Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tạm biệt người, ta về với mùa hoa

2015-03-20 01:00

Tác giả:


Café Blog - Mùa đã về cùng làn khói biếc xanh ta sẽ thả trôi trong cảm xúc mùa, nguyện ôm những yêu thương, gói vào trong sâu thẳm những thênh thang cho thời gian êm trôi. Tạm biệt người nhé ta sẽ về với mùa hoa để cho cơn mê khẽ khàng trôi trong tháng năm.

***

Mùa hoa đã về tràn đầy sắc hồng tươi. Ta ngồi đây thấm dư vị của mùa, những âm thanh trong vắt vẫn hòa với bầu trời tinh khiết. Người đi rồi có còn nhớ mùa hoa khói, từng cánh mỏng manh chở đầy những hương vị của mùa. Tiếng lách tách khi những nhành hoa vươn mình đón nắng sớm, tiếng chạm khẽ của ngày, tiếng thở nhẹ của làn hương bay theo ngọn gió. Tất cả hòa quyện trong vũ khúc của mùa mênh mang trong màu lá thắm.

Mải miết với mộng ảo ta điềm nhiêm bên đời nhộn nhịp mà không nhận ra có những thứ cứ chảy trôi đi như thế chẳng biết là vì sao. Có phải "đời người có rất nhiều cuộc gặp gỡ, cho dù bạn lựa chọn đi trên con đường nào, đều có những người đi đường lướt qua nhau". Vì thế những hỗn độn của tháng ngày, những con đường sần sùi gai góc bên góc phố quạnh vắng, dò dẫm trong lối đi để tìm bước chân quen thuộc mà thấy dòng người cứ vội vã lướt qua, nhanh đến nỗi chưa kịp nhìn thấy khuôn mặt đã vụt khuất.

hoa ban, tháng ba

Có lẽ ta đọc được sự "hữu duyên" trên đoạn đường mà cứ tự tin sải bước, đã sống với những ký ức đã qua mà không quên tìm kiếm những tháng ngày xưa cũ đó dù giữa những tất bật, hối hả của đời sống thì ký ức xưa vẫn hiển hiện theo nhịp của ngày. Năm tháng vẫn âm thầm đổi thay thì mùa hoa nơi đây ta đã cùng nghe khúc chiều buông, lặng trong lời thì thầm hoa kể về không gian khi mùa khẽ khàng tô màu cho sắc hồng phai, từng tiếng vĩ cầm réo rắt hòa khắp đại ngàn khi gió làm nhịp điệu tim yêu thêm đắm say. Những ký ức ấy đã theo ta lưu giữ bên thềm của giấc mộng, muốn đẩy tấm cửa của thời gian để quay trở lại. Vậy mà người đi, bỏ quên trong mùa hoa những vụn vỡ, nỡ buông tay để ta chạm khẽ đáy sâu của những hoang hoải. Đôi mắt ta giờ đây liệu không còn đủ tinh tường để dõi theo dòng người đang vội vã bước, trái tim ta không còn đủ những rung cảm để nhận ra bước chân xa xôi. Có phải thời gian càng dài thì lòng người sẽ càng nhạt.

Không, với người, với cả mùa hoa đang về, hay với tất cả những gì hiện hữu, những gì mơ ước. Ta ở lại đây vẫn vẹn nguyên như thuở nào dù những quá khứ đã trôi đi thật xa. Quá khứ ấy giờ đây đối với ta không phải để quay đầu hay luyến tiếc, cũng không phải để quên lãng mà nó chỉ là sự tồn tại đơn giản, coi nó như một dòng suối phải băng qua. Mỗi người đều như một viên đá cội bắc qua những nhịp đập của dòng chảy, thiếu một viên tưởng như sẽ không ảnh hưởng đến vệt lồi lõm, vậy mà dòng chảy vẫn cần phải băng qua những khúc khuỷu đó để đến được với bờ.

hoa sưa

Giữa thăm thẳm của mùa ta nhận ra giữa ta và người chỉ đa phần là lướt qua nhau, cái mà lưu giữ lại cũng chỉ là mùa không đổi chứ không phải là sắc màu khi ta dạo bước chân qua. Rồi thời gian trôi ta cũng sẽ chỉ là hạt bụi bay qua tháng năm như dòng nước chảy, đến khi quay đi người sẽ quên mất ta là ai. Ta biết nên có lẽ vào một ngày nào đó của nhiều năm sau nữa ta sẽ ngược dòng trở về, khi ấy ta đã nhạt nhòa theo năm tháng thì người sẽ vẫn là người, còn ta sẽ vẫn là ta.

Còn giờ đây khi mùa về dắt tay ta đến cõi riêng tư nhất, rủ rê ta đến mảng chiều không có bóng. Ta nguyện sẽ đưa tay cầm mềm mại vạt áo của sắc cỏ, khẽ ôm cả mùa vào lòng để giản đơn về một cõi. Ta sẽ không để tâm tới ai đã từng tới, ai đã từng đi, cũng chỉ là lướt qua nhau, dừng lại cũng không thể một đời, vì thế ta nhận ra không cần thiết đi nhặt lại ngày hôm qua đã mất.

Mùa đã về cùng làn khói biếc xanh ta sẽ thả trôi trong cảm xúc mùa, nguyện ôm những yêu thương, gói vào trong sâu thẳm những thênh thang cho thời gian êm trôi.

Tạm biệt người nhé ta sẽ về với mùa hoa để cho cơn mê khẽ khàng trôi trong tháng năm.

  • Linh

Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên websiteblogradio.vn.


yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

back to top