Sau lưng anh em thấy mình thật bình yên
2019-01-04 01:25
Tác giả:
Cuộc đời là những chuyến đi và mỗi vùng đất chính là một trang sách của chính mình.
Em đã từng kể với anh về thành Vinh nơi nồng nàn hương hoa sữa, nhuộm khắp con đường cánh bằng lăng tím. Em cũng từng kể về Tam Kỳ lộng lẫy sắc vàng osaka và hoa sưa xoay tròn trong gió. Em kể về xứ Quảng mùa nắng ngập đầy hoa xuyến chi. Nhưng khi nhắc về Đà Thành em lại chậm vài nhịp, vì em chưa tìm ra ở Đà Thành làm em nhớ nhất màu hoa và mùi hương nào.
Em cũng chẳng biết lý do gì khiến mình có quyết tâm đến với mảnh đất này đến thế. Em đã rời xa gia đình để đến vùng đất lạ lập nghiệp. Đó cũng chẳng phải là quyết định gì táo bạo so với những câu chuyện của nhiều người ngoài kia. Nhưng để quyết định rời đi thì đây là điều em cảm thấy khó khăn.
Rồi bản thân đã vượt qua được những ngày tháng thật dài và nhiều nỗ lực. Em có công việc mới và rất tâm đắc với nó. Em yêu quý bàn làm việc của mình, những anh chị đồng nghiệp, những mẫu chuyện vui giờ nghỉ trưa, từng căn phòng và cả công việc em đang đảm nhận. Khi trở nên yêu quý điều gì đó đang làm thì những điều xung quanh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, tâm trạng thoải mái hơn và đôi mắt sẽ ngắm nhìn mọi thứ tích cực hơn.

Điều đầu tiên khiến em yêu thành phố này không phải vì mùi hương hay sắc hoa. Biển luôn khiến em thoải mái và giảm bớt căng thẳng. Còn gì tuyệt hơn khi em thường kiếm lý do để đi đường vòng, qua con đường Nguyễn Tất Thành một bên là biển. Em cũng không quên dừng xe một chút bước xuống bờ cát để được gần biển hơn. Thế đấy, vì thành phố này có biển, vì biển dậy sóng nhưng bình yên.
Đã rất lâu rồi từ ngày đặt lên vai mình quá nhiều gánh nặng tâm lý, hôm nay em mới thấy Đà Thành trong xanh làm sao. Màu mây xanh rất dịu mắt và cái nắng tuy chói chang nhưng khiến lòng người thật tươi sáng. Mỗi lúc phải làm việc trên máy tính khá nhiều, em thường bước ra ngoài hành lang để rửa mắt bằng sắc trời. Điều đó khiến em dễ chịu. Màu thiên thanh đi đâu cũng làm em rất nhớ, nhớ những bầu trời mình đã từng đi qua, năm tháng thanh xuân mình đã từng sống thật chân thành. Liệu rằng có ai đó khi thấy sắc trời thiên thanh có nhớ đến những ngày nắng đẹp mình đã từng đi qua - như em không?
Vào một ngày đẹp trời nọ, em thấy mình còn bị say cả những đường mây màu bọt tuyết. Giữa một màu xanh mây nhè nhẹ, lâu lâu lại có vài chiếc máy bay bay ngang qua, xáo trộn bầu trời đang ngăn nắp. Tuy vậy, mây được vẽ thành từng dòng trông rất vui mắt, thế là em bị say chỉ đơn giản vậy thôi.
Em đã từng nói với anh, em là người rất nhạy cảm với những điều xung quanh mình dù nhỏ, em có thể từ nó mà chuyển hóa thật đa dạng bằng cảm xúc của mình. Mọi thứ xảy đến, đều được lưu lại và cất giữ như điều gì đó đẹp đẽ. Và em lại yêu thêm một mùi hương - mùi cà phê rang.
Đó là mùi hương quen thuộc khi đi ngang quán cà phê trên đường đến cơ quan hay nghe thoang thoảng khi vừa đến chân cầu vượt ngã ba Huế vào ban ngày. Mùi hương mà em chẳng thể nào chinh phục được, thì khi ở đây nó lại thực sự ấn tượng đến thế, rất thơm.
Em đã nói về rất nhiều điều nhỉ, về biển, về bầu trời và đường mây bọt tuyết, về hương cà phê rang và còn một nơi mà chỉ Đà Thành mới có, em thấy lòng bình yên khi được ở đó - phía sau lưng anh.
Phía sau lưng anh là tăng đều những con số công tơ mét, là những con đường gắn với nhiều câu chuyện, là những nụ cười trong veo chẳng cần nghĩ suy, là những câu chuyện của anh em nghe rồi gật gù, là có cô gái chỉ nhìn được anh qua gương chiếu hậu, đôi lúc cô chợt cười anh chẳng hay. Đà Thành sau lưng anh là những vòng xe lăn bánh qua đường “Phường”, qua con đường tơ lụa hai hàng cây xanh lá Nguyễn Sinh Sắc, hay trường dài trên cầu Ngô Sỹ Liên như nuốt trọn Hòa Khánh trong lòng mắt, còn cả dãy nhà nhấp nhô bên đường rây nơi anh rất thích,… Em vẫn muốn hẹn anh một chiều vàng trên cầu Thuận Phước để ngắm nhìn thành phố trở mình sang đêm.
Anh ạ, Đà Thành sau lưng anh em thấy mình nhỏ bé, phố thị cứ rộng lớn và lòng người chật chội. Với em thành phố này là xứ xở của những cây cầu, không quá ồn ào hay ngột ngạt, nó tấp nập vừa đủ, đông đúc vừa đủ. Đủ khiến cho ai khi đặt chân đến cũng muốn ở đây thêm lâu hơn. Đà Thành cũng rất duyên với lòng người bình dị và ấm áp, chẳng sợ so đo hay toan tính thiệt hơn.

Rồi một ngày anh đừng bất chợt hỏi em “Ở thành phố này em thấy thế nào?”. Vì một lúc nào đó trở nên thân thuộc em chẳng thể nào kể hết những điều đáng yêu của nó. Vì em nhận ra mình đã trở nên gắn bó từ khi nào, khi xem nơi đây như một phần của cuộc sống thì dù điều gì xấu đi một chút cũng chẳng thể làm em ghét bỏ được.
Ồ, thì ra Đà Thành thân thương đến thế dù không phải là một sắc hoa làm em say nhưng em lại say ở chính những điều bình dị nhất.
Đà Thành có những ngày nắng xanh ươm
Có những ngày chợt mưa làm mắt em cay nhòe
Có những cánh thư còn đó chưa gửi
Thế nhưng đi xa em lại thấy nhớ
Đà Thành khiến em thân thương mất rồi.
Vậy, em nghĩ gì khi nhắc về Đà Thành?
À, ừm…. Em nghĩ về …
Về màu trời bạc nơi chân trời phía biển
Về những đường mây màu bọt tuyết
Về những con đường mang nhiều câu chuyện
Về hương cà phê rang mang bao lưu luyến
Về anh – người em thương.
© Phạm Thị Thiên Thanh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.






