Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thang thiên đường (Phần 1)

2009-09-03 13:46

Tác giả:


Blog Việt

Lời giới thiệu: Chắc hẳn các bạn còn nhớ tác giả Max Lionhart với seri câu chuyện về cuộc sống – những câu chuyện thấm đượm tinh thần nhân văn với niềm tin yêu vào cuộc sống dù còn nhiều khó khăn nhưng trên hết tình người luôn chiến thắng.

Lần này, Max đem tới cho chúng ta một seri truyện ngắn mới mẻ nhưng đong đầy triết lý về cuộc đời. Seri truyện ngắn “Thang thiên đường” gợi cho bạn đọc những nghĩ suy về ranh giới đấu tranh trước những khó khăn của cuộc sống để vươn tới những điều tốt đẹp hơn.

Ảnh minh họa: lilommi

 

Max lững thững bước đi trong cơn dông đang ập đến, nó dường như không nhận ra cái ánh sáng đang lóa lên trước mắt. Chỉ có gió và những giọt mưa ào ạt, tới tập tát vào khuôn mặt lạnh buốt, vô hồn của nó.  

 

Mặt đường trơn trượt, nhầy nhụa bởi những chiếc lá mục từ hai bên đường cuộn qua. Và bất chợt, sự giật mình kéo Max trở lại hiện tại, khi một con quái vật đen thui với hai chớp sáng hai bên,  từ nhỏ tí đã nhanh chóng biến thành khổng lồ, lao thẳng về phía nó …

 

Kítttt…

 

Chiếc xe tải phanh gấp nhưng vẫn trượt đi cả quãng dài trước khi lệch hướng đâm sầm vào rào chắn vệ đường và lật nghiêng, đổ rầm xuống một bên…

 

 Ánh sáng, từ vô số mặt trời.

 

 Không phải…

 

 Ánh sáng, từ vô số những chiếc đèn treo trên một cái giá cao rọi thẳng xuống mắt nó. Và lóa lên, lóa rực rỡ và đầy ảo ảnh. Max nheo mắt. Ngạc nhiên. Nó chỉ thấy xung quanh một màu trắng, không điểm đầu,  không điểm cuối. Tất cả chỉ gỏn gọn lại trong một màu trắng lạ lùng, trắng đến thuần khiết, trắng đến tưởng chừng như không thể tồn tại.

 

- Đây là đâu…? – Nó thầm nhủ.

 

- Đây là ranh giới ! – Một giọng nói bất chợt đáp lại.

 

Max giật mình ngó vội xung quanh, nhưng rồi nhanh chóng, nó nhận ra cái giọng nói ấy xuất phát từ tứ phía và cũng từ chính trong nó mà ra…

 

- À, ra đây là cõi của người chết.... – Max mỉa mai - Cuối cùng thì... ta cũng đã đến đây.

 

- Không, đây là ranh giới. Không phải cõi của người chết - Giọng nói lại đáp trả.

 

- Ranh giới?

 

- Là nơi để ngươi lựa chọn.

 

- Lựa chọn cái gì ?

 

- Lựa chọn thiên đàng hay địa ngục.

 

- Ha... Thiên đàng thì sao ? Và địa ngục thì sao ?

 

- Thiên đàng là không phải địa ngục.  Còn địa ngục là không phải thiên đàng.

 

- Ồ... vậy cho ta biết địa ngục là thế nào và ta sẽ tự đoán ra thiên đàng.

 

- Địa ngục là nơi ngươi sẽ ngày ngày phải trải qua lại tất cả những đau khổ trong cuộc đời.

 

 

Ảnh minh họa: manicho

 

Mặt Max chợt tái mét. Nó rùng mình để lớp băng sợ hãi trôi tuột đi.

 

- Vậy ta chọn thiên đường.

 

- Chắc chứ?

 

- Chỉ cần không phải xuống địa ngục,  ta sẽ đi.

 

- Thiên đường xa lắm ấy.

 

- Là bao xa?

 

- Là phải leo qua 9 cầu thang.

 

- Thế thôi à ?

 

-  Ừ,  là thế thôi…

 

- Vậy hãy chỉ đường cho ta đi.

 

- Đi thẳng ! Cầu thang đầu tiên nằm ở đó – Tiếng nói dõng dạc.

 

Max nhìn chăm chú về phía xa nơi cặp mắt nó hướng thẳng tới, nhưng tất cả vẫn chỉ là một màu trắng.

 

- Chà... một quãng đường rất dài đấy.  – Max thở hắt ra những sự uể oải và mệt mỏi.

 

- Vậy từ bỏ đi. Ta sẽ chỉ ngươi đường xuống địa ngục. Ngắn lắm - Giọng nói bất chợt trở lên hí hửng kì lạ.

 

- Ta có nói sẽ từ bỏ sao ? Đồ điên! – Max rủa xả.  

 

 Nó thở dài,  rồi lững thững,  lê bước đi mệt mỏi về phía trước.

 

 

Ảnh minh họa: Baltech

 

- Bác sĩ, cậu ấy bao giờ sẽ tỉnh lại?

 

- Khó nói lắm, nhất là khi cậu ấy đang ở trong trạng thái hôn mê thế này.

 

- Xin bác sĩ hãy nói thật cho chúng tôi biết.

 

- Hmm... 3 tháng... đó là hạn chót cho việc cậu ta có thể tỉnh lại hay không.  Nếu sau 3 tháng,  cậu ấy không tỉnh lại…tôi e là…

 

- Cậu ấy sẽ chết ư?

 

- Không… – Vị bác sĩ lắc đầu – Nhưng cậu ấy sẽ rơi vào trạng thái thực vật mãi mãi.

 

- Ôi…

 

- Tôi rất tiếc,  nhưng gì có thể thì chúng tôi đã làm hết sức rồi....

 

Ảnh minh họa: Fee

 

Hhờ...hh...hh... – Max thở dốc,  ngồi bệt xuống cái nền trắng muốt mà chính nó cũng không biết là gì này. Nó đã đi rất xa,  đi không biết mệt mỏi suốt một quãng thời gian thật dài,  đủ để nó không còn nhớ nó đã đi bao xa. Chỉ tâm niệm một điều rằng cứ tiếp tục đi nhé,  và sẽ có lúc thấy được đích đến. Nhưng đích đến đấy ở đâu? Nó chưa bao giờ biết.

 

Max chỉ còn nhớ mình đã đi thế này từ rất lâu rồi. Đi từ khi mái tóc nó còn chưa dài và bù xù thế này. Đi từ khi khuôn mặt còn chưa lởm chởm bộ râu rậm rạp không được cắt tỉa.  

 

- Ta đã đi bao lâu rồi ? – Max nhăn nhó hỏi ‘bạn đồng hành’ trung thành của nó.

 

- Ta cũng không nhớ, hình như cũng được 20 năm rồi…

 

- 20 năm…ta đã đi 20 năm rồi đấy à ? – Max cười đau khổ - Vậy mà phía trước vẫn chỉ là màu trắng thôi sao… Cái cầu thang đấy ở đây chứ?

 

- Phía trước… – Giọng nói đáp.

 

- Mãi chỉ một câu trả lời là phía trước thôi sao? – Max đổ người xuống cái nền trắng, than dài…

 

- Hay từ bỏ nhé ? – Giọng nói thì thầm bên tai nó.

 

- Từ bỏ để về đâu?

 

- Xuống địa ngục…cũng không tệ lắm đâu…

 

- Ngươi đi mà xuống đó một mình đi ! – Max lập tức bật dậy,  gắt gỏng.

 

 Và nó lại tiếp tục đi về phía trước.

 

 

Ảnh minh họa: CarrionComfort

 

- Bao lâu rồi ?

 

- Hhh... 60 năm rồi...

Max mỉm cười, chống tay lên hông, nơi cái cạp quần đã rách tươm và đương mục nát dữ dội. Da nó ngả sang một màu trắng nhợt nhạt và mái tóc cũng chỉ còn lưa thưa những nhánh đen sót lại trong một rừng sợi trắng ...

 

- Cầu thang ấy đâu? – Max hỏi,  một lần nữa.

 

- Phía trước… – Giọng nói đáp,  một lần nữa.

 

 Max mỉm cười,  vẫn mỉm cười như 10 năm trở lại đây nó vẫn làm khi nhận được câu trả lời ấy từ Giọng nói. Chỉ có điều, lần này,  nó đã hỏi :

 

- Phía trước là bao xa nữa ?

 

- Ta không biết – Giọng nói trả lời.

 

- Vậy ai biết ?

 

- Ngươi.

 

Và chỉ câu trả lời ấy thôi, mọi thứ đã xoáy quanh đầu Max. Thời gian như chợt ngừng lại với nó.  Cái không gian màu trắng bao quanh chợt uốn tròn,  cuồn cuộn cuốn thành một cơn lốc khổng lồ bao lấy nó.

 

Max bật cười, cười thật to, thật thoải mái với cái giọng trầm,  ồm ồm tuổi 80 của mình.

 

- Ta đã thật là ngu ngốc.  – Max vừa cười,  vừa nói.

 

- Ngươi đã hiểu à ?

 

- Phải…Ta đã để thời gian, khoảng cách trôi đi trong chính sự mường tượng của mình. Ta đã để con mắt ta đánh lừa bộ não ta. Ta đã để cho thời gian tuột khỏi tầm tay mình. Ta đã sống thật vô nghĩa và cho thời gian trôi thật dài.  

 

- Có vẻ ngươi đã tìm ra câu trả lời ?

 

Max gật đầu.  Và, từ từ,  nó nhắm đôi mắt mình lại. Màu trắng sụp xuống, biến mất, tất cả chỉ còn lại là màu đen bao trùm mọi ngóc ngách, mọi khe kẽ, mọi mường tượng.

 

Max đưa tay về phía trước,  và nó chạm phải một vật lành lạnh. ...

 

Mở to đôi mắt ...

 

Đó là một cầu thang sắt dựng đứng, dẫn thẳng lên phía trên nơi có một cái nắp đen nằm giữa khoảng trắng mênh mông này.

 

- Đã bao lâu rồi ? – Giọng nói hỏi.

 

- 1 giây rồi – Max đáp trả.

 

- Ừ, 1 giây rồi đấy – Giọng nói đồng tình.

 

 Và Max,  20 tuổi.

 

(Còn tiếp)

Cùng tác giả:

Blog Radio 60: Chiếc bánh của năm mới!

Những điều ước

Và nắng đã lên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top