Tháng 3 đâu dành để chia ly
2016-03-04 01:00
Tác giả:
Cái lạnh của những ngày đầu năm kì quặc lắm, chẳng phải kiểu rét mướt như đầu đông, mà lất phất mưa bay, xen kẽ những cơn nắng mơ màng, thế nên lòng người càng thêm man mác.
Ngoài sân, cánh mai nhẹ nhàng rơi phủ vàng một góc. Gió vẫn rít lên từng cơn nhè nhẹ, chắc chẳng đủ làm người ta tê buốt. Nhưng mẹ tôi vẫn cẩn thận chuẩn bị thêm cả mớ áo len và mũ ấm. Tôi vẫn đội mũ và choàng khăn, khoác lên người chiếc áo dày cộm mẹ chuẩn bị cho, thực lòng thì cái lạnh ấy cũng chẳng đủ làm tôi rét đến thế.
“Anh Phong đợi trước ngõ, chị Hai có ra gặp không?”
Thằng Chuột nhí nhố quanh bếp, thấy Phong đứng ngoài ngõ, nó liền thông báo tôi biết. Tôi bỏ dở món thịt cho bữa trưa, ngó xung quanh khỏi ánh nhìn của mẹ rồi mới dám chạy ra gặp Phong. Ngoài trời, nắng đã điểm vài chấm, trên gương mặt Phong, nét cười như cơn gió thổi qua, phủi sạch hết những lo lắng lưng chừng trong chuỗi ngày xa cách. Chúng tôi lặng nhìn nhau, chỉ ngượng ngùng gật đầu, như cái cách người ta vẫn thường làm mỗi khi gặp lại người xưa. Trong phút chốc cả hai quên mất bao thứ tình cảm đã chôn giấu kĩ lưỡng.
Thằng Chuột nhanh nhảu chạy ra:
“Mẹ dặn rồi, Hai vừa mới khỏi bệnh, ra ngoài lâu sẽ nhiễm lạnh!”, nói rồi nó níu áo tôi kéo vào nhà.
Phong kịp đưa tay sờ trán, không cuống lên, cũng không dục tôi vào trong, Phong lúc nào cũng lạnh lùng, khó đoán như thế. Mỗi lần bên cạnh nhau, tôi đều cố để hiểu Phong đang nghĩ gì. Điều đó đã từng khiến tôi vô cùng mỏi mệt. Dường như có một khoảng cách vô hình giữa hai trái tim, hai suy nghĩ mà tôi chẳng thể nào xóa bỏ được.
Nhưng rồi tình yêu thật chẳng dễ khiến người ta buông xuôi. Chạy đi tìm hạnh phúc, chỉ bằng đứng lại nhìn thấu tâm can của hai người, đôi lúc tình yêu cần hiểu nhau hơn là những cử chỉ quan tâm. Tôi tự đặt ra ngàn lý do, còn Phong, vẫn mãi để tôi chạy theo ngàn câu hỏi ấy.
Gió nghịch mùa thổi qua giàn tử đằng đang ra hoa tím ngắt. Tôi thừ người ra, dáng vẻ mệt mỏi. Thằng Chuột lấp ló sau cánh cửa, nó nhìn bộ dạng tôi, gãi đầu rồi cười vẻ bí hiểm.
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu chàng.”

Gió rít từng hồi, chen ngang dòng suy nghĩ. Thằng Chuột canh chừng lúc mẹ dọn dẹp bếp núc, nó chạy tới đưa tôi cái bì toàn là thuốc.
“Thuốc này chị phải uống, không uống phụ lòng người ta đó, biết chưa?”
Cái thằng này lại ra vẻ người lớn, nó hệt ông cụ non lắm lời.
“Mẹ lo chị trở lại Sài Gòn bệnh càng nặng thêm, chị uống đi cho dứt hẳn!”.
Đầu năm, mẹ hay đưa tôi lên chùa cầu nguyện.
“Cháu gái, cháu cầm tinh gì, ông xem cho cháu một quẻ đầu năm lấy may mắn!”
Tôi gãi đầu, ngần ngừ một đỗi mới mở lời xem tướng.
“Cháu cầm tinh Giáp Tuất, sinh vào tháng Chạp giờ Dần...”
Ông ngẫm gì đó rất lâu rồi gật gật mấy cái.
Chiều về, gió bớt luồng lách mà tiết trời càng thêm se lạnh. Tôi vừa về đến nhà thì trông thấy Phong ngoài ngõ. Cậu đứng kề chiếc xe đạp, giỏ đầy hoa giấy. Chiều hôm ấy, chúng tôi đi “hẹn hò”.
Yêu nhau đã được một năm, nhưng đây mới là lần hẹn hò đầu tiên. Chúng tôi bắt đầu để ý từ những ngày còn đi học, cả hai cùng nhau hẹn rằng thi đỗ Đại học. Tình yêu không quá đỗi ngọt ngào những kỷ niệm, không có những cử chỉ thân mật, cũng chẳng có những ngày gần nhau,
Một năm yêu nhau chúng tôi chưa từng hẹn hò như những đôi tình nhân khác. Mỗi đứa một nơi tiếp tục con đường của mình, dù không nói ra nhưng cả hai đều biết, đấy là một khoảng trống mà tình yêu dù có lớn đến đâu cũng mệt nhoài theo ngày tháng.
Bờ cát trắng xóa in từng dấu chân hai chúng tôi đi qua. Cả hai im lặng, bước chân càng thêm nặng nề. Phong cởi áo, khoác thêm cho tôi một lớp cho đỡ lạnh. Chúng tôi đi kề nhau, cứ thế, tâm sự của đối phương không ai có thể hiểu rõ.
“Ở thành phố cố gắng học hành, Phong sắp đi xa rồi!”
Câu mở lời của Phong khiến tôi sửng sốt.
“Đi đâu?”
“Vượt biên.”
Lời Phong vừa dứt là thứ âm thanh đáng sợ nhất tôi từng nghe, vượt biên, thế là sao?
“Hả? Tại sao lại là vượt biên?”
Phong cười. Nụ cười ấy tắt lịm, niềm tin trong tôi cũng tắt lịm. Bầu trời tối lại, nét cười trên khuôn mặt Phong tan biến dần. Phong chau mày, nhìn những con sóng ập vào bờ, tôi áp mặt vào bờ ngực Phong, nghe hơi thở dài nóng lan tỏa. Lần đầu tiên tôi chủ động tựa vào người yêu, nhưng không phải để được dỗ dành hay làm nũng như những cô gái khác vẫn làm, mà là để che đi dòng nước mắt sắp tuôn trào.
Trời tối sầm như lý trí của tôi, biết rằng mình đang đau nhưng chẳng thể nào níu Phong ở lại:
“Ngọc có chờ được không?”
Gió tạt vào đôi mắt đang ngấn lệ, một chút nữa thôi tôi sẽ chạy trốn khỏi đây, sóng dữ dội quá, và gió thì cứ vô tình làm mắt cay. Phong đứng im, chờ câu trả lời của tôi. Nét lạnh lùng trên khuôn mặt người yêu là vết dao khứa vào trái tim tôi, đau, rất đau, sắc nhọn như những lời nói dứt khoát kia.
“Chờ... nhưng chờ bao lâu, phải làm sao để biết người ta vẫn quay về?”
Hai bờ mi Phong khép lại, ép cho nước mắt chảy ra. Phong cứ đứng như trời trồng, không giải thích hay biện bạch, không ôm tôi trong vòng tay, chỉ lặng im với bao thứ cảm xúc mà Phong đã che giấu khổ sở.
Tôi đi về, trời tối, lòng tôi cũng tối, nước mắt làm nhòa đi con đường trước mặt.
Tôi cất chiếc áo len đan dở vào ngăn kéo, ra vườn hái vài bó cải chuẩn bị cho bữa trưa. Tôi lom khom hái rau, thằng Chuột lại xuất hiện, nó dúi vào tay tôi một mẫu giấy, trước khi quay đi còn kịp trêu:
“Anh chị lãng mạn ghê, thời nay còn viết thư tỏ tình, em lấy làm bằng chứng méc mẹ nghe chưa?”
Tôi còn thẩn thờ khi nhận ra nét chữ của Phong. Đêm qua tôi không ngủ, có lẽ Phong cũng vậy, vì cả hai đang lục tìm quá khứ để có thể đưa ra quyết định cuối cùng.
“Xin lỗi, đừng bỏ Phong ở lại một mình!”
Mắt cay, một cơn gió thổi lùa qua gáy, nỗi tê tái vì cô đơn có lẽ đáng sợ hơn cái giá rét của thời tiết.

Hôm nay là ngày lễ tình nhân, chúng tôi ở bên nhau, nhưng chỉ là nhắm mắt cho qua những gì sắp diễn ra phía trước.
“Hôm qua, Ngọc cùng mẹ đi gieo quẻ đầu năm.”
“Thế à, rồi ông thầy bói nói sao?”
“Um... nói người yêu của Ngọc là một người...”
Phong trố mắt nhìn tôi như ngồi trên đống lửa.
“Nói về Phong thật á, ông nói thế nào?”
“Thì... thì, người yêu con là... bạn thân của con.”
Tôi suýt quên mình vừa mới nói gì, thật ngớ ngẩn, tôi thấy Phong quay mặt cười, tôi ngượng ngùng đẩy Phong một cái, Phong nắm bàn tay tôi đặt lên ngực.
“Chắc ông ấy bảo, người yêu con đẹp trai, tốt bụng, đúng không?”
Chúng tôi nhìn nhau cười, quên mất hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, Phong siết tay chặt hơn, tôi thấy ánh mắt nhìn xa xăm, những đường nét trên khuôn mặt Phong cũng thay đổi.
“Vậy... Phong có đi vượt biên nữa không?”
Phong chỉ lặng im. Không gian xung quanh trầm buồn như cái nhìn của Phong. Tôi muốn là một sợi len nhỏ xíu, nhẹ nhàng đan chặt những mối lo nghĩ của người yêu, rồi tôi sẽ ngã vào từng dòng suy nghĩ đang quanh quẩn làm trái tim cả hai phải khổ sở mà không thể nói nên lời.
“Phong phải đi.”
Tôi cúi đầu, nước mắt rớt nhẹ, nhưng muốn Phong yên lòng.
Phong đứng đấy, nhìn tôi, nhìn từng giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. “Ở bên Phong chỉ có đớn đau, sẽ không có tương lai, không có một người yêu tốt, không có gì cả!”
Trái tim tôi muốn ở lại với người mình yêu, nhưng đôi chân đã mệt mỏi, nó rất muốn quay lại nơi bắt đầu, nơi có những hẹn ước còn dang dở mà người ta đã buông bỏ. Trên đời này có những việc không thể bù đắp được, hạnh phúc thường đến từ hai phía, do hai trái tim cùng nhau vun đắp; nếu không thể ở cạnh nhau, không thể đối mặt với những thứ gai góc ngoài kia, thì hạnh phúc cũng chỉ giống như lâu đài cát càng xây càng đổ vỡ.
Tháng 3, khi những cơn mưa phùn vừa dứt, nắng ấm dần lên, thời tiết vô cùng dễ chịu. Đêm về, gió mùa về trên chùm hoa giấy trắng. Tay mân mê mấy cánh hoa nhàn nhạt, tôi nhớ Phong. Mấy năm trôi qua, kỉ niệm cũng chôn dần trong khoảng sâu của kí ức, nhưng tình yêu thì dẫu có vùi sâu cũng không nằm im mãi được. Một lần yêu đã là yêu, và một cuộc chia ly có thể là xa nhau mãi, nhưng con người ta lại cứ giữ trong tim bóng hình không còn hiện hữu.
Thằng Chuột tí tởn chạy ra, nó nấp sau mấy cây hoa giấy to, ngoái nhìn về phía giàn tử đằng. Chắc cái vẻ trầm tư của tôi khiến nó khựng bước. Rồi nó nhanh nhẹn đút trong tay tôi mẫu giấy.
Trong tay tôi, nét mực nghiêng, nhòa đi một vài chỗ, chắc tại tối qua ai đó đã vụng về đánh rơi nước mắt. Tôi thấy đêm tháng 3 như cái lạnh trở về, tháng 3 đâu dành để chia ly...
Thằng Chuột ngó qua giàn tử đằng, nó lắc đầu quay đi cũng không quên ngâm hai câu thơ:
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu chàng.”
Tháng 3 tôi viết trong tiềm thức của mình những yêu thương ngược lối, viết cho người tôi yêu nhất. Tháng 3 là để yêu thương, tháng 3 đâu dành để chia ly.
© Tường Hy – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc là gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.




