Sau những lần gục ngã
2020-05-07 01:15
Tác giả:
Ngọc Lê
Có khi muốn bỏ thế giới ngoài kia
Sà vào trong vòng tay của mẹ
Òa khóc lên sụt sùi như đứa trẻ
Để mẹ ôm, mẹ khẽ vỗ về
Khi con sợ ngày tháng lê thê
Sợ cô đơn mỗi khi mệt mỏi
Sợ nước mắt ướt đầm trên gối
Sợ nụ cười ánh mắt người dưng
Tuổi hai mươi ai cũng đã từng
Thấy mịt mù tương lai phía trước
Những tổn thương không thể nào lành được
Thấy nhỏ nhoi trước sóng gió cuộc đời
Phút yếu lòng con thấy chơi vơi
Thấy bản thân mình vô dụng
Thấy bơ vơ giữa ngả đường sai đúng
Chân ngập ngừng chẳng biết tiến lui
Nhưng mẹ chẳng bên con cả cuộc đời
Chẳng thể nào vỗ về con mãi được
Giọt lệ sầu cũng là giọt nước
Nắng rạng lên nước mắt tự khô
Những áp lực là con sóng vỗ bờ
Mãi chẳng bao giờ dừng lại
Mẹ chỉ sợ con luôn sợ hãi
Con yếu mềm, gục ngã, buông xuôi
Mẹ dạy con dám khóc dám cười
Dám đứng lên từ nơi con gục ngã
Loài cây hiếm mọc lên từ sỏi đá
Đường trải hoa hồng thường dẫ tới vực sâu
Hạnh phúc nở hoa trên những nỗi đau
Có vinh quang nào không cần đánh đổi
Ngọn đèn tỏ giữa bão bùng đêm tối
Bình yên nào chẳng trải bão giông
Như con sông cạn, đục ,đầy, trong
Vượt thác ghềnh hướng về phía biển
Gục ngã và đứng lên giữa đời vạn biến
Vòng tay mẹ vẫn đợi con về
© Cheo - blogradio.vn
Xem thêm: Vội vã trưởng thành...
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.
Ly cocktail của ký ức
Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.
Sao phải cưới người không yêu
Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…
Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi
Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.
Cha vẫn ở đây
Minh đứng đó một lát, nhìn bóng dáng gầy guộc của cha trong ánh đèn mờ, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó gọi tên. Nhưng anh lập tức dựng bức tường lạnh lùng quanh tim: Mình không thể yếu lòng…
Hộp thư mùa thu
Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.






