Tìm về với biển
2012-02-10 16:42
Tác giả:
Truyện Online - Trở về sau chuyến hành trình dài hơn 100km, em thấy mọi thứ tươi sáng lạ kì, như chồi biếc vươn mình sau mưa, như cánh chim trời vỗ cánh sau quãng dài tìm nơi trú ẩn. Hà Nội vẫn ồn ào và náo nhiệt như nhiều năm nay vẫn thế. Chợt thấy nao lòng nhớ cái vắng lặng của bãi biển mùa đông.
Sự lớn lên về thể xác đòi hỏi chúng ta phải học cách quen với cách chịu đựng những áp lực, những nỗi đau về tinh thần lớn hơn. Thế nhưng, lý thuyết đâu phải khi nào cũng đúng, gồng mình đâu được coi là cỗ máy tạo ra năng lượng chiến đấu. Người ta vẫn mệt mỏi, vẫn chán chường, vẫn muốn buông xuôi mọi thứ, thả lòng mình và quên hết tất cả. Nhiều người khao khát được nằm trên thảm cỏ mênh mông, ngắm nhìn trời xanh nơi đồi núi hoang vắng, tận hưởng cái thế giới của riêng mình, vô lo vô nghĩ. Em lại muốn vùi mình vào từng đợt xoáy sâu của gió biển, từng đợt mải miết đuổi nhau của làn không khí se lạnh đầu mùa.
Hải Phòng đón em bằng đôi cánh tay dang rộng của một thành phố đang vươn mình thức dậy. Những cung đường sạch sẽ và đông đúc ở mức độ vừa phải. Người người thong thả đi trên phố, những dòng xe nối nhau trải dài tít tắp. Trên gương mặt mỗi người, khó có thể tìm được nét bực dọc hay cáu kỉnh vì bụi phố phường.
Rong ruổi cùng những chuyến xe, em tới biển khi trời chưa kịp tối. Sau cảm giác sợ hãi trước cái rợn ngợp của không gian mênh mông trời nước, em thấy lòng mình bình yên đến lạ khi được hít căng lồng ngực cái hơi thở của biển. Gió rít từng hồi qua tai, từng lọn tóc bị hất tung, hớn hở trong vô tư. Em xách giày trên tay, để nước tràn qua bàn chân, âm ấm. Chẳng còn ai đi bên cạnh nhắc em cẩn thận kẻo ốm, chẳng còn ai cười và kéo em vào gần nếu lỡ em có mộng mơ mà chân bước xa bờ. Cảm giác cô độc tìm đến nhanh hơn tốc độ của nghĩ suy, nước mắt đọng lại trong tim, sâu thẳm.
Lời hứa ngày nào anh nói sẽ đưa em ra biển mùa đông nay vụn vỡ theo từng khoảnh không khí hanh khô nứt nẻ. Tình cảm nhạt màu ngay khi người ta còn chưa được chuẩn bị đầy đủ cho những vết rạn không thể hàn gắn. Người vội vàng rẽ ngang một con đường mới, bắt đầu một tình yêu mới, tựa hồ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tựa hồ như một người vừa tỉnh cơn mơ ngập tràn yêu thương và cố gắng biến nó thành hiện thực bằng cách yêu thương một người khác. Cảm giác niềm vui ấy, ngọt ngào ấy, nồng ấm ấy đã từng thuộc về mình… Nhưng, tất cả, chỉ là đã từng mà thôi, phải không anh?
Ngực em nhói đau, gió chiều và ánh hoàng hôn chạng vạng không đủ sức vực em dậy. Đôi bàn chân chưa đi đã mỏi nhừ, hay bởi em chưa hề muốn giục mình bước tiếp? Từng năm tháng cũ nức nở lên tiếng, từng kỉ niệm cũ dắt díu nhau tìm về…

Em viết tên mình lên cát, vẽ cả trái tim to đùng bao bọc tên hai đứa. Em nắn nót và nâng niu, em cẩn thận và âu yếm. Em lang thang tìm đầy tay vốc vỏ sò đã vỡ. Ngoảnh mặt nhìn lại, sóng đã vô tình xóa mọi dấu vết yêu thương tự khi nao. Một lỗ trống hoác bất ngờ xuất hiện trong tim, gió thổi xuyên qua, buốt lạnh!
Bất giác nghĩ về mình trong giả định còn-bên-anh, hẳn em vẫn sẽ loăng quăng bên anh kể chuyện vui buồn, hẳn em vẫn sẽ quấn lấy anh mỗi ngày được nghỉ, hẳn em vẫn sẽ chìm trong nước mắt những lần em dỗi anh vô tâm chẳng chịu dỗ dành, hẳn em vẫn sẽ tủi thân, nước mắt thấm ướt gối khi anh mang yêu dấu tình mình ra quẳng giữa vực sâu, thay thế nó bằng những cảm xúc bất chợt không đơn giản chỉ là say nắng, hẳn em vẫn sẽ đau đớn nhìn tình yêu của mình chết dần mà mọi dấu hiệu đều xuất phát từ nơi anh, và hẳn rằng em vẫn chỉ sống trong thế giời mà mọi mối quan tâm chỉ quy tụ về một điểm duy nhất. Chỉ anh, và anh thôi !
Và liệu rằng, nếu còn-bên-anh, em có thể một mình đứng trước biển, có thể làm mọi việc một cách tự chủ và độc lập, có thể nghĩ cho mình trước khi nghĩ cho anh, có thể sống mà không đau đáu với những dự định cho tương lai xa xôi, nơi mà bóng dáng, sự xuất hiện của em, chưa từng và không hề là điều anh muốn thấy?

Biển mùa đông, một bóng người cũng tìm không ra, nhưng sao em chẳng thấy mình đơn độc?
Ấy là khi em hiểu ra rằng mình cần phải bước về phía trước thay vì buộc chặt mình vào yêu thương đã cộp mác quá khứ. Người ta hoàn toàn có thể yêu nhau thiết tha ở thời điểm này, nhưng nào ai chắc chắn được tình cảm ấy sẽ được bảo toàn vô thời hạn. Em đã thôi ngốc nghếch tin vào định mệnh, đã thôi tự nhủ rằng mình sinh ra để dành cho nhau. Người ta nói, những người yêu nhau, nhất định sẽ trở về với nhau. Lý thuyết ấy chẳng đúng, phải không anh? Bởi nếu yêu nhau, dẫu có sóng gió và cách ngăn, người ta vẫn sẽ nắm tay nhau, vẫn sẽ sát vai kề để biết mình luôn cần có nhau. Cuộc sống đôi lúc không có chỗ dành cho sự nuối tiếc, ngay cả khi đó là sự nuối tiếc tích cực mang nhiều đau đớn.
Ấy là khi em hiểu ra rằng biển mênh mông cũng không thể ôm hết nỗi sầu em đang có, gió réo rắt cũng chẳng đủ để cuốn hết những băn khoăn hằn in trong tim. Ấy là khi em phải chấp nhận rằng tình cảm của chúng ta giờ như con thuyền lênh đênh trên biển, cả đời không tìm thấy bến bờ neo đậu. Ấy là khi em hiểu ra rằng sẽ chẳng ai có thể giúp nếu em không đứng ra cứu lấy bản thân mình.
Em lại cặm cụi viết tên mình trên cát, dấu yêu xa xôi hiện hình trong những nét chữ nguệch ngoạc run rẩy. Em bước đi, nước mắt rơi ngay khi tiếng sóng vỗ vào bờ cát tạo ra những âm thanh kinh hãi. Chẳng còn chút gì trên bờ cát thời gian, hôm nay và cả mai sau. Em ngước mắt nhìn trời, cố giấu thổn thức, nói bâng quơ vài câu, không nhớ là để nói với anh, hay nói với chính bản thân mình. Nếu một ngày tình cảm vuột trôi mất, hãy cứ để nó tìm về với biển.
- Gửi từ email Dung Keil
CLICK nhận ngay quà Valentine ngọt ngào từ Blog Việt
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

