Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tìm yêu (Phần 1)

2008-12-26 14:03

Tác giả:


Blog Việt - Ba giờ sáng, gã đưa nó về sau một buối tối dằn vặt yêu thương. Những giờ tiếp sau đó với nó hoàn toàn là màu trắng. Đầu óc nó là một đoạn phim trắng. Trên giá vẽ, tấm voan vẫn trắng bạch một màu. Cọ vẽ, bột màu loang lổ trên sàn nhà lát gạch men sáng bóng. Nó trống rỗng, không màu sắc ngồi đợi đêm sáng ra theo từng tiếng thời gian nhỏ giọt.

Tý tách! Nhỏ hết xuống đi cho cạn, cho khô.

Nó tình cờ gặp gã trong một buổi tối café với nhóm bạn quen mà mãi tới sau này nó mới biết đó hoàn toàn là sự sắp đặt của hội bạn. Gã bước vào quán, tự tin, phong độ như một nam diễn viên trước con mắt các fan hâm mộ. Nó điên! Đẹp trai chẳng phải, ăn mặc chẳng nổi bật, mỗi cái dáng cao và vẻ nam tính. Chấm hết! Chỉ thế thôi cũng kiêu được sao? Điên hơn là khi nhập hội, trước lời ríu rít hỏi han của đám bạn, trước cả hình ảnh chói sáng của nó, gã bình thường như không.

Cái vẻ thờ ơ và lạnh lùng ấy ở gã ban đầu làm nó điên tiết, giờ thì làm nó đau nơi ngực trái. Con người có trái tim để biết đập loạn nhịp, tại sao trái tim gã cứ đập theo một nhịp đã được lập trình bởi bộ óc? Chỉ một câu là xong ư? Không, kể cả là yêu cầu chia tay từ phía nó. Đằng này gã chấp nhận không điều kiện với duy nhất một câu: “Điều gì làm em vui, anh sẵn sàng làm”.

Nhưng điều gì làm nó vui? Gã không biết hay cố tình không hiểu?

Nó ham muốn được làm mọi điều để chống lại gã, để tiêu diệt sự kiêu hãnh nơi gã. Trong cuộc gặp gỡ với bạn bè, nó ríu rít với tất cả mọi người, trừ gã. Nó hào phóng ban phát những ánh mắt mượt mà tình cảm cho bất cứ người con trai nào khác khi có gã ở đó, trừ gã. Nó khen nức nở tất thảy những gì đồng nghiệp của gã làm ra, trừ những thứ được làm ra từ bàn ta và khối óc thông minh của gã. Nhưng trong thâm tâm, nó nghĩ điều ngược lại. Gã cũng khác gì nó đâu. Gã cười nói tự nhiên và đưa mọi câu chuyện đến không điểm dừng với tất cả mọi người. Riêng với nó, gã chẳng chịu mở lời, có chăng thì nhát gừng nhát tỏi vài câu là hết. Gã công khai nhìn và tán thưởng những người con gái khác trước mặt nó, không thèm biết nó đang sôi lên ở độ nào. Gã góp ý mọi sản phẩm của nó: Bức tranh thiếu một gam màu nào đó để làm cho tự nhiên, thiếu một điểm nhìn logic để có vẻ là tranh họa cảnh, truyện ngắn này thiếu muối… Ngôi nhà nó khen đẹp, gã đóng sầm lại bằng cái tậc lưỡi: “bình thường”. Nhưng trong thâm tâm gã là gì? Nó không thể hiểu.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Nhưng những cuộc gặp riêng của gã và nó lại là điều mà không chỉ có nó là người duy nhất không lý giải nổi. Những cuộc gặp như nam châm hút nhau cực mạnh mà ngay sau khi chia tay cả hai đều trở thành người lạ. Lần đầu tiên đi chơi, gã đã bất ngờ ôm nó. Nó run rẩy. Nó thề rằng nó đã có cảm giác bị bắt nạt, thề rằng sẽ không bao giờ có lần sau gặp lại gã.

Rồi lại thành người dưng. Gã và nó, lại trở về như trước, luôn hằm hè để sút bóng vào khung thành của nhau, như chưa từng biết rằng giữa hai người đã từng có cái ôm rất thân thiết.

Bẵng đi rất lâu rồi gặp lại, gã và nó lao vào nhau như những người tình thiên thu xa cách nay được hội ngộ. Nó gục đầu vào bờ vai rộng của gã như người vừa đi từ Bắc Cực được gục đầu bên chiếc gối sưởi. Nó dấu mình trong cánh tay của gã mà ngỡ mình bé bỏng như trẻ thơ. Còn gã ôm siết lấy nó như người giữ đồ ngủ quên nơi nhà ga, trong tiềm thức cũng biết rằng phải giữ cho thật chặt món đồ đó. Gã và nó lại nói chuyện với nhau như chưa bao giờ xa cách. Những câu chuyện tầm phào chẳng cần nghĩa lý, chẳng cần đầu cuối, những chuyện về giới tính, tình dục cũng chẳng cần biết đến ngượng ngùng. Dường như những lời nói chỉ đơn giản thoát ra từ môi, thành lời rồi biến mất như chấm dứt một kiếp sống. Điều còn lại sau cùng chỉ là gã và nó – biết rằng không cần một lời nói nào để hai tâm hồn có thể hiểu nhau.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Bạn bè kêu – Tưởng hai người đó hợp nhau, ai ngờ lại ghét nhau đến mức ấy. Trong mắt bạn bè, nó vẫn là nó – đầy cá tính. Gã vãn là gã – bất trị và vượt ngưỡng. Gã và nó chưa bao giờ biết đến sự hòa thuận. Số điện thoại của gã, nó xóa từ lâu trong danh bạ - vì không bao giờ để bất cứ số nào bất động lâu quá trong máy. Mà gã, chả bao giờ nhắn tin hay gọi điện cho nó, chỉ thỉnh thoảng bỏ bom bằng một tin cụt lủn: “Đi café với anh, em nhé!”. Dường như câu này đã trở thành tin mẫu trong máy gã. Bao giờ cũng vậy, nó đáp lại bằng một tin cụt hết tả: “ok” – thao tác nhanh hơn gấp nhiều lần gửi đi một tin mẫu nhưng cảm xúc thì không tin nhắn nào diễn tả hết.

Qua những lần gặp ít ỏi, nó đã mang gã nhập vào cuộc sống của nó, những chuyến đi đến bất cứ nơi nào nó muốn, không định hướng. Gã cũng kéo nó vào cuộc sống của gã, những cuộc chơi đêm, những sàn nhảy, những làn xe đua bạt mạng và kết thúc mọi cuộc gặp bao giờ cũng là những cái ôm xiết mạnh như muốn tan chảy vào nhau. Trừ nụ hôn. Hình như cả hai đều tránh để giữa hai người có đủ tất cả cảm xúc tình yêu: đủ đam mê, đủ cuồng liệt, đủ thói quen, đủ cả xúc cảm giới tính nhưng không phải tình yêu.

Nó thấy mình bất ổn, vì đã biết nhớ. Nó đã khóc vì nhớ gã. Gã làm nó mất tập trung vào mọi việc, kể cả vẽ tranh – thứ mà nó luôn tìm đến với sự tập trung gần như mê muội. Còn gã? Gã thấy mình đổ vỡ. Vì gã cũng như nó, điên cuồng vì nỗi nhớ. Gã đã làm mọi cách để đến gần hơn với tâm hồn và cuộc sống của nó. Gã đã thèm được trông thấy nó, thèm được nghe tiếng nó. Gã đã lập ra vô vàn những cái nick ảo để chat với nó. Gã quá thông minh và tâm lý, quá từng trải và đã tiếp xúc với quá nhiều loại người khác nhau nên gần như thuộc cả tâm lý và cách nói chuyện của họ. Mỗi cái nick, gã chỉ dùng để chat với nó một lần. Mỗi tên nick hắn là một con người hoàn toàn khác khiến nó không bao giờ biết được là ai. Gã muốn nhìn thấu tâm hồn nó, muốn soi chiếu mọi ánh sáng vào tâm hồn nó, muốn nó không biết được rằng gã đang làm tất cả những điều đó vì gã đang nhớ. Gã và nó lại biến mất khỏi cuộc sống của nhau như không hề có những điều trước đó.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Rồi... lại gặp nhau. Những câu chuyện giữa hai người vẫn tự nhiên như đang nói dở từ hôm qua, những cái ôm vẫn dữ dội như con thú bị bỏ đói hàng thế kỷ.

Rồi lại chia tay.

Nó thề với mình sẽ chấm dứt, sẽ xóa mọi kỷ niệm về gã.

Nó hẹn hò với những gã trai khác.

Nó có vài ba mối tình, cũng lâm ly thê thiết nhưng kết thúc nhanh chóng mà không để lại cảm xúc gì đáng kể.

Rồi một ngày nó gửi cho gã dòng tin tự soạn bằng tất cả thời gian trống trong ngày, bằng tất cả sự kiêu hãnh bị đầu hàng, bằng sự chân thành nhất của tình cảm: “Em nhớ anh!”. Dòng tin chơi vơi tận đâu mà mãi không mang về lời đáp?

Trái tim bé bỏng của nó vỡ oà.

(Còn nữa)

Gửi từ email Phạm Thị Thu Hoài - phamhoai710@gmail.com

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top