Tháng 3 xứ Bắc, nàng Bân may áo cho chồng
2011-03-11 15:41
Tác giả:
Blog Việt
Tháng 3 xứ Bắc, nàng Bân may áo cho chồng, trời lạnh làm ta nhớ cái nắng Sài Gòn. Nhắn người thương gửi giùm ta một chút nắng Sài Gòn mong sao dịu bớt trong ta nỗi nhớ thương khắc khoải.
Tôi đến Sài Gòn chưa nhiều nhưng chỉ ngần ấy thôi cũng đủ để lại trong tôi bao nỗi bâng khuâng. Giữa cái nắng phương Nam, giữa những bước chân vội vã, tôi và em thả bước trên những con đường. Rồi cơn mưa bất chợt đến, hai đứa trú mưa dưới mái hiên xa lạ. Cơn mưa đủ lạnh để hai người cảm thấy gần nhau hơn. Chẳng có ai nói câu gì mà trong lòng thì ngàn vạn lời muốn nói. Hai người đứng nhìn màn mưa như nhìn vào hoài niệm tuổi học trò. Ngày xưa, hai người đã cùng nhau đi qua những cơn mưa giữa hạ. Mưa kéo hai người xích lại gần nhau. Và cũng chính mưa làm họ chia xa hàng phượng vỹ, chia xa tuổi học trò. Cơn mưa đã làm họ chia xa mỗi người một đầu đất nước.
Sài Gòn chợt nắng rồi chợt mưa. Mưa không não nề như mưa ngâu cũng không lất phất vương nhẹ mái đầu như mưa xuân xứ Bắc. Mưa Sài Gòn hối hả như chính nhịp sống bộn bề. Sài Gòn chợt nắng, cái nắng hanh vàng ngõ phố. Nắng không gay gắt như những trưa tháng sáu trong thơ Trần Đăng Khoa. Nắng không tinh khôi như nắng mới của Lưu Trọng Lư, như nắng hàng cau của Hàn Mặc Tử. Nhưng nắng cũng kịp lưu giữ hình bóng em trong sắc vàng của nó, kịp giữ lại hình ảnh em trước những cơn mưa nhạt nhòa.

Sống giữa lòng Sài Gòn nhưng Vũ Bằng luôn gửi nỗi nhớ thương không nguôi về ngoài Bắc. Mười hai tháng là mười hai nỗi nhớ rất riêng. Còn ta thì ngược lại. Sài Gòn là nỗi nhớ trong ta. Nhớ về nơi đây là ta nhớ về tình yêu đầu đời trong sáng rạo rực như chính cái nắng Sài Gòn. Ta nhớ Sài Gòn là ta thương bước chân em hối hả. Thương nắng hong khô mái tóc em dài. Thương mưa ướt đầm đôi vai em chấm lạnh. Cái lạnh làm nhói buốt con tim xa cách.
Đi giữa Sài Gòn, không phải em đẹp vì áo lụa Hà Đông, cũng không phải vì váy áo kiêu kỳ. Vẻ đẹp em như lời hát ru của mẹ cất lên từ quê nghèo, từ bờ tre gốc rạ. Có thể có ai xa lạ với nhịp sống bộn bề chen lấn người, xe. Nhưng với tôi, không biết tự bao giờ, Sài Gòn đã thành một nỗi niềm rất đỗi thân quen. Thân quen bởi từng dấu chân trên những con đường. Thân quen bởi cái nắng, cơn mưa bất chợt. Và trên hết, Sài Gòn thân quen bởi ở đó có em người mà trái tim tôi luôn mong ngóng. Lòng ta băn khoăn tự hỏi: Bao giờ ta trở lại? Sài Gòn ơi!
- Gửi từ email Phạm Văn Học – phamvanhochd@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn.
Click vào đây đẻ cùng Blog Việt tham dự đêm Nhạc Hội ủng hộ nhân dân Nhật Bản
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thằng Gạo
Từ nhỏ tôi vốn kiêu ngạo, quen được nuông chiều. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao, dù có ghét Gạo đến thế nào, trong thâm tâm tôi vẫn thấy vui khi nghĩ đến việc có thêm một đứa em trai ngoan ngoãn, dễ bảo như nó.
Lời nguyện ước ngày xưa
Không biết anh còn giữ chiếc khăn đó không, nhưng cô biết anh không thể nào quên hai chiếc nhẫn lá dừa và quên đi lời nguyện ước, vì chính anh đã tự xếp nhẫn cũng chính anh nói lên lời nguyện ước chứ không phải cô. Rồi niềm tin đó đã nằm mãi trong tim cô vĩnh hằng theo ngày tháng, mà cũng chính anh đã làm tan vỡ đi rồi, và còn để lại trong cô một niềm đau khôn nguôi.
Bình an sau giông bão (Phần 2)
An tự hỏi: “Nếu mình đến gần anh ấy hơn, liệu có còn đường lui không? Liệu có một ngày, máu và bóng tối kia sẽ quấn lấy mình, cuốn trôi cả những gì mình đang có?”
Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm
"Lời nguyện cầu cho Katerina" là tiểu thuyết tâm lý viết về chủ đề Holocaust của nhà văn Séc Arnošt Lustig. Tác phẩm được đánh giá “mang sức nặng tinh thần vượt thời gian”.
Bình an sau giông bão (Phần 1)
Những đêm mưa thưa dần, nhưng bên trong quán, không khí vẫn ấm áp. An ngồi sau quầy, đôi bàn tay thoăn thoắt pha cà phê, nhưng lúc ngẩng lên, vẫn không quên nở một nụ cười. Cái cười của cô không rực rỡ, chỉ nhẹ như một vệt sáng mờ, nhưng đủ để khiến Phong thấy lòng mình mềm ra.
Lời hẹn cây xấu hổ
Cô nhớ lời hẹn với Hải, nhớ ánh mắt khi cậu nắm tay mình. Nhưng khoảng cách giờ đây lớn quá: một người ở thành phố với tri thức rộng mở, một người vùi mình trong đồng ruộng và những buổi chợ quê.
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.



