Thành phố mang anh đi
2019-10-29 01:24
Tác giả:
Lạc
blogradio.vn - Ngày anh đi, nắng cũng không thể khiến cho góc phòng trở nên ấm áp hơn, gió cũng không thể nhẹ nhàng vỗ về an ủi tôi như những ngày khi trước, chỉ hiện hữu từng cơn đau mất mát ép cho ý chí phải viện ra vô vàn lý do, vô vàn lời ngụy biện.
***
Con đường hôm qua vẫn còn rất đông đúc, vậy mà lúc này lại cô đơn đến thế, chỉ lác đác vài chiếc xe đến rồi lại đi, rồi dừng lại ở một nơi góc phố nào đó chẳng buồn đi tiếp. Tôi ngồi sau lưng anh, anh dẫn tôi lướt qua từng hàng cây, anh nói: “Sao hình như có gì đó khác khác”. Tôi bỗng thấy chua xót, anh thường hay nói rằng anh sắp đi đến một nơi rất xa khác để học, ở đấy anh sẽ thực hiện ước mơ của mình, anh sẽ làm nhiều thứ mà trước đây chưa từng làm, anh sẽ học, sẽ chơi, sẽ đi làm, anh kể nhiều thứ lắm, vừa nói khóe môi không thể ngừng cong lên, anh thích thú lắm.
Cho đến ngày anh thật sự bước chân lên chiếc xe buýt để đi về một khoảng trời mới, rời xa cái làng quê tẻ nhạt này, mọi thứ từ đó có lẽ đã thay đổi. “Không có gì phải buồn cả, anh ấy lên đó sẽ vui lắm, sẽ được làm những thứ anh ấy thích, sẽ được tự do, cũng sẽ trở về thôi.” – ngày anh đi, nắng cũng không thể khiến cho góc phòng trở nên ấm áp hơn, gió cũng không thể nhẹ nhàng vỗ về an ủi tôi như những ngày khi trước, chỉ hiện hữu từng cơn đau mất mát ép cho ý chí phải viện ra vô vàn lý do, vô vàn lời ngụy biện: “anh đi rồi sẽ nhanh chóng trở về”, chỉ cần cho nước mắt nhanh nhanh được khô đi, cho hơi thở nhanh nhanh được chậm lại. Đi xa thôi mà, chẳng phải là mãi mãi không thể gặp lại hay gì, chỉ là cho đến những phút cuối tôi vẫn chưa từng nghĩ sau khi anh đi, mọi thứ sẽ như thế nào.

Ảnh minh họa: Kiên Kim
Tôi từng ngồi trước bàn học, mân mê chiếc đồng hồ để bàn, chạm tay vào và ngăn cho kim phút không thể chạy nữa. Rồi mỉm cười tưởng tượng ra thời gian thế là đã dừng lại rồi, anh sẽ vẫn ở lại đây cho đến khi nào thời gian tiếp tục trôi, và tôi sẽ không để cho kim đồng hồ quay thêm một tích tắc nào nữa. Nhưng có phải chăng thời gian muốn nhìn thấy con người phải tuyệt vọng?
Buổi tối hôm trước ngày đi, tôi nhớ là anh đã nói gì đó, rất nhiều, những câu chuyện vẫn như thường lệ, vẫn là những suy nghĩ, những triết lý, bài học, con người, xã hội hay cả vũ trụ và những ngôi sao trong dải thiên hà, chiếc đèn để bàn phết lên từng lát gạch ánh cam lập lờ như ánh nến. Bên tai tôi văng vẳng tiếng anh vọng lại, còn mắt mơ hồi nhìn thấy một cơn gió xuân đượm buồn mang tôi cách xa khỏi bốn vách tường quen thuộc, cho đến khi quay lại, mở mắt ra thì anh đã đi mất.
Tôi không muốn nói ra mình cảm thấy như thế nào, vì tôi sợ sẽ có người cười tôi, nói tôi không bình thường, nói rằng anh chỉ đi học thôi, có đi đâu mãi mãi không về đâu mà phải buồn. Tôi chỉ ước có ai đó sống trong căn phòng không còn tiếng cười, không còn những câu nói trò chuyện vốn có trước đây, không còn ánh đèn thắp sáng mỗi tối như cái ngày anh còn ở lại, giống như tôi bây giờ, có lẽ sẽ có ai đó hiểu được, hoặc có lẽ không. Tôi chỉ muốn có ai đó lắng nghe tôi, như cái cách mà anh từng lắng nghe và trò chuyện với tôi, chỉ đơn giản vậy thôi, không được sao? Sao phòng của anh lại không có anh vậy? Anh sao vậy?
Cũng một khoảng thời gian rất lâu trôi qua, và một hôm anh nói rằng anh sẽ về nhà một ngày. Ngày hôm đó cái gì cũng khác, đất trời như vừa được gội rửa sau cơn mưa, đâu đâu cũng thoang thoảng mùi hoa Ngọc Lan êm dịu mà tinh khiết. Vừa đi học về, thấy chiếc xe ô tô đầu ngõ. Tôi chạy ngay về nhà, vừa chạy vừa cười đến sắp khóc. Nhưng về đến nhà lại không thấy người, anh vẫn chưa về. Không sao, không sao, anh nói tối mới về cơ mà. Và tôi đi ngủ, vì cảm thấy từ giờ đến tối là rất dài, chỉ có ngủ thì thời gian mới trôi nhanh được.

Tôi ngủ 5 tiếng, vậy mà khi tỉnh lại tất cả vẫn tối om, không lấy một bóng đèn, anh chưa về hả? Tôi rời khỏi giường, đi ra khỏi phòng, tắm rửa và chạy lên trên sân thượng ngồi nhìn ra đầu ngõ. Cứ ngồi như vậy, đến khi thấy một bóng người khoác ba lô đi vào, tôi đứng im như tượng, tất cả như dừng lại, chỉ có bóng người đó đang từng bước từng bước tiến vào. Anh bước vào cổng, rồi vào nhà, tôi vẫn đứng im không nhúc nhích. Tôi nghe thấy tiếng công tắc điện “tách” một cái, căn nhà sáng bừng lên trong màn đêm u tịch. Rồi anh tôi gọi: “Lan ơi”.
Anh thay đổi đôi chút, tóc đã cắt ngắn đi, ảnh bảo: “Giờ lớn lên không thích để tóc dài nữa.”. Phải chăng thành phố đã đánh mất đi nụ cười vô tư của anh, anh trầm hơn, có vẻ chững chạc hơn, giống như người từng trải đời lâu năm rồi vậy. Mẹ nói anh đi mua đồ, tôi cũng đi theo, dọc đường đi tôi thấy anh cứ ngó bên này lại ngoảnh bên kia, giống như đang nhìn lại một thứ gì đó thân thuộc mà đã quá lâu không thể nhìn thấy vậy. Tôi thấy anh đang nhớ, tôi thấy anh đang tìm kiếm lại hình ảnh của ngày xưa, vậy mà con đường này lại đã thay đổi, anh buồn buồn: “Sao hình như có gì khác khác”. Anh ở trên đó chẳng lẽ không vui hay sao? Tại sao tôi thấy anh lại như đau lòng đến thế? Sao thấy anh như đang nhớ lại cái thời bình yên bên căn nhà nhỏ, trên mặt đường thênh thang nơi không có khói bụi đô hoa nhộn nhịp như vậy? Hay tại vì anh đang nhớ quê như cái cách thông thường của một con người đã rời xa thời niên thiếu của mình?
.jpg)
Anh nói anh thích đọc sách, và thư viện trường thì có nhiều vô kể, anh thích được đi nhiều, tham gia hoạt động nhiều, những câu lạc bộ trường đều rất vui và anh cảm thấy thật thú vị. Vậy là anh vẫn đang vui vẻ đến vậy, tôi không muốn suy nghĩ rằng anh đang nói dối, anh ở nơi đó thật sự cảm thấy tốt hơn rất nhiều, dù ít nhiều niềm vui ấy không còn tràn đầy như trong những lời kể của anh khi trước, nhưng tất cả đều không quan trọng.
Khi kim đồng hồ quay ngược thời gian, trở về những ngày mọi thứ còn chưa bắt đầu, anh lại kể chuyện trong ánh đèn lặng lẽ, anh kể cho tôi nghe về những điều xa lạ, những thứ có trên mảnh đất mà anh đang sống, tôi nằm trong đống chăn ấm áp lắng nghe từng chữ một vang lên bên cạnh, cho đến khi cảm thấy tiếng anh cứ nhỏ dần, nhỏ dần, nhỏ dần rồi… dừng lại. Có phải những tháng năm ngày xưa đã trở nên cũ kĩ, những năm tháng mà trong cơn mơ, tôi không cần phải lo lắng rằng ngày mai thức giấc, còn thấy anh đang mỉm cười hay không.
© Lạc – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






