Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tâm sự của một đôi dép

2008-12-15 08:45

Tác giả:


Blog Việt - Greenpine: Cuộc sống quanh ta thật sự có rất nhiều thứ, nhiều điều tưởng chừng như nhỏ bé, vô tri vô giác bởi chúng ta đã dành quá nhiều thời gian và sự quan tâm cho những điều lớn lao hơn. Chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ nhoi thử đứng lại và suy ngẫm một chút về thế giới quanh ta, có thể khám phá ra vô vàn những điều lý thú mà chính mình đã từng bỏ qua nhiều lần.

 

 

Phần 1: Chiếc bên trái.

Đã ba tháng rồi, kể từ ngày cậu chủ mua chúng tôi về. Ngày chúng tôi ra mắt cả nhà, ai cũng khen nức nở. Họ khen cũng phải bởi chúng tôi gần như sinh ra là để dành cho nhau. Một cặp trời sinh, đúng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng của nó. Cậu chủ xem ra có vẻ rất hãnh diện về chúng tôi. Mua về không dám đi ngay, cứ mân mê, ngắm nghía mãi không thôi. Phải thực sự yêu quý chúng tôi đến thế, cậu chủ mới dành một sự quan tâm đặc biệt, dĩ nhiên, chúng tôi luôn luôn tự hào về điều này.

 

Tên tôi là Dép Trái, rất đơn giản vì tôi là chiếc dép do chân trái “sở hữu”. Cậu chủ là người đặt tên này cho tôi, một cái tên rất mộc mạc, giản dị và ý nghĩa nữa. Thường thì người ta ai cũng thuận bên phải nên bên trái luôn luôn mặc cảm là bị “phân biệt đối xử”. Không ai khác chính anh Tay Trái và cậu Chân Trái nói với tôi điều này. Anh Tay trái thì than phiền rằng anh có quá ít “đất” để diễn, bởi làm việc gì, dù nặng nhọc đến mấy, cậu chủ cũng ưu tiên cho anh chàng Tay Phải hào hoa bên kia đảm nhiệm. Đấy là còn chưa kể những công việc đòi hỏi sự khéo léo, tỉ mỉ thì có lẽ không đến lượt cánh “đập niêu không vỡ” này. Chân Trái cũng không phải là ngoại lệ, nhưng ít ra còn khá khẩm hơn Tay Trái bởi một lẽ dĩ nhiên, con người ta không thể đứng chỉ bằng một chân. Thế nhưng những lúc cậu chủ đá bóng, chạy đà, nhảy xa, nhảy cao… hắn cũng ấm ức ra trò. Còn Dép Trái tôi ư? Xin thưa rằng chúng tôi hoàn toàn bình đẳng trước “pháp luật”. Thoạt tiên nhìn có vẻ chúng tôi là những cặp song sinh. Nhưng họ nhà giầy dép chúng tôi vốn như thế mà. Nếu không giống nhau như hai hột nước, có lẽ đó không phải là một đôi, mà chỉ là một cặp-cọc-cạch mà thôi. Quả thật ngay từ giây phút đầu tiên được biết “người bạn đồng hành” trong suốt cuộc đời của mình là ai tại xưởng chế tạo giầy dép, tôi đã bị “tiếng sét ái tình” đánh trúng tim rồi. Nàng thật đẹp và lộng lẫy với bộ “váy áo” đen tuyền, điểm những đường line màu xanh dương, càng tôn thêm một vẻ đẹp kiêu sa, huyền bí. Nhưng điều khiến trái tim tôi bị đánh gục chính là một tâm hồn rất trong sáng, ngây thơ, giàu tình cảm và lãng mạn. Tôi, một gã trai mới ra lò, còn chưa biết mùi vị cuộc sống bên ngoài ra làm sao, kinh nghiệm sống, sự từng trải như thế nào, mà đặc biệt lại chẳng có một chút tài cán gì, thế mà lại có được một diễm phúc tuyệt vời là có một thiên thần ở bên cạnh sóng đôi, hỏi còn gì bằng nữa. Đám bốt, giầy da, sục, ủng, giầy thể thao, dép tông… cứ gọi là phát ghen lên được khi nhìn chiếc “xe hoa” chở chúng tôi diễu qua mặt bọn chúng. Chính vì vẻ đẹp trời phú đó, chúng tôi được vinh dự đứng trên “bục danh dự” của quầy hàng trưng bày sản phẩm để thiên hạ tha hồ trầm trồ, thán phục. Và cho đến một buổi sáng đẹp trời cách đây gần 90 ngày, chúng tôi đã lọt vào mắt xanh của cậu chủ và “cặp trời sinh” cuối cùng cũng đã có một danh phận.

 

Những ngày nắng đẹp, êm ả rồi cũng dần dần qua đi. Những lời khen, trầm trồ, thán phục của bạn bè dành cho cậu chủ cũng vơi dần. Đó là một trong những giai đoạn khắc nghiệt nhất mà chúng tôi phải trải qua. Thời tiết thay đổi đột ngột, mới đó mà đã chuyển mùa, mưa rơi nặng hạt suốt cả ngày. Mưa trắng trời trắng đất. Mưa không ngớt, cả đất trời tưởng chừng như chỉ còn tồn tại màu trắng mờ đục của làn nước mưa. Đó cũng là nguyên nhân gây nên cảnh ngập lụt trong bụi bẩn, rác rưởi đường phố sau những ngày nắng hanh. Đất cát, bụi bẩn quyện với nước mưa tạo thành một thứ bùn đặc sệt, quánh lại. Kẻ thù của chúng tôi chính là đây. Dĩ nhiên đã mang thân phận giày dép thì phải gánh chịu những thử thách khắc nghiệt như vậy để bảo vệ cho cơ thể của cậu chủ, mà cụ thể là gã Chân Trái hom hem, hay bị cảm cúm kia; nhưng điều tồi tệ không thể tránh khỏi là chúng tôi đã không còn nhận ra chính mình nữa. Lớp đất bùn đặc sệt đã phủ lấp hoàn toàn diện mạo khiến chính cậu chủ còn ghê sợ khi sử dụng. Khác biệt hoàn toàn so với những tình cảm mà chúng tôi nhận được chỉ cách đây không lâu. Tuy bị bỏ rơi, không còn được là phương tiện đi lại số một của cậu chủ, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ bất cứ khi nào cậu chủ cần đến, bởi điều an ủi duy nhất là chúng tôi vẫn còn được ở bên cạnh nhau, cùng sát cánh bên nhau vượt qua những khó khăn, thử thách.

Nhưng rồi, vào một buổi chiều mưa tầm tã, cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến. Dòng nước đục ngầu đã vô tình cuốn trôi đi người bạn đời thân thiết nhất của tôi, người đã luôn bên cạnh tôi cùng sẻ chia ngọt bủi. Tình huống khá bất ngờ, đến nỗi khi cậu chủ nhận ra, tất cả đã quá muộn. Dòng nước quái ác đã cuốn phăng đi tất cả, cuốn phăng đi biết bao kỉ niệm đẹp của những ngày chúng tôi ở bên nhau. Sau hôm đó, Dép Trái tôi, dĩ nhiên đã không còn giá trị sử dụng nữa, nhưng cậu chủ không nỡ vứt bỏ nên đã dành một góc nhỏ trong chiệc kệ để giày dép làm nơi an nghỉ cho tôi. Nhưng không hiểu sao trong tôi vẫn còn một niềm tin vô cùng mãnh liệt. Niềm tin một cách mù quáng rằng, một ngày kia, nàng Dép Phải sẽ trở về bên tôi. Tôi tin là như vậy, tôi tin vào linh cảm của mình, tin vào sự mách bảo của trái tim…

(Còn tiếp)

Hình ảnh đại diện của Greenpine

Vài nét về Blogger:

Greenpine: Lê Thanh Tùng – nhiều màu sắc, đa dạng với loạt entry “Cà phê sáng chủ nhật” – những suy ngẫm nho nhỏ đầy bất ngờ thú vị dành cho bạn bè vào mỗi sáng chủ nhật hàng tuần. “Hãy tạo cho mình một thói quen làm việc, và bạn sẽ thành công nhờ chính những thói quen nho nhỏ đó...." (Anonymous). Với tôi, thói quen đó là...uống cà phê vào buổi sáng chủ nhật!!!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

back to top