Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết muộn

2011-01-30 11:19

Tác giả:


Blog Việt - Lời tác giả: Tết là dịp để mỗi người quay quần, vui vẻ bên gia đình của mình. Nhưng đâu đó trong cuộc sống này chúng ta vẫn bắt gặp những mảnh đời hay những tâm hồn lạc điệu luôn khát khao được yêu thương sẻ chia… Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa. Hãy cùng trải lòng mình và đồng cảm với những tâm hồn như thế trong cuộc sống này bạn nhé!

Ngày thường cái xóm nhỏ ven sông yên ắng vì người lớn đi làm còn lũ trẻ đi học. Hôm nay lại rộn ràng hơn hẳn những ngày thường, chả là đã hai mươi bảy tết rồi còn gì. Mộc cuộn tròn như con mèo trong chiếc chăn ấm áp, đôi mắt lim dim muốn ngủ nữa. Ngoài kia có tiếng mấy bà gọi nhau đi chợ, tiếng trò chuyện rôm rả của mấy bác đang rửa lá dong trên bến sông:
- Năm nay tết nhất mọi thứ đắt đỏ quá!
- Lá dong bao nhiêu một chục hả bác?
- Năm mươi. Ngày mai còn đắt hơn.
Tiếng mấy đứa trẻ con nô đùa trên triền sông khoe áo mới. Mộc thấy vui vui trong lòng muốn chạy ra ngoài kia chơi với bạn.
Sắp tết rồi!
Trời se se lạnh. Mộc đứng ngóng mẹ về. Hôm nay mẹ đi chợ sớm chắc sẽ mua nhiều thứ. Tết vui thật.
- A! Mẹ về rồi.
Mộc dụi dụi mắt, chạy ra đón mẹ.
- Mẹ có mua bánh đa cho con không? Cả bánh rán nữa.
- Của cô đây! Bố cô chỉ thế là nhanh. Mang đồ vào giúp mẹ nào!
Căn nhà ấm cúng hơn mọi ngày. Ban thờ đã được bày mâm mũ quả, bánh kẹo, mứt, rượu. Mộc cứ lăng xăng chạy ra chạy vào bận rộn giúp mẹ. Gặp ai Mộc cũng nhoẻn miệng chào rồi vui vẻ nói: “Sắp tết rồi, bác ơi!” – “Sắp tết rồi cô ơi!”.
Buổi tối, dòng sông như sáng những vệt lăn tăn khi đèn điện từ trong nhà, từ các quán nhỏ, từ những con thuyền nhỏ trên sông chiếu xuống. Lớp sương mờ mờ giăng trên cành cây, mặt sông khiến vạn vật muốn thu mình vào cái áo khoác lớn để trốn cái lạnh của sương muối.
Thời gian nhanh hơn trong nỗi mong chờ tết của Mộc.
Mẹ đang gói bánh chưng. Mộc chạy từ triền sông về, thở hổn hển:
- Mẹ ơi!  Cái Lanh nó bảo tối giao thừa sẽ có chú nó đến xông đất cho. Thế nhà mình là ai hả mẹ?
Chiếc lá rong trong tay mẹ rách một đường. Mẹ lúng túng.
Mộc lại phùng má lên đáng yêu:
- Hay con sang bảo bà ngoại sang xông nhà nhé?
Bàn tay mẹ khựng lại trên chiếc bánh đang gói dở. Ngước nhìn đôi mắt thơ ngây đang chờ câu trả lời.
- Xông nhà phải là người đàn ông. Ngoại già rồi không sang được đâu. Tối mùng năm sẽ có người xông nhà cho mẹ con ta.
Hay quá! Con lại giống như cái Lanh, nó kế khi có người xông nhà đến bố nó gọi dậy cho ăn đùi gà được tiền lì xì rồi đi hái lộc. Con cũng như thế phải không mẹ?
- Ừ.
Mẹ thở dài trong tiếng cười giòn tan của Mộc.
- Nhưng mà mẹ ơi, cái Lanh nó bảo xông nhà vào đêm giao thừa mà sao nhà ta lại xông nhà vào tối mùng năm?
- Thôi, con đi chơi đi để mẹ gói nốt bánh, muộn rồi!
Mộc thấy vui khi nghĩ đến hôm có người xông nhà. Kể từ ngày Mộc  biết nhớ thì chưa năm nào có người xông nhà mà, nhưng thôi… Mộc lại quên ngay ấy mà khi chạy đi chơi với đám bạn đang nô đùa ngoài kia.
Giao thừa. Ngoài kia có tiếng pháo hoa nổ râm ran một góc trời. Mọi người đi hái lộc, đi chơi đêm giao thừa, tiếng cười, tiếng nói rộn vang.
Ngôi nhà nhỏ. Mẹ con Mộc cũng đón giao thừa. Mẹ xé đùi gà và xắn bánh chưng bỏ vào bát của Mộc.
- Con gái của mẹ hay ăn chóng lớn nhé!
Mộc cười híp mắt. Tiếng cười trẻ thơ từ ngôi nhà nhỏ trên triền sông, nơi ấy có mẹ và Mộc đang đón giao thừa cùng trời đất.
Mộc đếm từng ngày, hôm nay là mùng bốn, mai mùng năm rồi.
Tối mùng năm.
Mộc đi ra đi vào ngoài cửa, rồi lại chạy ra cổng. Mộc đợi đã  buồn ngủ rũ cả mắt sao người mà mẹ bảo xông nhà vẫn chưa đến. Mẹ vẫn cặm cụi đan nốt chiếc áo len. Mỗi năm cứ vào ngày này Mộc lại thấy mẹ đan xong một chiếc áo.
- Mẹ ơi, sao vẫn không thấy?
- Thấy gì hả con?
- Người xông nhà mình ấy.
- Mẹ lặng thinh nhìn đứa con tội nghiệp đang đỏ hoe mắt vì thức đợi mà chẳng bao giờ đến.
Mẹ ngừng đan ôm Mộc vào lòng:
Con gái, mẹ xin lỗi đã nói dối con. Thực ra không có ai đến xông nhà cả.
Mộc vùng vằng, giãy nảy trong lòng mẹ. Cô bé vùng bỏ chạy ra triền sông. Mặt nước tĩnh lặng phả cảm giác lạnh buốt trong lớp sương đêm.

“Tại sao mẹ lại nói dối Mộc?”
Mộc ngồi đó lặng im, nhìn con thuyền giấy nhỏ từ đâu dạt tới đang trôi tư lự trên dòng nước lạnh . Nó bị ướt rồi nhưng không chìm. Mộc muốn với tay lấy nó nhưng xa quá.
Mẹ đã đứng sau Mộc một lúc lâu. Mẹ chỉ nhìn Mộc đang ngồi bất động, đôi mắt cô bé nhìn theo con thuyền giấy đang trôi…
- Về nhà đi con!
Mộc không nói gì, lẳng lặng đứng dậy.
 “À ơi, rau cải về trời rau răm ở lại chịu lời đắng cay…à ơi!” - Mẹ ru Mộc ngủ. Có lẽ tưởng Mộc đã ngủ say. Mẹ thì thầm trong những giọt nước mắt:   
“Con gái, mẹ xin lỗi! Có lẽ sau này con lớn lên mẹ sẽ nói cho con biết ngày mùng năm tết là ngày mất của bố con. Ông ấy đã mất  rồi chứ không phải đi đâu đó lâu chưa về. Mẹ không muốn con buồn nên đã nói dối con. Ngày này bố sẽ về và xông nhà  cho mẹ con mình.”
Mộc chưa ngủ. Giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt của cô bé. Mộc giả vờ nằm yên không muốn mẹ biết cô bé vẫn tỉnh ngủ. Mẹ lau nước mắt cho Mộc:
- Con lại mê ngủ rồi!
Sương đêm đọng trên từng búp cỏ ủa.  Gió mùa đông bắc đang rít ngoài ngôi nhà nhỏ. Dòng sông vẫn lững lờ chảy. Xa xa phố vẫn sáng đèn.
Ngày mai mùng sáu tết...
  • Truyện ngắn gửi từ email Cua Đá

Click vào đây để biết thêm thông tin về tuyển tập sách mới phát hành: "Thư gửi người yêu cũ" của Blog Việt

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

back to top