Thành phố ấy có nhắn lại rằng “em yêu anh”?
2015-06-19 01:00
Tác giả:
Người ta thường hay nói: “Bạn trở lại một thành phố, không phải vì bất cứ điều gì, mà đó là nơi bạn đã gặp được người ấy”. Thành phố nhỏ này đã cho tôi gặp anh, khi ánh mắt trong veo mải miết rong ruổi theo những con người. Anh đã lướt qua nơi đây, để lại mùi nắng còn vẹn nguyên đầu hạ.
Tôi tình cờ biết anh khi là một vị khách xa lạ của mảnh đất này. Anh là một người trẻ đầy nhiệt huyết và đam mê. Lại rất yêu thành phố của mình, anh bảo “ Dẫu Việt Nam trăm ngàn cảnh đẹp, ở đây vừa đẹp, lại vừa bình yên, không đâu sánh bằng”. Về vẻ đẹp, tôi không có cách nghĩ như anh. Nhưng về sự bình yên, quả đúng là như vậy.
Có những bình minh bước ra từ màn đêm còn ướt đẫm hơi sương, chỉ cần một ly trà, người ta bắt đầu ngày mới. Không vội vã như Sài Gòn mà người ta hay nhắc tới đâu.
Có những hoàn hôn tìm tới mọt cách chầm chậm, không vội lụi tàn. Ánh mặt trời từ từ chuyển sắc. Đỏ rực – đỏ ối - hồng hồng – rồi nhạt dần và biến mất. Chưa chưa mất hẳn. Nó còn luyến tiếc để lại bầu trời vài vạt nắng nhỏ đã ngả nghiêng vì đất trời.

Có những đêm khuya cùng tiếng ghi–ta êm ái bên ly cà phê còn ấm nóng. Chẳng như nơi nào, chưa kịp uống, cà phê đã nguội cả. Anh hát, hát bên ghi-ta trong trẻo lạ kì. Một cái chớp mắt đưa em vào giấc ngủ say và gối đầu lên chân anh. Tiếng ca ấy ru em vào những êm đềm. Tách em ra khỏi một tuổi trẻ quá nhiều tham vọng tới kiệt sức mà em đang muốn trốn chạy. Nhưng không đơn giản là như thế, tiếng đàn ấy như tiếp cho em thêm sức lực tiếp tục hành trình tuổi trẻ của mình.
Thời gian em lưu lại mảnh đất này quá ngắn ngủi. Em không thể ôm trọn tim anh, bỏ vào balo rồi xach đi. Không những thế, đáng tiếc hơn là em chẳng hề có lấy một tấm anh nào của anh. Ngoài tấm chụp trộm lạ cái dáng vẻ cao gầy sau lưng anh. Ừ! Có lẽ tình duyên ta chỉ ngắn như thế. Nhưng ngắn thế thôi là cũng đủ cho một tình đầu rồi!
Cũng chẳng biết tại vì sao em lại nói rằng mình yêu anh. Có lẽ vì khi bên anh, bên thành phố này em thực sự cảm thấ rất bình yên. Bỏ mặc ngoài kia bao điều muộn phiền. Dù chỉ là một người bạn mới quan, cùng chung sở thích nhiếp ảnh, anh vẫn không ngại ngần nói cho em nghe những câu chuyện thú vị mà mình từng được biêt, được trải qua. Anh vội vã, mà anh chậm rãi một cách vững chắc. Như đôi bàn tay siết chặt khi nắm tay em qua biết bao con phố đèn xanh đèn đỏ. Với anh, đó không phải cách để thể hiện tình yêu, mà đó là cách thể hiện của một người con quê hương mến khách, là cách giao lưu với một người có chung đam mê với mình.
Nhưng với em, nó làm tim em loạn nhịp, hình như còn mất một vài nhịp….

Em rời thành phố này trong niềm tiếc nuối. Ngày lên xe, anh không tới vì bận. Thế nên em nhờ hơi thở của thành phố nhỏ này nhắn lại với anh rằng : “Em yêu anh”. Anh đã nghe được chưa? Đáng lẽ ra em nên nói ra sớm hơn mới phải, nhưng không nói được cũng có cía hay.
Anh chẳng biết có một cô gái yêu anh, nhưng lại không thể ở bên và thương anh. Anh chẳng biết có một người đã mỉm cười khi nhớ về anh. Và…anh chẳng biết rằng anh là quá khứ đẹp nhất mà cô gái ấy có được.
Số điện thoại liên lạc của hai người chúng tôi không trao đổi với nhau, chỉ là những cuộc hẹn theo thói quen nơi quán nước vỉa hè. tôi cũng không tiện hỏi, bởi nếu chỉ là một vị khách vãng lai, tôi nghĩ anh ấy có đủ lý do thuyết phục để từ chối. Cũng không hẳn là giữa chúng tôi có khoảng cách, mà chỉ đơn giản rằng có khi cái thứu lạ lẫm, bát ngờ lại thú vị hơn một cuộc hẹn.
Kể từ sau khi rời khỏi thành phố đó, tôi không còn một lần nào trở lại. Tôi chỉ còn biết nhìn vào phía sau lưng anh và tự nhủ như thế là quá đẹp cho một cuộc tình. Chỉ đơn giản như thế thôi. Tôi yêu anh!
Cũng không phải là tôi không muốn gặp lại anh. Bởi hai chúng tôi cách xa nhau đã lâu lắm rồi, cũng chưa chắc anh còn nhận ra tôi. Mà có khi, tìm được rồi lại khiến tôi thất vọng hơn. Nhỡ đâu, anh ấy có người thương rồi, tôi mà xuất hiện chẳng há vô duyên quá hay sao. Vậy nên, vạn sự tùy duyên.
Cũng mong rằng một ngày không xa, ở một câu lạc bộ nào nhiếp ảnh nào đó, thấy anh chơi ghi-ta và mỉm cười như trước. chúng ta cùng chụp với nhau một bức hình lưu niệm. Thế là đủ rồi!
© Phạm Thị Thu Hương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.


