Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rơi vào Kuala Lumpur (Phần 2)

2011-01-04 14:38

Tác giả:


Blog Việt

Đã gần 7h mà Subang vẫn còn vươn màu nắng, Mai lấy cuốn sách “Suối nguồn” đang đọc dở, say sưa đến gần 8h, Mai thay đồ và rảo bước qua khu học xá Taylors. Trong những note trên facebook, những tấm hình chụp khu học xá và những quán ăn đêm, cô đi quanh tìm những hình ảnh và tưởng tượng cuộc sống ở đây như thế nào…Có như trong những note mà cô đã thấy, những hình ảnh cô đã xem qua và dằn lòng mình rằng, cô đã làm đúng. Mai đến quán ăn mì xá xíu của một người đàn ông Trung Hoa, ngồi bàn thứ 8 nhìn ra bên ngoài, trong bức ảnh là vị trí này. Cô thấy nụ cười và ánh mắt rất sáng. Mai đến quán nước bình dân và đông khách với những chiếc bàn tròn, ghế nhựa và chiếc Tivi để phía trước, mái vòm che xanh đỏ, những chàng trai nhiều màu da cùng phục vụ, rất linh hoạt và nhanh chóng, đem ra cho Mai một ly cam tươi. Tròn mắt nhìn chàng trai mang tạp giề xanh.

- Tôi vừa gọi một ly bình thường

- Đúng, bình thường đấy. Ngon miệng nhé cô gái nhỏ.

Ly nhỏ thôi mà như cho ba bốn người uống vậy. Bên đây, “ăn to uống lớn” thế- Mai nhủ thầm

Điện thoạt reo.

- Hey, John

- Mai! Mai! Em ở đâu thế?

-Em đang ở gần khu học xá.

- Vậy để tôi qua đón em.

- Đi đâu thế John?

- Em sẽ thích đấy Mai. Tôi qua đây, chờ tôi ngay cổng Taylors khoa kinh tế nhé! John, em không mang ví.

- Chờ tôi một chút…Mai! Em nói chuyện với ông chủ khách sạn nhé, tôi sẽ lên lấy giùm em.

- Ok, John, nó ở trên bàn, trên quyển sách dày cộm ấy. Chỉ cần lấy cái ví, có giấy tờ trong đấy. Và…để đừng nhìn xung quanh nhé- Mai ngượng nghịu nói.

- Ok, Mai, tôi sẽ chỉ tập trung vào cái ví của em.

Đêm Subang mát với những đợt gió thổi tạt bất chợt đôi lúc làm Mai rùng mình. John tới, anh bước xuống với áo phông xám và quần jean bạc màu bụi bặm. Thoáng bối rối. Mai vén tóc, cúi đầu, dụi 2 mũi chân vào nhau.

- Mai, lên xe đi. Ví của em đây.

- Chúng ta sẽ đi đâu?

- Uhm, một nơi em sẽ nhìn thấy trời KL yêu thương của tôi.

Thắt dây an toàn, mở cửa sổ để gió lùa vào, John bật nhạc, giai điệu “And I love her” của The Beatles vang lên. Xe lao đi 120km/h. gió KL thổi bạt vào mái tóc dài buông xõa của Mai. Cô thích cảm giác này. Tốc độ và liều lĩnh. Mai cười lớn và hát theo giai điệu lúc nhẹ nhàng lúc sôi nổi trong những bài hát của John.

- Mai, em hát hay lắm - John nói bằng Tiếng Việt với Mai.

- Cám ơn John.

- Em hát bài hát Việt nào đi.

- Nhạc Trịnh nha.

- Ok, Mai...

Tầng 35, khách sạn Traders Sky Bar hoàn toàn được lấp bằng kính, có thể nhìn thấy bầu trời đêm KL. Nhạc sống rất to, tôi ngây ngẩn nhìn khung cảnh vừa e dè, ngại ngần nhưng cũng muốn khám phá với trái tim 20. John đặt tay lên vai tôi.

- Mai! Em nhìn kìa- Jon chỉ tay sang bên phải

- ….Đẹp quá…John- Mắt tôi bừng sáng. Petronas và KL về đêm hiện lên lung linh và huyền diệu qua tấm kính lớn, ánh sáng từ Petronas rực rỡ như 2 vị thần sánh đôi canh giấc KL.

John nắm tay tôi kéo đi. Sky Bar với trung tâm là một hồ bơi, đối diện tôi là sân khấu lớn, hai bên chia làm nhiều ngăn nhỏ như kiến trúc khép mở, tĩnh giữa động. John dẫn tôi lên lầu 2, nơi đây tôi có thể quan sát mọi thứ từ bên trên. Vào đây, đơn giản là tán gẫu, uống Café cùng bạn bè hay có những khu riêng cho những cuộc họp trên bàn ăn và cao hơn, có sự lựa chọn cho Dance và tiệc tùng. John nói, quan trọng là mình biết lựa chọn cái nào và kiên định với nó. Tôi chụp hình và chọn một địa điểm gần Petronas (KLCC) nhất.

- Mai, tôi thấy niềm vui trong mắt em, đúng không?

- Tôi nghiêng đầu và cười rất tươi- Em sẽ đến đây khi trở lại, John

- Em cảm thấy như thế nào, Mai. Về nơi này?

- Uhm…em thấy bình yên.

- Giữa không khí ồn ào và nhạc rầm rầm bên tai sao?

- Thường thì muốn thấy được sự tĩnh lặng hãy ném mình ra nơi xô bồ nhất. Em không biết, chỉ thấy cảm giác này rất tuyệt vời và em không quan tâm ngoài kia có gì, chỉ biết cảm giác đó lan tỏa trong mình và em thấy hạnh phúc với nó.

Ngay lúc này. Mai và John hướng mắt nhìn KL sáng đèn với những đại lộ chồng chéo, đèn xe phả vào trời đêm như những ngọn nến biết di chuyển trong gió lớn…

- À Mai, sáng mai em có thể trả phòng khách sạn.

- Hả John, em ở đến 2 đêm lận.

- Em sẽ về nhà anh.

- John…em nghĩ là em nên…

- Mẹ anh muốn anh mời em về nhà một ngày trước khi em đi.

- Điều đó có bất tiện không?

- Em đừng lo. Hình như bà rất muốn gặp em- John nháy mắt.

- Sáng mai anh đến đón em nhé?

- John, có thể là trưa mai được không? Sáng mai em phải làm một việc…

- Ok, Mai. Khi nào xong, em hãy gọi cho anh.

- Cám ơn anh, John…

John lái xe đưa tôi về khi đồng hồ đã điểm gần 12h, chạy qua một đường hầm dài hơn 15p với vận tốc 130km/h, chúng tôi dừng lại trên một cây cầu và ngắm KL lần nữa trước khi về Subang, ánh sáng vàng đổ dài 2 cái bóng trên mặt đường. Tôi cảm giác mình muốn ở lại đây lâu hơn 3 ngày. Gió KL luồn qua đôi tay đang lạnh dần của tôi, nhưng đôi mắt tôi long lanh, gò má ửng đỏ vì John đã choàng lên vai tôi cái áo khoác của anh, và kéo tôi nép vào người anh. Tôi thấy mình được xoa dịu, an ủi một cách khó hiểu.

- Mẹ anh nói là nên cẩn thận với phụ nữ Việt- John ngần ngại.

- Thật thế à? - Tôi cười lớn.Vậy thì anh nên cẩn thận, đề phòng với Lê Mai.

- Nhưng với người con gái nào con cảm thấy tin tưởng ánh lên sự chân thành trong đôi mắt họ, con hãy chủ động- Bà nói thêm như thế đấy- John nhẹ nhàng nói với tôi.

- Vậy bây giờ anh đang nghĩ gì về con gái Việt thế John?

- Anh không biết nhiều về em. Và hình như cũng chưa biết về bất cứ điều gì trong cuộc sống của em. Nhưng ngay lúc này, anh cảm thấy bình yên và anh hạnh phúc với nó. Chỉ cần như thế, như em, Mai.

John không nói gì thêm, tôi nép sâu hơn vào anh như một sự đồng cảm lạ lùng của 1 đêm KL không ngủ, của một sự tình cờ ngồi chung khoan trên máy bay, của cái duyên gắn kết hai con người xa lạ.

- Anh cho tôi hỏi 42 Jalan SS15/5G/ Subang Jaya, Selangor D.E

- Từ đây, quẹo phải, sau đó đi thẳng, bỏ 2 con đường nhỏ, đến con đường thứ 3, đó là SS15/5G.

- Cám ơn anh.

Tôi bắt đầu đi dọc theo con đường lát đá với hàng cây xanh mướt như những con đường nhỏ ở Đà Lạt. Nhà trong khu sinh viên này trang trí đơn giản, tựa tựa nhau nhưng kiến trúc bên trong rất được dân Subang chú trọng và chăm chút cầu kì, sang trọng. Tôi dừng trước một căn nhà với mái ngói đỏ sẫm như kiến trúc của những ngôi nhà thuộc Pháp ở Đà Lạt nhưng mái dài xuống nửa ngôi nhà, ra tận hiên. Giữa mái có 1 đến 2 ô cửa gỗ nhỏ. Trước hiên có vài chậu hoa vàng treo lủng lẳng, hàng rào sơn trắng.

Gần 8h Mai chọn một quán café và chỗ ngồi cạnh cửa sổ có thể nhìn thấy ngôi nhà, khuấy tròn những viên đá trong ly trà sữa, chờ đợi…

Cánh cửa mở, một người con gái với mái tóc dài đen ngang vai, chiếc áo sơ mi trắng, quần jean bạc màu bước ra, vươn vai, một tay xách cặp, một tay tưới nước cho những chậu hoa vàng với nụ cười sáng cả ánh mặt trời chiếu soi xuyên kẽ lá. Hình như cô gái đang nhẩm theo giai điệu gì đó, Mai đoán chắc là một bài hát của Quang Dũng, vẫn những ngón tay thon dài, vẫn nét mảnh khảnh và mong manh, vẫn dáng đi không duyên dáng lắm,…những giọt nước từ đâu vô ý rơi vào ly trà loang cả vệt sữa trắng. Một dáng người khác đi ra khóa cửa, người con gái đó đỡ phụ tập hồ sơ dày cộm trên tay. Chị của Mai… trao cho cô gái có đôi mắt nâu, tóc cột cao gọn gàng, dáng người nhỏ nhắn những nụ hôn và cái ôm dài.. Cả hai cười nói rất vui vẻ như không chú ý đến khung cảnh xung quanh, thế giới này như chỉ là của riêng họ. Hai cô gái ra khỏi nhà, rẽ về hai phía … Mai tính tiền ly trà sữa gần như còn nguyên vẹn, hòa lẫn như giọt nước mắt của cô. Mai bước theo chị Linh trên con đường lát sỏi dẫn đến Taylors College. Giữ một khoảng cách khá xa…Chưa bao giờ cô nhìn thấy chị của mình hạnh phúc như bây giờ, lâu lâu lại xoay 1 vòng, nhảy chân sáo và hát những bài hát không đầu không cuối… Cơn mưa sáng ở KL lất phất, Mai đứng yên nhìn chị mình bước vào cổng trường và hòa vào nhóm bạn. Mai lặng im bên tàn cổ thụ đổ bóng, cô dựa vào gốc cây ẩm ướt và những kí ức hiện lên…

- Hãy giữ giùm chị bí mật này nha nhỏ?

- Hai định giữ nó bao lâu, suốt đời à?

- Chị sẽ đi học MBA bên Malay, 2 tháng nữa chị sẽ thi học bổng. Chị Minh đã phụ chị tìm học bổng đó. Khi chị đi, chị sẽ nói với mẹ. Dù gì mẹ cũng cần thời gian để chấp nhận. Vì thế, út đừng có nói với mẹ bây giờ.

- Hai không thể thay đổi sao?

- Chị đã từng hỏi tôi là ai, người ta nên thấy tôi là ai, và tôi nên là ai. Chỉ có một câu trả lời duy nhất, chị nên là chị, út à.

“…

“Mẹ, con không dám nói trực tiếp với mẹ như bao lần con mắc sai lầm. Có thể, sự kết nối những khoảng lặng và thấu hiểu giữa mẹ con mình nên nhờ những lá thư. Khi mẹ đọc được những dòng này, thì con đã ở Malay, chiếc gối của mẹ như bao lần vẫn là nơi mẹ thấy những dòng xin lỗi mẹ… của con.

Con sẽ nói thật, mọi thứ mà lâu nay con đã giấu mẹ. 4 năm học đại học, con mất phương hướng, không phải bời vì sựa lựa chọn ngành không phù hợp với mình. Không phải vì con hay bệnh và yếu đuối mà là vì con đã xác định được… con là ai. Con không thể có tình cảm với người khác giới… Và con đau vì nghĩ đến, liệu mẹ có chấp nhận con gái mà mẹ kì vọng có một cuộc sống khác thường, sau này sẽ ra sao, tạo lập gia đình sẽ như thế nào. Con cố thay đổi mình khi mẹ hỏi có ai làm con “rung rinh” chưa? Sao 4 năm rồi mà con vẫn chưa có ai thế? Tâm lý của một người mẹ đủ nhạy cảm để lo lắng, bất an dù mẹ không bao giờ nghĩ đứa con gái yêu đuối, hay nhõng nhẽo của mẹ lại thuộc giới thứ 3….

Con đã gặp Minh, người con thật sự yêu và tụi con sau một thời gian tìm kiếm học bổng du học và miệt mài học hàng ngày, con đã thi đậu và sang KL với Minh. Mẹ! Con biết mẹ sẽ khó chấp nhận nhưng hãy thương con, con không thể sống khác với con người mình. 2 năm nữa con sẽ về. Con sẽ quỳ xuống dưới chân mẹ để mong nhận được sự tha thứ của mẹ. Con không dám đối mặt với những giọt nước mắt, nỗi đau và sự dằn vặt của mẹ. Con đã chọn cách đi xa. Con yêu mẹ nhiều lắm. Con gái của mẹ…

Khương Linh.”

Mai đã nghĩ mình sai lầm khi đã không nói với mẹ sớm hơn, để ngăn cản chị. Mai đã nghĩ chị thật ích kỷ khi chỉ nghĩ đến hạnh phúc của mình mà không nghĩ đến mẹ và gia đình. Mẹ đã khóc rất. Hơn 5 tháng qua, mẹ không muốn Mai nhắc đến chị nhưng vẫn khóc khi vào căn phòng và cầm lá thư. Và cô ấy sang đây… Chưa bao giờ Mai thấy chị Linh hạnh phúc như bây giờ. Cô đang đong đếm nỗi đau của ai hơn chăng?

Cơn mưa sáng ở Subang chỉ còn rớt đọng trên lá cành, mái hiên, tí tách…Mai hiểu mình cần thay đổi những gì có thể, còn những thứ không thể, đừng cố gắng dịch chuyển nó, đau khổ sẽ nhiều hơn…Mai hiểu mẹ là người có thể thay đổi. Ai cũng cần sống đúng là mình, và phải sống hạnh phúc…

Cô gái dạo bước về khách sạn, đã gần 11h, cô đã lang thang hơn 3 tiếng.

- John, em gần tới khách sạn rồi, chỉ còn lấy đồ xuống là có thể đi. Anh tới nhé.

- Em nhìn lên đi, Mai.- John tắt điện thoại.

- Ơ! Anh đứng đây từ khi nào thế?

- Anh nộp bản báo cáo xong là chạy qua đây, vừa đến là em gọi đấy.

- Ok, chờ em tí, John.

- Khoan đã.

- Sao thế?

John kéo Mai tới và ôm cô rất lâu. Mai bất ngờ, hành động đường đột của anh làm cô hơi dè dặt, nhưng không hiểu sao, cô không đẩy anh ra…

- Sao thế John, bản báo cáo không tốt à?

- Không, rất tốt! Anh không biết, chỉ thấy mình cần được dựa dẫm một chút- John thở dài.

- Cái ôm động viên à? - Mai mỉm cười và vòng tay vỗ vỗ vào lưng anh.

Mai cảm thấy hình như cô cũng được anh an ủi sau cơn mưa sáng của KL…
 

  • Gửi từ email Le Vy -  rivy29491@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top