Tình cờ gặp nhau... (Phần 1)
2009-04-09 11:45
Tác giả:
Blog Việt
Lời tác giả: Đây là một câu chuyện tôi viết dang dở đã lâu lấy ý tưởng từ đoạn đối thoại của tôi với một người bạn, truyện có thể rất dở, hành văn có thể rất thô, tình tiết có thể không hấp dẫn nhưng trên hết tôi viết nó bằng những cảm xúc rất thật của kẻ lần đầu viết truyện, mong các bạn đọc xong " ném đá" nhẹ tay nhé !
Phần I : Yu Jian
“Đôi khi lang thang tôi bắt gặp những người bạn kì lạ”
Junling: Không đùa chứ? Bệnh gì?
Noln: Bệnh lười.
Junling: Ờ, ví dụ xem nào
Noln: Tớ đi học muộn 3 đến 4 ngày trong một tuần với lí do ngủ nướng, sách vở của tớ lộn xộn vì ít dọn dẹp, trời nắng thì không mang mũ, trời mưa thì ngại mang ô, việc hôm nay thì cứ muốn để ngày mai...
Junling: Xem ra bệnh cũng nghiêm trọng đấy. Có cần tớ giúp gì không?
Noln: Bằng cách nào?
Junling: Chưa biết được, nhưng mà cứ yên tâm. Mà này! Trời mưa thì phải nhớ mà mang ô đi chứ!
Noln: Hi, bệnh rồi mà. Nếu có tình cờ gặp ai đấy đi mưa mà không có ô, hớt hải với bộ dạng lố bịch của kẻ lười biếng, thì đó chính là tớ!
Junling: Vậy thì lúc ấy tớ sẽ lại gần cậu và hỏi:
"Cô à! có cần ô không?"
Noln: Ồ! ^^
Junling: "Mua 1 tặng 1, tôi bán rẻ cho!"
Noln: Oài, thế ô của cậu có những màu gì?
Junling: Vậy cô muốn một chiếc ô màu gì ?
Noln: "Màu trong veo"
Junling: ...
Noln: Hey! Chàng bán ô, tớ phải đi học rồi, sẽ comment lại trong blog cậu sau. À! Nếu mùa đông năm sau ở Bắc Kinh cậu bắt gặp ai đấy không mang ô lúc trời mưa, hớt hải với bộ dạng hơi lố bịch, thì đấy chính là tớ!
Junling: Ok, hẹn gặp lại ở Bắc Kinh , tớ sẽ để dành cái ô màu "Trong veo" cho cậu , Zai Jian!
![]() |
| Ảnh minh họa: mjagiellicz |
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ vùi, có lẽ là giấc ngủ ngon nhất từ hôm về nghỉ tết, Linh với tay nhìn đồng hồ, 6h chiều. Bây giờ thì anh đã là tỉ phú về thời gian sau khi đã hoàn thành những nghĩa vụ của con ngoan, cháu thảo, bạn hiền...
Mặc thêm chiếc áo khoác Jean và cái khăn quàng màu ghi nhạt, anh đi bộ ra khỏi nhà, sải bước trên con đường tấp nập người đi sắm tết, ngoài phố sáng trưng những ánh đèn màu nhấp nháy. Mùa đông năm nay sao mà lạnh thế, dù đã quen với những mùa đông giá lạnh có tuyết rơi trắng xoá của Bắc Kinh nhưng anh vẫn không khỏi rùng mình trước cái lạnh tê buốt bàn tay. Bên kia hồ Ngọc Khánh vẫn là một vài hàng Hạt Dẻ Nóng, thỉnh thoảng bốc lên những làn khói mỏng đến hấp dẫn, phải rồi Hạt Dẻ Nóng bọc trong túi giấy ủ ấm cả bàn tay. Nó làm anh nhớ về những ngày học phổ thông, những kỉ niệm học trò, mùa đông, hạt dẻ đựng trong túi giấy, cô bạn cùng bàn… tất cả giống như một kí ức xa xôi. Anh chợt mỉm cười.
Linh bước vào quán Cafe có cây đàn Dương Cầm quen thuộc, vẫn là những chiếc ghế nhung đỏ ấm cúng, những chậu Thường Xuân rủ dài bên cửa sổ, bức tranh vẽ hoa Bồ Công Anh trắng muốt đang tung bay và cây đàn Dương Cầm nhỏ sáng loáng. Linh chọn một chỗ ngồi sát tường để có thể ngắm nhìn đường phố nhộn nhịp đang chuyển mình những ngày giáp tết, bên ly Cafe nghi ngút khói anh thấy mình đã tìm về bình yên, bởi vì sao ư? Ngoài kia là dòng người nối đuôi nhau vội vã, tiếng còi xe, tiếng nói chuyện, tiếng chuyển động của cuộc sống hối hả nhưng đây là thành phố của anh, thành phố này có gia đình anh. Thế thì vì sao nó không bình yên cơ chứ? Đối với anh Hà Nội dù có ồn ào, có chật chội như thế nào đi nữa thì vẫn luôn là chốn bình yên anh có thể dừng chân..
Từ chính giữa căn phòng, tiếng đàn Piano bất chợt vang lên khúc dạo đầu quen thuộc, một bài hát anh đã nghe nhiều lần nhưng không nhớ tên và cô gái chơi Dương Cầm cất tiếng hát, như một phản xạ Linh giật mình hướng mắt về phía cây đàn. Cô gái đang hát một bài hát bằng tiếng Trung và giờ thì anh đã nhớ ra giai điệu quen thuộc ấy chính là Yu Jian của Tôn Yến Tư. Linh khẽ mỉm cười, một điều thú vị mà chưa bao giờ anh bắt gặp ở quán Dương Cầm. Cô gái có giọng hát trong veo, đôi tay nhỏ cuốn trên những phím đàn thật uyển chuyển, cô ấy hát rằng:
“Em đã nghe thấy sự rời xa của mùa đông…
…Phía trước tương lai có một người đang chờ đợi...
...Gặp anh chính là sự tình cờ đẹp đẽ nhất…”
Và những điều mà cô ấy hát có lẽ trong quán Dương Cầm này chỉ có mình anh mới hiểu!
![]() |
| Ảnh minh họa: MoOnshine90 |
Chỉ còn chưa đầy 10 ngày nữa là đến Tết, ai ai cũng hối hả và náo nức. Sáng nay, Linh đến giúp ông nội sắp xếp lại vườn cảnh, sau đó sẽ chạy xe ra ngoại ô để vẽ một vài thứ mà thật ra là vẽ cánh đồng hoa cải ven sông, món quà sinh nhật anh đã hứa tặng cho Linh Hân cô em gái nhỏ của mình. Trời lạnh nhưng vẫn có nắng vàng trải dài trên sườn đê, những ruộng ngô xanh biếc cao đến đầu người trơ trọi vì đã hết mùa thu hoạch, cánh đồng hoa cải nằm ngay bên bờ sông, vàng rực trong nắng, đẹp đến thơ mộng dưới cái nền lấp lánh đang chầm chậm chảy của dòng sông. Anh dắt xe xuống chân đê, đến gần hơn nữa bức tranh tươi đẹp trước mắt mình, những ngồng cải vàng vươn cao nhẹ đu mình dưới bầu trời trong xanh của ngày đông rực nắng.
Linh đặt giá vẽ xuống, xếp lại hộp màu và bắt đầu vẽ, anh thấy mình là một kẻ vô cùng may mắn khi đã giữ lại những cảm xúc tươi đẹp này vào trong bức tranh của mình.
Chiều về trên bến sông, mặt trời đỏ rực nhưng không có những tia sáng chói chang. Linh quay người lục tìm trong túi vẽ cây cọ nhỏ, anh giật mình phát hiện ra mình đang là mục tiêu của chiếc máy ảnh có ống tele dài từ trên đê hướng xuống. Chủ nhân của chiếc máy ảnh - cô gái đeo chiếc khăn giống màu mặt trời khẽ bối rối khi mình bị phát hiện.
Linh nói vọng lên bằng một giọng khiêu khích:
- Vậy à, không ai cả, thế không có ai nói với anh nơi này không được ngồi để vẽ vời à? Cô gái đáp.
- Nhưng ít ra cũng phải có người nói cho cô biết cô không được chụp người khác khi chưa được cho phép chứ ?
- Thế sao? Cũng không ai nói. Vả lại tôi chỉ chụp cái cánh đồng hoa cải kia thôi, trong đó chắc gì đã có anh.
Cô gái bỏ chiếc mũ lưỡi trai màu trắng xuống, cột lại mái tóc rồi thu dọn đồ đạc của mình. Linh thoáng bối rối, tự nhủ mình thật dại miệng, biết không thể thắng nổi miệng lưỡi đàn bà sao còn cố cãi làm cái gì cơ chứ.
Chiều đã về thật rồi, nhuộm tím cả một mùa hoa cải vàng ven sông...
Mời bạn click vào đây để đọc phần tiếp theo của Tình cờ gặp nhau...
- Tác giả Blogger Cá Rô:
Vài nét về Blogger Cá Rô – “Xấu nhưng mà Duyên - Già rồi nhưng mà trông ngố tệ”
| Chia sẻ của độc giả Email: meocon_dangyeu_nclc Ho ten: NGUYỂN HÀN GIANG Ho ten: vumacthao Ho ten: la guang ving Ho ten: minh nguyệt Email: giapduong99 Noi dung: bạn ah chuyện của bạn rất hay. hi rât thich lơi thoại trong chyện no chut gi đó trẻ con .hay ca tinh .chúc bạn có nhiêu câu chuyên hay và thanh công... |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.




