

Cô gái hướng đôi mắt nhìn theo, cô thực sự muốn mở lời để nói điều gì đó để mong kéo chàng trai lại, nhưng cô không thể, cô không hiểu tại sao mình lại làm thế, quả thực cô đang cảm thấy mình chông chênh lắm, cô không phải là không chấp nhận mà là sợ, sợ mình không đủ bản lĩnh để bước tiếp hành trình tình yêu nữa, sợ một ngày nào đó người bạn thân của cô lại thay đổi, khiến cô mất đi cả tình bạn lẫn tình yêu. Mối tình đầu xưa kia quá in sâu vào cô...

 Tình yêu đến muộn

Tình yêu ấy đến với cô vào trời nắng ấm, để rồi một ngày mưa tầm tã người đó vội vã bước ra khỏi cuộc đời cô, và không ngờ mối tình đầu là vụ cá cược của người yêu với đám bạn, tình yêu mông lung vậy sao? Dễ đem ra đùa cợt dễ dàng đến thế sao? Và một khi ai đó bị tổn thương quá nhiều thì họ sẽ không còn cảm xúc gì nữa, không còn tin vào tình yêu thêm lần nữa, con tim nó cần nghĩ ngơi, cần có thời gian để chữa lành vết thương.

Cũng đúng thôi, trong đời con người ai cũng có vết sẹo, không có sẹo ngoài da thì cũng có sẹo trong lòng, vết sẹo này khó mà quên được vì nó sờ sờ ra đấy, người ta tạo cho mình hàng tỷ thứ kỷ niệm giờ bảo quên là quên làm sao được, phải trách bản thân, đặt con tim nhầm chỗ và quá trọng tình cảm. Nhưng với Hoàng – người bạn thân thiết đã ở bên cô lúc vui lúc buồn và cô cũng không rõ đó là tình bạn hay tình yêu nữa. Nó là một ranh giới khiến cô cảm thấy chênh vênh quá, và cô cần thời gian để tỉnh táo nhìn nhận lại chuyện tình cảm này.

***

Buổi tối yên tĩnh, Hoàng buồn bã, yêu đơn phương chừng ấy thời gian quả thực là một điều hết sức chịu đựng.

Giai điệu nhạc đâu đó xa xôi vọng lại, lúc rõ lúc không. Hình ảnh năm tháng xưa chợt hiện về. Bầu trời trong xanh, cơn gió thổi qua mát rười rượi, Hoàng thanh thản khi thấy Yến đang mải mê ngắm cảnh đẹp, miệng cười hồn nhiên, đôi mắt trong veo như buổi sớm giọt sương long lanh đọng trên lá. Yến rất ít cười, trong lòng trải đầy tâm sự, nên nhìn nụ cười trên gương mặt ấy Hoàng thật sự rất hạnh phúc. Thế nhưng thật đáng tiếc khi niềm hạnh phúc trong mắt Yến lại không dành cho Hoàng. Vì thế mà Hoàng chỉ là biết ngậm ngùi nhìn theo, thế rồi kết thúc cấp ba, mỗi đứa đều có mỗi đam mê riêng, và bắt đầu theo đuổi niềm đam mê ấy, ngã rẽ từ đó mà chia hai hướng, nhưng Hoàng vẫn không thể quên được tình yêu ấy.

***

Căn phòng lạnh lẽo, mùi thuốc lá bay bay trong phòng. Hoàng mệt mỏi dụi tàn thuốc, vơ lấy điện thoại gọi cho Yến.

Không để Hoàng chờ lâu, đầu dây bên kia khẽ cất giọng như thường lệ.

- Hai ngày nữa, tớ đi du học rồi. – Hoàng cố nén giọng.

Bên kia im lặng.

- Cậu không bất ngờ hả? – Hoàng tiếp tục.

- À, sao gấp thế?

- Tớ chuẩn bị hai tháng trước rồi, chỉ là… giờ mới báo cho cậu biết.

- Vậy cậu cố gắng học tập nha!

- Còn gì nữa không? – Hoàng tựa lưng vào tường.

- Đừng đánh nhau, gây chuyện với người nước ngoài, điều đó thiệt thòi lắm.

Hoàng cười nhẹ, chắc bên kia không cảm nhận được.

- Còn gì nữa?

- Đừng quên những gì quan trọng nhất đối với cậu.

- Ok!

Hoàng tắt máy, trườn xuống nằm thao thức với những câu nói lạc lõng lúc nãy.

 Tình yêu đến muộn

Sân bay Tân Sơn Nhất đông người, Hoàng cảm thấy choáng ngợp và vô cùng hồi hộp. Hoàng chờ đợi. Nhưng không phải là niềm mong mỏi được đến với miền đất mới mà chờ đợi sự xuất hiện của một người quan trọng đối với cậu. Yến sẽ xuất hiện chứ, sẽ khóc và níu giữ cậu lại chứ? Nhưng sắp đến giờ khởi hành, Hoàng không thấy bóng dáng Yến đâu cả, chợt nhận ra mình chẳng là gì của người ta, lòng buồn bã xách hành lý lên đường.

***

Ba năm sau...

Mưa rả rích rơi trên mái, Yến mệt mỏi với hàng đống công việc trên bàn, miếng bánh mì trên tay coi như là xong buổi ăn sáng vội, cô bật cười chính bản thân mình, hồi còn sinh viên bánh mì với mì tôm là món ăn nhanh nhất, gọn nhất, không ngờ đi làm rồi mà vẫn không dứt bỏ được, vì nó tiện lợi quá chừng.

Sáng đi làm, tối đi về, tới tháng lãnh lương, nó lặp đi lặp lại như một con rô bốt được lập trình sẵn. Yến bâng quơ nghĩ, con người sống chỉ có chừng ấy thôi à, có lẽ cô quá căng thẳng về công việc nên đâm ra suy nghĩ vẫn vơ.

***

Đã ba năm, à không là hơn ba năm mới đúng, Hoàng chán ngắt với cuộc sống bên nước ngoài, ngoại trừ mấy người con gái Nhật, họ chín chắn hơn con gái Việt Nam nhiều, và họ làm việc rất hiệu quả. Yến cũng như một cô nàng Nhật Bản chính hiệu vậy, thích cầm sách hơn là ôm lấy điện thoại cả ngày, thậm chí cô cũng không thích son phấn nhiều. Chiều chiều cô hay tản bộ với bản nhạc ballad nhẹ nhàng. Hoàng chợt giật mình, chẳng lẽ hình ảnh cô vẫn chưa phai mờ trong tâm trí.

 Tình yêu đến muộn

Bước xuống sân bay, mùi Việt Nam mùi quê hương phảng phất, không khí thân thuộc đã trở về khiến Hoàng có chút xúc động.

Và rồi Hoàng lục lại số cũ gọi, đầu dây bên kia vang lên âm điệu như xưa nhưng mang tính chất công việc.

- Tôi là thư ký tại văn phòng công ty X, quý khách có vấn đề gì trao đổi hay là…

- Là tớ đây! – Hoàng cất ngang. - Không ngờ cậu vẫn dùng số cũ cơ đấy ! – Hoàng tiếp tục.

Đầu dây bên kia im lặng, tiếng tút ngân dài rồi chìm nghỉm, Hoàng thở dài, không ngờ cú gọi đầu tiên về nước của mình là Yến.

Quán caffe cũ thay đổi ít nhiều nhưng giai điệu vẫn nồng nàn quen thuộc thuở nào, Hoàng tiến đến gần cười thân thiện với Yến. Cả hai cách xa cả địa lý hơn ba năm không gặp, không liên lạc, mà giờ cả hai vẫn còn thân thiết như thuở nào, mặc dù phong cách khác xưa nhiều nhưng cũng không khiến họ mất đi vẻ thoải mái chuyện trò. Họ cùng nhau uống bia, và trong cơn say Yến thú nhận rằng hôm ấy cô đã ra sân bay chỉ để nhìn Hoàng từ phía sau, đã chờ đợi Hoàng trở về, chờ đợi cậu sẽ tìm mình thế nên cô không thay số điện thoại. Cứ thế Yến vừa kể vừa khóc, khóc rất nhiều, Hoàng im lặng lâu nước mắt cho cô lòng quặn lại.

Tia nắng lọt qua khe cửa, Yến Tỉnh dậy với cái đầu hơi nhức. Cũng chẳng để ý được nhiều, cô vội vàng thay đồ để đi làm. Mảnh giấy nhỏ rơi ra từ túi áo khoác.

"Cậu biết tình yêu là gì không?

Tớ nghĩ tình yêu là một sự rượt đuổi hoài, người này đuổi theo người kia, và người kia đuổi theo người khác, kim đồng hồ có thể chạy từ trái sang phải, nhưng nó không thể từ phải sang trái được. Như tớ yêu cậu, cậu lại yêu người kia, và rồi khi cậu yêu tớ thì quá muộn rồi cậu ạ. Chưa đầy hai tháng nữa tớ sẽ cưới, sau đó sang Nhật tiếp tục công việc, cậu có thể đến hoặc có thể không, nhưng dù thế nào thì tụi mình vẫn mãi là bạn của nhau, chúng ta nên làm thế sẽ tốt hơn, vì tình bạn chúng ta sẽ lưu giữ những kỷ niệm tốt đẹp, còn tình yêu nó chỉ khiến tổn thương lẫn nhau, cậu vẫn mãi là người bạn đặc biệt của tớ!

Hoàng”.

Dòng chữ nghệt ngoặc ấy đã làm cho Yến chơi vơi.

Vậy đấy, giữa cả mấy tỷ con người ta, có duyên gặp nhau, làm bạn của nhau nhưng chưa chắc gì đã là người yêu của nhau. Cô biết giờ có níu kéo và dằn vặt mình thì cũng không giải quyết được vấn đề gì.

Có lẽ chúng ta vẫn mãi là bạn, cô thu lại nụ cười đau nhói, dòng chữ ấy được kẹp vào cuốn sổ đặt gọn vào ngăn bàn, và cô bắt đầu một ngày mới.

© Võ Vạn Trang – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Không phải là ngụy trang vẻ ngoài để tránh nguy hiểm như sâu bướm hay để săn mồi như cá chụp đèn. Thứ chúng ta ngụy trang chính là cảm xúc.

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Chẳng ai muốn làm bạn với người xấu, nhưng họ lại là người rất biết cách giấu đi bộ mặt xấu xa đó, khiến bạn khó có thể phát giác được. Vậy thì làm thế nào để lột được mặt nạ của những kẻ cố tỏ ra mình là người tốt kia?

Là tự em đa tình

Là tự em đa tình

Những tổn thương mà anh mang lại cho em, nhờ anh mà em có, em sẽ không bao giờ quên, em không bao giờ tha thứ cho anh, em đã tự dặn lòng mình như thế. Yêu rồi nhớ, rồi xa và rồi lại hận. Cái vòng tuần hoàn này sẽ mãi mãi không thể tách rời, và thực chất tình yêu là vậy mà.

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày đông ấy dệt khoảng trời bé nhỏ Kí ức về lũ bạn tắm mưa chung Nụ cười giòn tan sao giờ thấy mông lung Bởi ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy.

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Minh bị đánh cũng không cảm thấy bực dọc trong lòng cho lắm, bởi cậu cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này rồi.

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Tình đầu của tôi trải qua rất nhanh, vội vàng và kết thúc đáng tiếc. Nhưng mà có mấy ai sẽ vì tình đầu thất bại mà không dám yêu tiếp, bước tiếp đâu nhỉ?

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Một trong những chức năng quan trọng nhất của hormone là giúp chúng ta điều chỉnh tâm trạng. Chúng ta đã biết đến một số hormone giúp thúc đẩy cảm giác tích cực, bao gồm cả hạnh phúc và niềm vui. Đó là 4 hormone dopamine, serotonin, oxytocin, endorphin. Và đâu là cách tận dụng và kích thích tối đa những tác nhân cải thiện tâm trạng tự nhiên này? Hãy cùng nhau tìm hiểu nhé.

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Vì ta chỉ sống có 1 lần nên hãy tận hưởng “hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối.”

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chọn sẽ làm điểm tựa cho chính mình, là nguồn cảm hứng để thúc đẩy chính bản thân em không ngừng cố gắng, là động lực to lớn để em trở thành người truyền cảm hứng cho chính mình. Ngày anh đến, anh cũng là nguồn cảm hứng to lớn, luôn truyền trao sức mạnh cho em như thế. Là người mà em thật sự tôn trọng và ngưỡng mộ.

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc đang ở ngay trong đầu bạn, ở ngay trong từng chi tiết hằng ngày bạn đang trải qua. Đừng cố tìm kiếm ở đâu xa xôi. Hạnh phúc là do bạn tạo ra. Và cũng đừng cho mình là người bất hạnh vì làm gì có người bất hạnh nào lại muốn được sống tiếp phải không? Lạc quan lên nhé.

back to top