Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đầu như vết chân hằn trên cát

2015-12-12 01:00

Tác giả:

blogradio.vn - "Anh rất thích làm mối tình đầu của em, nhưng nếu là mối tình cuối cùng thì còn tuyệt hơn nhiều. "Mối tình đầu như vết chân hằn trên cát...bước nhẹ nhàng nhưng vẫn in sâu."

***

Đông tới, gió lạnh ùa về, tràn trề nỗi nhớ, những mớ cảm xúc cũ kỹ cũng theo đó len lõi vào trong tâm thức. Một chút mơ màng, một chút bàng hoàng khi cô chợt nhìn lại những gì đã qua. Xa thì xa quá đỗi, mà nói gần thì cũng gần lắm...Cô cứ thế thôi chẳng cần ai bên cạnh, chẳng cần ai chở che, yêu cô bằng tình yêu như anh đã từng...Bởi lẽ cô còn nhớ anh tha thiết, hình ảnh của anh cứ luôn hiện hữu. Cô yêu mùa đông đến nồng nàn và cháy bỏng như thế. Vì một lẽ, mùa đông có anh.

Đông một năm về trước, cô sinh viên năm nhất sống xa nhà, có lẽ đông sẽ thật dài, thật lạnh lẽo và cô đơn nếu không có anh - chàng trai tháng 12. Anh đến bên cô vào một ngày đông se sắt lạnh, cái lạnh ở Đà thành cũng tê người đến nỗi ly trà sữa nghi ngút khói áp chặt vào lòng bàn tay cũng không khiến cô có cảm giác gì. Cô khi đó là ca sĩ hát chính cho coffee shop. Anh là chàng trai kiến trúc Hà Nội năm thứ tư. Và giọng nói ấm áp dịu dàng của một chàng trai Hà Nội chính gốc đã làm cô say từ ấn tượng đầu tiên.

Anh là anh trai cô bạn cô mới quen và anh vào Đà Nẵng là để thăm em gái. Cô bạn mới quen ấy thích nghe cô hát nên cuối tuần nào cũng tới, hôm nay bắt cóc bỏ giỏ anh theo cùng. Anh và cô quen nhau rồi thích nhau chỉ qua lần gặp đầu tiên ấy. Mối tình đầu trong cô vừa chớm nở, đẹp và lạ lắm. Cô gái lần đầu biết tình yêu là gì, biết thế nào là nhớ, mong, là chờ đợi, hạnh phúc.



Anh và cô đã hẹn hò như bao cặp đôi khác: xem phim, cà phê, ăn vặt...cuối tuần anh lại đưa cô đi hát. Anh và cô đã cùng đón một mùa Giáng sinh ấm áp, thật vui, thật hạnh phúc bên nhau. Một mùa Noel nữa lại về rồi, anh thì đã ra đi nhưng những mảng ký ức đẹp đẽ về anh, cô chưa và vẫn không thể nào quên được.

- Anh à, sao anh vẫn chưa đến đón em vậy? Em sắp muộn giờ làm rồi nè.

- Anh đã ra Hà Nội rồi, hôm nay em tự đi nhé...

- Sao...? Nhưng mà...anh...

- Anh xin lỗi vì đã không nói trước với em, anh có việc gấp em à...

-Vậy... - Anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi...chúng mình chỉ đến đây thôi em nhé...anh...thật lòng xin lỗi em, em hãy quên anh đi.

Anh bảo cô quên ư? Bảo cô xem như không có chuyện gì và đến đó thôi ư? Cô nghĩ rằng, mình trao đi sự thật lòng thì sẽ được nhận lại thật lòng...nhưng thứ cô nhận được chỉ là nỗi đau và niềm tin vụn vỡ.

Chiều đông, một chiều tháng 12 cũng se sắt lạnh, không kém gì đông một năm về trước...cô lang thang trên con phố dài tầm giờ tan sở, đường phố đông đúc, xe cộ tấp nập, dòng người hối hả...Bất chợt, quán cà phê bên đường vang lên bản nhạc ấy - Song from a secret garden, bàn chân cô vô thức tiến về phía phát ra giai điệu đó. Gần hơn rồi, lời ca tiếng nhạc rõ mồn một rồi, cô bàng hoàng cứ chôn chân đứng đó, nỗi nhớ về anh lại trỗi dậy khiến cô nghẹt thở. Bài hát này, anh vẫn hay nghe mà, anh vẫn luôn thích nó mà.

Hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra trên đôi má hồng hào, ửng đỏ vì cái se sắt muà đông, cô cứ thế mà khóc...Người đi đường cứ thều thào chỉ trỏ, trời cũng kịp tối nhẹp đi từ lúc nào, giai điệu này cũng không còn là Song from a secret garden nữa...cô mới choàng tỉnh khỏi những mớ hỗn độn về anh. Và cũng từ giây phút đó, cô chợt có suy nghĩ nhắc khéo bản thân không nên quá kiệt quệ yếu mềm như thế. Rồi cô cười lạnh nhạt quay lưng...

Nhưng anh...có phải anh đang hiện hữu bằng xương bằng thịt trước mặt cô? Có phải anh? Không. Khăn len này chính tay cô đan tặng anh mà, chiếc áo này cô đã cùng đi chọn với anh, sao cô có thể nhầm được. Là anh. Chính anh mà. Nhưng sao tay anh mềm nhũn ra thế này, sao cô không cảm giác được gì thế này. Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn cô, còn cô, cho dù cố gắng mức nào, la hét mức nào cũng không thể chạm vào anh. Chưa bao giờ thấy anh xa xôi và vô định như lúc này.

tình đầu

- Sao mày cứ phải khổ sở dày vò bản thân vậy. Anh ấy chết rồi, đã chết một năm trước rồi mày hiểu không? - Nhỏ Trúc cố hét thật to,mong sao cô tỉnh ngộ.

Lâu nay cô luôn thể hiện mình sống tốt, vui vẻ. Nhưng nhỏ Trúc là bạn thân cô, có gì qua mắt được nhỏ chứ. Cô bảo đi dạo một lúc rồi về, mà đợi mãi vẫn chưa thấy về, gọi cô cũng không bắt máy, vội chạy đi tìm thì thấy cô ngồi bệt, vật vã, mất hồn ở đây, dòng nước mắt cũng khô cạn trên khuôn mặt ửng hồng đã chuyển sang tái mét.

Một năm trước

- Anh không định nói cho cô ấy biết bệnh tình của anh sao? - Em gái anh hỏi.

- Để làm gì em? Anh không muốn cô ấy buồn bã...mà anh vẫn còn rất khoẻ mà.

Anh nói bằng ý chí và sự lạc quan cuối cùng của một người bị suy tim cấp tính, nếu phát bệnh có thể chết bất cứ lúc nào. Thế nhưng, anh bất chấp tất cả, bất chấp cả cái giá rét khắc nghiệt ngày đông để ở bên cô, dù với bệnh tình hiện tại, anh không nên như thế. Rồi vài ngày sau Noel, anh đột ngột phát bệnh, khuôn mặt tái mét, cơ thể lạnh toát, mồ hôi đầm đìa, cơn ho dài khiến anh khó thở rồi ngất lịm đi. 10 phút sau, anh mới được đưa tới bệnh viện trong tình trạng vô cùng nguy kịch, lành ít dữ nhiều.

- Con tôi sao rồi bác sĩ? - Mẹ anh giật lấy vai áo ông bác sĩ với khuôn mặt lo lắng, giọng khẩn cấp nhưng yếu ớt.

- Cậu ấy được cấp cứu hơi muộn. Trong vòng 4 phút khi mới phát bệnh được tiến hành hô hấp nhân tạo ngay, thì tỷ lệ cứu sống được người bệnh đạt đến 43 %, cấp cứu càng sớm, thì tỷ lệ cứu sống sẽ càng cao. Nhưng...

- Con tôi...con trai tôi...xin bác sĩ bằng mọi giá hãy cứu sống nó...

- Giờ chỉ còn một cách là phẫu thuật ngay cho cậu ấy mới còn cơ hội sống, nhưng...tỉ lệ thành công chỉ là 10% thôi...

"- Anh à, sao anh vẫn chưa đến đón em vậy? Em sắp muộn giờ làm rồi nè.

- Anh đã ra Hà Nội rồi, hôm nay em tự đi nhé...

- Sao...? Nhưng mà...anh...

- Anh xin lỗi vì đã không nói trước với em, anh có việc gấp em à...

-Vậy... - Anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi...chúng mình chỉ đến đây thôi em nhé...anh...thật lòng xin lỗi em, em hãy quên anh đi."

Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng khi anh đang phát bệnh, anh chỉ kịp nói như vậy với cô rồi tự mình chóng chọi với sự sống mỏng manh...

"Anh rất thích làm mối tình đầu của em, nhưng nếu là mối tình cuối cùng thì còn tuyệt hơn nhiều."

"Mối tình đầu như vết chân hằn trên cát...bước nhẹ nhàng nhưng vẫn in sâu."


© spaghettiquynh – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy nhắm mắt lại trong năm giây và kể ra ba người bạn thương yêu nhất

Hãy nhắm mắt lại trong năm giây và kể ra ba người bạn thương yêu nhất

Đừng bao giờ quên rằng, chính bản thân mình, cũng cần được yêu thương.

Ngoài đôi mắt chúng ta còn có trái tim nên đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài

Ngoài đôi mắt chúng ta còn có trái tim nên đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài

Bề ngoài có thực sự nói lên hết tất cả hay không? “Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà biết hết được con người thì cuộc đời chẳng tồn tại hai chữ không ngờ.”

Em có phải là cô gái hạnh phúc nhất thế gian?

Em có phải là cô gái hạnh phúc nhất thế gian?

Em đã rất mệt mỏi với việc che dấu tình cảm của mình – thứ tình cảm biến chất cho một tình bạn, tình cảm của em đối với anh không còn là một người bạn đối với một người bạn, không còn là tình cảm của một đứa em gái với một người anh trai từ lâu lắm rồi. Và em ước rằng mình cũng có những tình đơn thuần đó với anh ngay từ ban đầu, vì em đã yêu lấy anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

5 dấu hiệu trên khuôn mặt báo hiệu bạn sắp phát tài

5 dấu hiệu trên khuôn mặt báo hiệu bạn sắp phát tài

Nếu một ngày bạn thấy khuôn mặt mình có 5 dấu hiệu này thì xin chúc mừng bởi đây là điềm báo cho thấy thần tài sắp tìm đến bạn.

9 thủ thuật tâm lý giúp bạn 'biết người biết ta', làm chủ mọi tình huống

9 thủ thuật tâm lý giúp bạn 'biết người biết ta', làm chủ mọi tình huống

Bằng cách này, mọi người sẽ cảm thấy mình quan trọng và có ảo giác rằng họ đang kiểm soát tình huống.

Nếu chẳng còn được nói yêu nhau

Nếu chẳng còn được nói yêu nhau

Nếu chẳng còn được nói yêu nhau Thì xem như sân ga này đã đến

Có hẹn với dã quỳ

Có hẹn với dã quỳ

Em giống như bông dã quỳ hoang dại nhưng sức sống vô cùng mãnh liệt

Thanh xuân của chúng ta sẽ dài bao lâu?

Thanh xuân của chúng ta sẽ dài bao lâu?

Họ vươn lên, họ nhặt nhạnh lại những đau thương, họ vá nó lại, chằng chịt những vết thương. Rồi họ mỉm cười, họ bước từng bước nhỏ, rồi bước những bước lớn hơn, sau đó họ chạy bứt phá và về đích.

Những con giáp nam có nhìn xa trông rộng, tương lai xán lạn

Những con giáp nam có nhìn xa trông rộng, tương lai xán lạn

Người đàn ông tuổi Dần rất tự tin vào năng lực bản thân và bộ não của họ cũng rất linh hoạt. Họ thường nghĩ về nhiều ý tưởng khác lạ có thể mang đến nhiều xung đột với tư tưởng cùng thời.

Hành động chứng tỏ người ấy yêu bạn thật lòng: Không chê mập, sẵn sàng dắt tay qua đường

Hành động chứng tỏ người ấy yêu bạn thật lòng: Không chê mập, sẵn sàng dắt tay qua đường

Người đàn ông thực sự yêu bạn sẽ để ảnh nền điện thoại, máy tính, thậm chí trên Facebook cũng có hình ảnh của bạn xuất hiện. Chàng muốn nhìn thấy bạn mọi lúc, mọi nơi, còn muốn cả thế giới biết hai người đang yêu nhau nữa. Đây là một cách khẳng định "chậu đã có hoa" để các cô gái khác không thả thính, cô gái mình yêu cũng yên tâm hơn.

back to top