Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tìm yêu (Phần 1)

2008-12-26 14:03

Tác giả:


Blog Việt - Ba giờ sáng, gã đưa nó về sau một buối tối dằn vặt yêu thương. Những giờ tiếp sau đó với nó hoàn toàn là màu trắng. Đầu óc nó là một đoạn phim trắng. Trên giá vẽ, tấm voan vẫn trắng bạch một màu. Cọ vẽ, bột màu loang lổ trên sàn nhà lát gạch men sáng bóng. Nó trống rỗng, không màu sắc ngồi đợi đêm sáng ra theo từng tiếng thời gian nhỏ giọt.

Tý tách! Nhỏ hết xuống đi cho cạn, cho khô.

Nó tình cờ gặp gã trong một buổi tối café với nhóm bạn quen mà mãi tới sau này nó mới biết đó hoàn toàn là sự sắp đặt của hội bạn. Gã bước vào quán, tự tin, phong độ như một nam diễn viên trước con mắt các fan hâm mộ. Nó điên! Đẹp trai chẳng phải, ăn mặc chẳng nổi bật, mỗi cái dáng cao và vẻ nam tính. Chấm hết! Chỉ thế thôi cũng kiêu được sao? Điên hơn là khi nhập hội, trước lời ríu rít hỏi han của đám bạn, trước cả hình ảnh chói sáng của nó, gã bình thường như không.

Cái vẻ thờ ơ và lạnh lùng ấy ở gã ban đầu làm nó điên tiết, giờ thì làm nó đau nơi ngực trái. Con người có trái tim để biết đập loạn nhịp, tại sao trái tim gã cứ đập theo một nhịp đã được lập trình bởi bộ óc? Chỉ một câu là xong ư? Không, kể cả là yêu cầu chia tay từ phía nó. Đằng này gã chấp nhận không điều kiện với duy nhất một câu: “Điều gì làm em vui, anh sẵn sàng làm”.

Nhưng điều gì làm nó vui? Gã không biết hay cố tình không hiểu?

Nó ham muốn được làm mọi điều để chống lại gã, để tiêu diệt sự kiêu hãnh nơi gã. Trong cuộc gặp gỡ với bạn bè, nó ríu rít với tất cả mọi người, trừ gã. Nó hào phóng ban phát những ánh mắt mượt mà tình cảm cho bất cứ người con trai nào khác khi có gã ở đó, trừ gã. Nó khen nức nở tất thảy những gì đồng nghiệp của gã làm ra, trừ những thứ được làm ra từ bàn ta và khối óc thông minh của gã. Nhưng trong thâm tâm, nó nghĩ điều ngược lại. Gã cũng khác gì nó đâu. Gã cười nói tự nhiên và đưa mọi câu chuyện đến không điểm dừng với tất cả mọi người. Riêng với nó, gã chẳng chịu mở lời, có chăng thì nhát gừng nhát tỏi vài câu là hết. Gã công khai nhìn và tán thưởng những người con gái khác trước mặt nó, không thèm biết nó đang sôi lên ở độ nào. Gã góp ý mọi sản phẩm của nó: Bức tranh thiếu một gam màu nào đó để làm cho tự nhiên, thiếu một điểm nhìn logic để có vẻ là tranh họa cảnh, truyện ngắn này thiếu muối… Ngôi nhà nó khen đẹp, gã đóng sầm lại bằng cái tậc lưỡi: “bình thường”. Nhưng trong thâm tâm gã là gì? Nó không thể hiểu.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Nhưng những cuộc gặp riêng của gã và nó lại là điều mà không chỉ có nó là người duy nhất không lý giải nổi. Những cuộc gặp như nam châm hút nhau cực mạnh mà ngay sau khi chia tay cả hai đều trở thành người lạ. Lần đầu tiên đi chơi, gã đã bất ngờ ôm nó. Nó run rẩy. Nó thề rằng nó đã có cảm giác bị bắt nạt, thề rằng sẽ không bao giờ có lần sau gặp lại gã.

Rồi lại thành người dưng. Gã và nó, lại trở về như trước, luôn hằm hè để sút bóng vào khung thành của nhau, như chưa từng biết rằng giữa hai người đã từng có cái ôm rất thân thiết.

Bẵng đi rất lâu rồi gặp lại, gã và nó lao vào nhau như những người tình thiên thu xa cách nay được hội ngộ. Nó gục đầu vào bờ vai rộng của gã như người vừa đi từ Bắc Cực được gục đầu bên chiếc gối sưởi. Nó dấu mình trong cánh tay của gã mà ngỡ mình bé bỏng như trẻ thơ. Còn gã ôm siết lấy nó như người giữ đồ ngủ quên nơi nhà ga, trong tiềm thức cũng biết rằng phải giữ cho thật chặt món đồ đó. Gã và nó lại nói chuyện với nhau như chưa bao giờ xa cách. Những câu chuyện tầm phào chẳng cần nghĩa lý, chẳng cần đầu cuối, những chuyện về giới tính, tình dục cũng chẳng cần biết đến ngượng ngùng. Dường như những lời nói chỉ đơn giản thoát ra từ môi, thành lời rồi biến mất như chấm dứt một kiếp sống. Điều còn lại sau cùng chỉ là gã và nó – biết rằng không cần một lời nói nào để hai tâm hồn có thể hiểu nhau.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Bạn bè kêu – Tưởng hai người đó hợp nhau, ai ngờ lại ghét nhau đến mức ấy. Trong mắt bạn bè, nó vẫn là nó – đầy cá tính. Gã vãn là gã – bất trị và vượt ngưỡng. Gã và nó chưa bao giờ biết đến sự hòa thuận. Số điện thoại của gã, nó xóa từ lâu trong danh bạ - vì không bao giờ để bất cứ số nào bất động lâu quá trong máy. Mà gã, chả bao giờ nhắn tin hay gọi điện cho nó, chỉ thỉnh thoảng bỏ bom bằng một tin cụt lủn: “Đi café với anh, em nhé!”. Dường như câu này đã trở thành tin mẫu trong máy gã. Bao giờ cũng vậy, nó đáp lại bằng một tin cụt hết tả: “ok” – thao tác nhanh hơn gấp nhiều lần gửi đi một tin mẫu nhưng cảm xúc thì không tin nhắn nào diễn tả hết.

Qua những lần gặp ít ỏi, nó đã mang gã nhập vào cuộc sống của nó, những chuyến đi đến bất cứ nơi nào nó muốn, không định hướng. Gã cũng kéo nó vào cuộc sống của gã, những cuộc chơi đêm, những sàn nhảy, những làn xe đua bạt mạng và kết thúc mọi cuộc gặp bao giờ cũng là những cái ôm xiết mạnh như muốn tan chảy vào nhau. Trừ nụ hôn. Hình như cả hai đều tránh để giữa hai người có đủ tất cả cảm xúc tình yêu: đủ đam mê, đủ cuồng liệt, đủ thói quen, đủ cả xúc cảm giới tính nhưng không phải tình yêu.

Nó thấy mình bất ổn, vì đã biết nhớ. Nó đã khóc vì nhớ gã. Gã làm nó mất tập trung vào mọi việc, kể cả vẽ tranh – thứ mà nó luôn tìm đến với sự tập trung gần như mê muội. Còn gã? Gã thấy mình đổ vỡ. Vì gã cũng như nó, điên cuồng vì nỗi nhớ. Gã đã làm mọi cách để đến gần hơn với tâm hồn và cuộc sống của nó. Gã đã thèm được trông thấy nó, thèm được nghe tiếng nó. Gã đã lập ra vô vàn những cái nick ảo để chat với nó. Gã quá thông minh và tâm lý, quá từng trải và đã tiếp xúc với quá nhiều loại người khác nhau nên gần như thuộc cả tâm lý và cách nói chuyện của họ. Mỗi cái nick, gã chỉ dùng để chat với nó một lần. Mỗi tên nick hắn là một con người hoàn toàn khác khiến nó không bao giờ biết được là ai. Gã muốn nhìn thấu tâm hồn nó, muốn soi chiếu mọi ánh sáng vào tâm hồn nó, muốn nó không biết được rằng gã đang làm tất cả những điều đó vì gã đang nhớ. Gã và nó lại biến mất khỏi cuộc sống của nhau như không hề có những điều trước đó.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Rồi... lại gặp nhau. Những câu chuyện giữa hai người vẫn tự nhiên như đang nói dở từ hôm qua, những cái ôm vẫn dữ dội như con thú bị bỏ đói hàng thế kỷ.

Rồi lại chia tay.

Nó thề với mình sẽ chấm dứt, sẽ xóa mọi kỷ niệm về gã.

Nó hẹn hò với những gã trai khác.

Nó có vài ba mối tình, cũng lâm ly thê thiết nhưng kết thúc nhanh chóng mà không để lại cảm xúc gì đáng kể.

Rồi một ngày nó gửi cho gã dòng tin tự soạn bằng tất cả thời gian trống trong ngày, bằng tất cả sự kiêu hãnh bị đầu hàng, bằng sự chân thành nhất của tình cảm: “Em nhớ anh!”. Dòng tin chơi vơi tận đâu mà mãi không mang về lời đáp?

Trái tim bé bỏng của nó vỡ oà.

(Còn nữa)

Gửi từ email Phạm Thị Thu Hoài - phamhoai710@gmail.com

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

back to top