Tháng 3 đâu dành để chia ly
2016-03-04 01:00
Tác giả:
Cái lạnh của những ngày đầu năm kì quặc lắm, chẳng phải kiểu rét mướt như đầu đông, mà lất phất mưa bay, xen kẽ những cơn nắng mơ màng, thế nên lòng người càng thêm man mác.
Ngoài sân, cánh mai nhẹ nhàng rơi phủ vàng một góc. Gió vẫn rít lên từng cơn nhè nhẹ, chắc chẳng đủ làm người ta tê buốt. Nhưng mẹ tôi vẫn cẩn thận chuẩn bị thêm cả mớ áo len và mũ ấm. Tôi vẫn đội mũ và choàng khăn, khoác lên người chiếc áo dày cộm mẹ chuẩn bị cho, thực lòng thì cái lạnh ấy cũng chẳng đủ làm tôi rét đến thế.
“Anh Phong đợi trước ngõ, chị Hai có ra gặp không?”
Thằng Chuột nhí nhố quanh bếp, thấy Phong đứng ngoài ngõ, nó liền thông báo tôi biết. Tôi bỏ dở món thịt cho bữa trưa, ngó xung quanh khỏi ánh nhìn của mẹ rồi mới dám chạy ra gặp Phong. Ngoài trời, nắng đã điểm vài chấm, trên gương mặt Phong, nét cười như cơn gió thổi qua, phủi sạch hết những lo lắng lưng chừng trong chuỗi ngày xa cách. Chúng tôi lặng nhìn nhau, chỉ ngượng ngùng gật đầu, như cái cách người ta vẫn thường làm mỗi khi gặp lại người xưa. Trong phút chốc cả hai quên mất bao thứ tình cảm đã chôn giấu kĩ lưỡng.
Thằng Chuột nhanh nhảu chạy ra:
“Mẹ dặn rồi, Hai vừa mới khỏi bệnh, ra ngoài lâu sẽ nhiễm lạnh!”, nói rồi nó níu áo tôi kéo vào nhà.
Phong kịp đưa tay sờ trán, không cuống lên, cũng không dục tôi vào trong, Phong lúc nào cũng lạnh lùng, khó đoán như thế. Mỗi lần bên cạnh nhau, tôi đều cố để hiểu Phong đang nghĩ gì. Điều đó đã từng khiến tôi vô cùng mỏi mệt. Dường như có một khoảng cách vô hình giữa hai trái tim, hai suy nghĩ mà tôi chẳng thể nào xóa bỏ được.
Nhưng rồi tình yêu thật chẳng dễ khiến người ta buông xuôi. Chạy đi tìm hạnh phúc, chỉ bằng đứng lại nhìn thấu tâm can của hai người, đôi lúc tình yêu cần hiểu nhau hơn là những cử chỉ quan tâm. Tôi tự đặt ra ngàn lý do, còn Phong, vẫn mãi để tôi chạy theo ngàn câu hỏi ấy.
Gió nghịch mùa thổi qua giàn tử đằng đang ra hoa tím ngắt. Tôi thừ người ra, dáng vẻ mệt mỏi. Thằng Chuột lấp ló sau cánh cửa, nó nhìn bộ dạng tôi, gãi đầu rồi cười vẻ bí hiểm.
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu chàng.”

Gió rít từng hồi, chen ngang dòng suy nghĩ. Thằng Chuột canh chừng lúc mẹ dọn dẹp bếp núc, nó chạy tới đưa tôi cái bì toàn là thuốc.
“Thuốc này chị phải uống, không uống phụ lòng người ta đó, biết chưa?”
Cái thằng này lại ra vẻ người lớn, nó hệt ông cụ non lắm lời.
“Mẹ lo chị trở lại Sài Gòn bệnh càng nặng thêm, chị uống đi cho dứt hẳn!”.
Đầu năm, mẹ hay đưa tôi lên chùa cầu nguyện.
“Cháu gái, cháu cầm tinh gì, ông xem cho cháu một quẻ đầu năm lấy may mắn!”
Tôi gãi đầu, ngần ngừ một đỗi mới mở lời xem tướng.
“Cháu cầm tinh Giáp Tuất, sinh vào tháng Chạp giờ Dần...”
Ông ngẫm gì đó rất lâu rồi gật gật mấy cái.
Chiều về, gió bớt luồng lách mà tiết trời càng thêm se lạnh. Tôi vừa về đến nhà thì trông thấy Phong ngoài ngõ. Cậu đứng kề chiếc xe đạp, giỏ đầy hoa giấy. Chiều hôm ấy, chúng tôi đi “hẹn hò”.
Yêu nhau đã được một năm, nhưng đây mới là lần hẹn hò đầu tiên. Chúng tôi bắt đầu để ý từ những ngày còn đi học, cả hai cùng nhau hẹn rằng thi đỗ Đại học. Tình yêu không quá đỗi ngọt ngào những kỷ niệm, không có những cử chỉ thân mật, cũng chẳng có những ngày gần nhau,
Một năm yêu nhau chúng tôi chưa từng hẹn hò như những đôi tình nhân khác. Mỗi đứa một nơi tiếp tục con đường của mình, dù không nói ra nhưng cả hai đều biết, đấy là một khoảng trống mà tình yêu dù có lớn đến đâu cũng mệt nhoài theo ngày tháng.
Bờ cát trắng xóa in từng dấu chân hai chúng tôi đi qua. Cả hai im lặng, bước chân càng thêm nặng nề. Phong cởi áo, khoác thêm cho tôi một lớp cho đỡ lạnh. Chúng tôi đi kề nhau, cứ thế, tâm sự của đối phương không ai có thể hiểu rõ.
“Ở thành phố cố gắng học hành, Phong sắp đi xa rồi!”
Câu mở lời của Phong khiến tôi sửng sốt.
“Đi đâu?”
“Vượt biên.”
Lời Phong vừa dứt là thứ âm thanh đáng sợ nhất tôi từng nghe, vượt biên, thế là sao?
“Hả? Tại sao lại là vượt biên?”
Phong cười. Nụ cười ấy tắt lịm, niềm tin trong tôi cũng tắt lịm. Bầu trời tối lại, nét cười trên khuôn mặt Phong tan biến dần. Phong chau mày, nhìn những con sóng ập vào bờ, tôi áp mặt vào bờ ngực Phong, nghe hơi thở dài nóng lan tỏa. Lần đầu tiên tôi chủ động tựa vào người yêu, nhưng không phải để được dỗ dành hay làm nũng như những cô gái khác vẫn làm, mà là để che đi dòng nước mắt sắp tuôn trào.
Trời tối sầm như lý trí của tôi, biết rằng mình đang đau nhưng chẳng thể nào níu Phong ở lại:
“Ngọc có chờ được không?”
Gió tạt vào đôi mắt đang ngấn lệ, một chút nữa thôi tôi sẽ chạy trốn khỏi đây, sóng dữ dội quá, và gió thì cứ vô tình làm mắt cay. Phong đứng im, chờ câu trả lời của tôi. Nét lạnh lùng trên khuôn mặt người yêu là vết dao khứa vào trái tim tôi, đau, rất đau, sắc nhọn như những lời nói dứt khoát kia.
“Chờ... nhưng chờ bao lâu, phải làm sao để biết người ta vẫn quay về?”
Hai bờ mi Phong khép lại, ép cho nước mắt chảy ra. Phong cứ đứng như trời trồng, không giải thích hay biện bạch, không ôm tôi trong vòng tay, chỉ lặng im với bao thứ cảm xúc mà Phong đã che giấu khổ sở.
Tôi đi về, trời tối, lòng tôi cũng tối, nước mắt làm nhòa đi con đường trước mặt.
Tôi cất chiếc áo len đan dở vào ngăn kéo, ra vườn hái vài bó cải chuẩn bị cho bữa trưa. Tôi lom khom hái rau, thằng Chuột lại xuất hiện, nó dúi vào tay tôi một mẫu giấy, trước khi quay đi còn kịp trêu:
“Anh chị lãng mạn ghê, thời nay còn viết thư tỏ tình, em lấy làm bằng chứng méc mẹ nghe chưa?”
Tôi còn thẩn thờ khi nhận ra nét chữ của Phong. Đêm qua tôi không ngủ, có lẽ Phong cũng vậy, vì cả hai đang lục tìm quá khứ để có thể đưa ra quyết định cuối cùng.
“Xin lỗi, đừng bỏ Phong ở lại một mình!”
Mắt cay, một cơn gió thổi lùa qua gáy, nỗi tê tái vì cô đơn có lẽ đáng sợ hơn cái giá rét của thời tiết.

Hôm nay là ngày lễ tình nhân, chúng tôi ở bên nhau, nhưng chỉ là nhắm mắt cho qua những gì sắp diễn ra phía trước.
“Hôm qua, Ngọc cùng mẹ đi gieo quẻ đầu năm.”
“Thế à, rồi ông thầy bói nói sao?”
“Um... nói người yêu của Ngọc là một người...”
Phong trố mắt nhìn tôi như ngồi trên đống lửa.
“Nói về Phong thật á, ông nói thế nào?”
“Thì... thì, người yêu con là... bạn thân của con.”
Tôi suýt quên mình vừa mới nói gì, thật ngớ ngẩn, tôi thấy Phong quay mặt cười, tôi ngượng ngùng đẩy Phong một cái, Phong nắm bàn tay tôi đặt lên ngực.
“Chắc ông ấy bảo, người yêu con đẹp trai, tốt bụng, đúng không?”
Chúng tôi nhìn nhau cười, quên mất hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, Phong siết tay chặt hơn, tôi thấy ánh mắt nhìn xa xăm, những đường nét trên khuôn mặt Phong cũng thay đổi.
“Vậy... Phong có đi vượt biên nữa không?”
Phong chỉ lặng im. Không gian xung quanh trầm buồn như cái nhìn của Phong. Tôi muốn là một sợi len nhỏ xíu, nhẹ nhàng đan chặt những mối lo nghĩ của người yêu, rồi tôi sẽ ngã vào từng dòng suy nghĩ đang quanh quẩn làm trái tim cả hai phải khổ sở mà không thể nói nên lời.
“Phong phải đi.”
Tôi cúi đầu, nước mắt rớt nhẹ, nhưng muốn Phong yên lòng.
Phong đứng đấy, nhìn tôi, nhìn từng giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. “Ở bên Phong chỉ có đớn đau, sẽ không có tương lai, không có một người yêu tốt, không có gì cả!”
Trái tim tôi muốn ở lại với người mình yêu, nhưng đôi chân đã mệt mỏi, nó rất muốn quay lại nơi bắt đầu, nơi có những hẹn ước còn dang dở mà người ta đã buông bỏ. Trên đời này có những việc không thể bù đắp được, hạnh phúc thường đến từ hai phía, do hai trái tim cùng nhau vun đắp; nếu không thể ở cạnh nhau, không thể đối mặt với những thứ gai góc ngoài kia, thì hạnh phúc cũng chỉ giống như lâu đài cát càng xây càng đổ vỡ.
Tháng 3, khi những cơn mưa phùn vừa dứt, nắng ấm dần lên, thời tiết vô cùng dễ chịu. Đêm về, gió mùa về trên chùm hoa giấy trắng. Tay mân mê mấy cánh hoa nhàn nhạt, tôi nhớ Phong. Mấy năm trôi qua, kỉ niệm cũng chôn dần trong khoảng sâu của kí ức, nhưng tình yêu thì dẫu có vùi sâu cũng không nằm im mãi được. Một lần yêu đã là yêu, và một cuộc chia ly có thể là xa nhau mãi, nhưng con người ta lại cứ giữ trong tim bóng hình không còn hiện hữu.
Thằng Chuột tí tởn chạy ra, nó nấp sau mấy cây hoa giấy to, ngoái nhìn về phía giàn tử đằng. Chắc cái vẻ trầm tư của tôi khiến nó khựng bước. Rồi nó nhanh nhẹn đút trong tay tôi mẫu giấy.
Trong tay tôi, nét mực nghiêng, nhòa đi một vài chỗ, chắc tại tối qua ai đó đã vụng về đánh rơi nước mắt. Tôi thấy đêm tháng 3 như cái lạnh trở về, tháng 3 đâu dành để chia ly...
Thằng Chuột ngó qua giàn tử đằng, nó lắc đầu quay đi cũng không quên ngâm hai câu thơ:
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu chàng.”
Tháng 3 tôi viết trong tiềm thức của mình những yêu thương ngược lối, viết cho người tôi yêu nhất. Tháng 3 là để yêu thương, tháng 3 đâu dành để chia ly.
© Tường Hy – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc là gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.




