Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đầu như vết chân hằn trên cát

2015-12-12 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - "Anh rất thích làm mối tình đầu của em, nhưng nếu là mối tình cuối cùng thì còn tuyệt hơn nhiều. "Mối tình đầu như vết chân hằn trên cát...bước nhẹ nhàng nhưng vẫn in sâu."

***

Đông tới, gió lạnh ùa về, tràn trề nỗi nhớ, những mớ cảm xúc cũ kỹ cũng theo đó len lõi vào trong tâm thức. Một chút mơ màng, một chút bàng hoàng khi cô chợt nhìn lại những gì đã qua. Xa thì xa quá đỗi, mà nói gần thì cũng gần lắm...Cô cứ thế thôi chẳng cần ai bên cạnh, chẳng cần ai chở che, yêu cô bằng tình yêu như anh đã từng...Bởi lẽ cô còn nhớ anh tha thiết, hình ảnh của anh cứ luôn hiện hữu. Cô yêu mùa đông đến nồng nàn và cháy bỏng như thế. Vì một lẽ, mùa đông có anh.

Đông một năm về trước, cô sinh viên năm nhất sống xa nhà, có lẽ đông sẽ thật dài, thật lạnh lẽo và cô đơn nếu không có anh - chàng trai tháng 12. Anh đến bên cô vào một ngày đông se sắt lạnh, cái lạnh ở Đà thành cũng tê người đến nỗi ly trà sữa nghi ngút khói áp chặt vào lòng bàn tay cũng không khiến cô có cảm giác gì. Cô khi đó là ca sĩ hát chính cho coffee shop. Anh là chàng trai kiến trúc Hà Nội năm thứ tư. Và giọng nói ấm áp dịu dàng của một chàng trai Hà Nội chính gốc đã làm cô say từ ấn tượng đầu tiên.

Anh là anh trai cô bạn cô mới quen và anh vào Đà Nẵng là để thăm em gái. Cô bạn mới quen ấy thích nghe cô hát nên cuối tuần nào cũng tới, hôm nay bắt cóc bỏ giỏ anh theo cùng. Anh và cô quen nhau rồi thích nhau chỉ qua lần gặp đầu tiên ấy. Mối tình đầu trong cô vừa chớm nở, đẹp và lạ lắm. Cô gái lần đầu biết tình yêu là gì, biết thế nào là nhớ, mong, là chờ đợi, hạnh phúc.



Anh và cô đã hẹn hò như bao cặp đôi khác: xem phim, cà phê, ăn vặt...cuối tuần anh lại đưa cô đi hát. Anh và cô đã cùng đón một mùa Giáng sinh ấm áp, thật vui, thật hạnh phúc bên nhau. Một mùa Noel nữa lại về rồi, anh thì đã ra đi nhưng những mảng ký ức đẹp đẽ về anh, cô chưa và vẫn không thể nào quên được.

- Anh à, sao anh vẫn chưa đến đón em vậy? Em sắp muộn giờ làm rồi nè.

- Anh đã ra Hà Nội rồi, hôm nay em tự đi nhé...

- Sao...? Nhưng mà...anh...

- Anh xin lỗi vì đã không nói trước với em, anh có việc gấp em à...

-Vậy... - Anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi...chúng mình chỉ đến đây thôi em nhé...anh...thật lòng xin lỗi em, em hãy quên anh đi.

Anh bảo cô quên ư? Bảo cô xem như không có chuyện gì và đến đó thôi ư? Cô nghĩ rằng, mình trao đi sự thật lòng thì sẽ được nhận lại thật lòng...nhưng thứ cô nhận được chỉ là nỗi đau và niềm tin vụn vỡ.

Chiều đông, một chiều tháng 12 cũng se sắt lạnh, không kém gì đông một năm về trước...cô lang thang trên con phố dài tầm giờ tan sở, đường phố đông đúc, xe cộ tấp nập, dòng người hối hả...Bất chợt, quán cà phê bên đường vang lên bản nhạc ấy - Song from a secret garden, bàn chân cô vô thức tiến về phía phát ra giai điệu đó. Gần hơn rồi, lời ca tiếng nhạc rõ mồn một rồi, cô bàng hoàng cứ chôn chân đứng đó, nỗi nhớ về anh lại trỗi dậy khiến cô nghẹt thở. Bài hát này, anh vẫn hay nghe mà, anh vẫn luôn thích nó mà.

Hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra trên đôi má hồng hào, ửng đỏ vì cái se sắt muà đông, cô cứ thế mà khóc...Người đi đường cứ thều thào chỉ trỏ, trời cũng kịp tối nhẹp đi từ lúc nào, giai điệu này cũng không còn là Song from a secret garden nữa...cô mới choàng tỉnh khỏi những mớ hỗn độn về anh. Và cũng từ giây phút đó, cô chợt có suy nghĩ nhắc khéo bản thân không nên quá kiệt quệ yếu mềm như thế. Rồi cô cười lạnh nhạt quay lưng...

Nhưng anh...có phải anh đang hiện hữu bằng xương bằng thịt trước mặt cô? Có phải anh? Không. Khăn len này chính tay cô đan tặng anh mà, chiếc áo này cô đã cùng đi chọn với anh, sao cô có thể nhầm được. Là anh. Chính anh mà. Nhưng sao tay anh mềm nhũn ra thế này, sao cô không cảm giác được gì thế này. Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn cô, còn cô, cho dù cố gắng mức nào, la hét mức nào cũng không thể chạm vào anh. Chưa bao giờ thấy anh xa xôi và vô định như lúc này.

tình đầu

- Sao mày cứ phải khổ sở dày vò bản thân vậy. Anh ấy chết rồi, đã chết một năm trước rồi mày hiểu không? - Nhỏ Trúc cố hét thật to,mong sao cô tỉnh ngộ.

Lâu nay cô luôn thể hiện mình sống tốt, vui vẻ. Nhưng nhỏ Trúc là bạn thân cô, có gì qua mắt được nhỏ chứ. Cô bảo đi dạo một lúc rồi về, mà đợi mãi vẫn chưa thấy về, gọi cô cũng không bắt máy, vội chạy đi tìm thì thấy cô ngồi bệt, vật vã, mất hồn ở đây, dòng nước mắt cũng khô cạn trên khuôn mặt ửng hồng đã chuyển sang tái mét.

Một năm trước

- Anh không định nói cho cô ấy biết bệnh tình của anh sao? - Em gái anh hỏi.

- Để làm gì em? Anh không muốn cô ấy buồn bã...mà anh vẫn còn rất khoẻ mà.

Anh nói bằng ý chí và sự lạc quan cuối cùng của một người bị suy tim cấp tính, nếu phát bệnh có thể chết bất cứ lúc nào. Thế nhưng, anh bất chấp tất cả, bất chấp cả cái giá rét khắc nghiệt ngày đông để ở bên cô, dù với bệnh tình hiện tại, anh không nên như thế. Rồi vài ngày sau Noel, anh đột ngột phát bệnh, khuôn mặt tái mét, cơ thể lạnh toát, mồ hôi đầm đìa, cơn ho dài khiến anh khó thở rồi ngất lịm đi. 10 phút sau, anh mới được đưa tới bệnh viện trong tình trạng vô cùng nguy kịch, lành ít dữ nhiều.

- Con tôi sao rồi bác sĩ? - Mẹ anh giật lấy vai áo ông bác sĩ với khuôn mặt lo lắng, giọng khẩn cấp nhưng yếu ớt.

- Cậu ấy được cấp cứu hơi muộn. Trong vòng 4 phút khi mới phát bệnh được tiến hành hô hấp nhân tạo ngay, thì tỷ lệ cứu sống được người bệnh đạt đến 43 %, cấp cứu càng sớm, thì tỷ lệ cứu sống sẽ càng cao. Nhưng...

- Con tôi...con trai tôi...xin bác sĩ bằng mọi giá hãy cứu sống nó...

- Giờ chỉ còn một cách là phẫu thuật ngay cho cậu ấy mới còn cơ hội sống, nhưng...tỉ lệ thành công chỉ là 10% thôi...

"- Anh à, sao anh vẫn chưa đến đón em vậy? Em sắp muộn giờ làm rồi nè.

- Anh đã ra Hà Nội rồi, hôm nay em tự đi nhé...

- Sao...? Nhưng mà...anh...

- Anh xin lỗi vì đã không nói trước với em, anh có việc gấp em à...

-Vậy... - Anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi...chúng mình chỉ đến đây thôi em nhé...anh...thật lòng xin lỗi em, em hãy quên anh đi."

Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng khi anh đang phát bệnh, anh chỉ kịp nói như vậy với cô rồi tự mình chóng chọi với sự sống mỏng manh...

"Anh rất thích làm mối tình đầu của em, nhưng nếu là mối tình cuối cùng thì còn tuyệt hơn nhiều."

"Mối tình đầu như vết chân hằn trên cát...bước nhẹ nhàng nhưng vẫn in sâu."


© spaghettiquynh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi chúng ta lạc nhau, em hiểu anh không còn quan trọng nữa

Khi chúng ta lạc nhau, em hiểu anh không còn quan trọng nữa

Khi chúng ta lạc nhau, chắc đâu đó anh đang hòa vào dòng người và tìm ra lối đi riêng cho mình, tìm kiếm tình yêu, sự nghiệp hay bất cứ điều gì đó với anh là quan trọng và em không phải là ưu tiên trong danh sách ấy.

20 năm sau, cảm ơn vì đã ở lại

20 năm sau, cảm ơn vì đã ở lại

Có lẽ tôi sẽ trói mình lại mà đợi chờ, sẽ xăm cho mình dấu chấm phẩy trên cánh tay gầy guộc toàn vết sẹo để nhắc bản thân mình rằng thay vì chọn chấm hết mày đã chọn chấm phẩy, tôi chọn viết tiếp cuộc đời đang dang dở của mình. Và có lẽ hai mươi năm sau nó sẽ quay lại cảm ơn tôi vì đã ở lại.

Bước sang năm mới, đừng chỉ nghĩ cách kiếm tiền: Học cách tư duy của người Do Thái để đổi vận nhanh chóng, tiền ắt tới tay

Bước sang năm mới, đừng chỉ nghĩ cách kiếm tiền: Học cách tư duy của người Do Thái để đổi vận nhanh chóng, tiền ắt tới tay

Trong mắt người Do Thái, một cuộc sống không như ý giống như một "nồi nước sôi". Rất nhiều khi, bạn không thể thoát được khỏi sự dày vò và đau đớn mà cuộc sống mang lại. Nhưng nếu bạn hiểu được tư duy "nước sôi" thì dù cuộc đời có rơi xuống đáy vực, bạn vẫn có thể tự xoay chuyển tình thế.

Ông đồ già

Ông đồ già

Giờ đây khi xuân đến Không còn thấy ông đồ Ung dung ngồi viết chữ Bao nhiêu người ngợi khen.

Chuyện tình cảm của 12 con giáp trong năm Quý Mão: Tuổi Tí may mắn, tuổi Ngọ là một năm tuyệt vời để xây dựng các mối quan hệ

Chuyện tình cảm của 12 con giáp trong năm Quý Mão: Tuổi Tí may mắn, tuổi Ngọ là một năm tuyệt vời để xây dựng các mối quan hệ

Chuyện tình cảm và các mối quan hệ của 12 con giáp sẽ khác nhau trong năm Quý Mão này, hãy xem những dự đoán cho tuổi của mình nhé.

Anh yêu em như mùa xuân vừa đến

Anh yêu em như mùa xuân vừa đến

Anh yêu em như mùa xuân vừa đến Hoa, cỏ, cây bừng tỉnh đâm chồi Nụ hoa cười trong ánh nắng xuân tươi Và gom góp chút niềm vui hạnh phúc.

Biến tấu cuộc đời

Biến tấu cuộc đời

Cuộc đời của Phù Dung chỉ toàn là những bản nhạc đắng cay, bi thảm ướt nhũng nhiễu nỗi buồn. Nhưng nó đã được biến tấu hòa điệu thành những tiếng cười giòn giã từ khi gặp Trường giữa cuộc đời bao la rộng lớn này.

Xuân sau con sẽ về

Xuân sau con sẽ về

Con hứa với mẹ cha Xuân sau con sẽ về.

Tết bồi hồi nhớ về ký ức

Tết bồi hồi nhớ về ký ức

Tết cổ truyền là vậy đó, gần gũi nhưng thiêng liêng, đơn giản mà sâu sắc. Nó cất giữ thật nhiều những kỷ niệm, êm đềm có, vui buồn có, mạch lạc, đủ đầy như một cuốn hồi ký vậy. Và bao giờ tiễn năm cũ qua đi, đón năm mới sang, Tết đến xuân về lòng tôi vẫn luôn nghe bồi hồi, xúc động... Bởi có những thứ ngỡ đã lãng quên, nhưng trong khắc giây sâu lắng, thiêng liêng này, bao hình ảnh thân thương bỗng chợt bừng sống lại. Dòng thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, như ngược đưa tôi trở về nơi miền ký ức thuở năm nào.

Đôi nam nữ mang theo súng để vận chuyển ma tuý

Đôi nam nữ mang theo súng để vận chuyển ma tuý

Ngày 29/1, Phòng CSĐT tội phạm về ma tuý Công an tỉnh Bình Thuận cho biết, đang điều tra 2 đối tượng có hành vi vận chuyển trái phép chất ma túy. Đặc biệt, các đối tượng còn mang theo súng để "phòng thân".

back to top