Quên anh giữa chiều đông
2015-01-12 09:16
Tác giả:
Những ngày cuối đông tiết trời cứ xám xịt, những áng mây đen như muốn chiếm ngự cả bầu trời, cái lạnh đã bắt đầu len lỏi vào hơi thở vào tận da thịt. Ngày cuối đông, ngoài đường đã thôi huyên náo bởi tiếng cười nghịch dại của trẻ thơ, thôi tiếng rao bán của những cô hàng rong vào những trưa trời oi bức, đám con trai cũng thôi ngẩn ngơ khi bắt gặp các cô nàng xinh đẹp trên đường làng…Quê tôi vào những ngày trở gió những bát chè xanh ấm lòng cho những kẻ xa xứ trở về…
Ngày trở lại.
Tây Nguyên vẫn đẹp nét đẹp hoang sơ dẫu đã có nhiều thay đổi hơn trước, đường xá rộng ra thêm, những ngôi nhà sang trọng cũng đua nhau mọc lên thay cho những tán xanh của cây cổ thụ, các thiếu nữ cũng trở nên kiêu kỳ và lộng lẫy hơn với những chiếc váy hoa sặc sỡ, ngày cuối đông và những lễ hội rộn ràng như khoát lên một chiếc áo mới cho quê tôi, dẫu thế trong mắt của đứa con gái đã gắn bó với quê hương mình như máu thịt thì quê tôi vẫn thế thôi - vẫn đẹp dịu dàng và duyên dáng như cô gái đôi mươi.
Dạo một mình trên những chặng đường quen, bất giác tự hỏi mình đã bao lâu rồi không ngắm Tây Nguyên vào những đêm trăng tỏ, bao lâu không ngửi thấy mùi của đất phả vào mũi nồng nàn sau những cơn mưa rào bất chợt…Mùi của đất, nghe thì có vẻ buồn cười thật nhưng hẳn là có đấy, cái mùi ấy rất riêng rất lạ, một chút nồng nàn pha chút hanh hao và khét đất nữa, như một món khoái khẩu của đứa con xa nhà, tôi như thèm thuồng cái cảm giác đi dưới mưa vào những ngày cuối đông đến lạ.

Hóa ra, dẫu có trốn tránh bao lâu với kỷ niệm nó cũng sẽ lại đưa ta về với những mảnh kí ức như vẹn nguyên nếu như ta chạm tay vào quá khứ, vào kỷ vật hay trở về những nơi đã cất giữ yêu thương. Mảnh đất này sao đi đâu cũng vương vãi đầy kỷ niệm, là anh người con trai tôi đã yêu suốt một thời phổ thông, cái thứ tình cảm ngây thơ và trong trẻo ngày ấy hiện hữu trên tất cả nẻo đường tôi bước, có lẽ nào cảnh và tình hòa lẫn vào nhau để cho người con gái như tôi sau bao nhiêu năm trở lại vẫn thấy như mình vẫn đang yêu và được yêu đến ngây dại thuở nào…
Tôi tìm anh trên những nẻo đường quen
Chiếc giỏ xe chở đầy hoa tím biếc
Những chiếc thư bay và vòng tay ôm siết
Xa thật rồi luyến tiếc tháng năm xưa.
Ngày ấy, tình cảm nơi tôi không đủ lớn để hiểu những điều anh nói, những gì anh làm cho tôi, hóa ra con gái vẫn cứ thích được chiều chuộng và muốn được quan tâm nhiều hơn, con gái không mạnh mẽ lắm khi thiếu một bờ vai bên cạnh…và tôi lạc mất anh sau những giận hờn có vẻ con nít đến lạ lùng. Những kẻ đang yêu vẫn thường hay mù quáng và ngông cuồng. Tôi ngông cuồng những lúc yêu anh và kiên quyết không nghe lời anh giải thích sau những hiểu lầm không đáng có, tôi kiên quyết lựa chọn sự kết thúc, mạnh mẽ để rời bỏ anh, rời bỏ quê tôi.
Vậy mà đằng sau cái vẻ ương ngạnh đó là một trái tim yếu mềm, con người thường tỏ ra mình cứng cỏi chỉ để cố che lấp đi cái sự sợ hãi và hoang mang vô định. Tôi lao vào yêu thương mù quáng với chàng trai nào đó tốt với tôi, yêu thương và lo lắng cho tôi. Lúc con người ta nhận ra mình lạc lối là khi họ đã đi quá nữa chặng đường…
Hóa ra, để quên một người không phải là chọn cho mình một chàng trai khác để yêu, để nhớ, để hình bóng người ấy lắp đầy trong tâm trí và những bận rộn đời thường làm ta quên hoặc giả không còn thời gian rảnh rỗi để tìm về…
Lẽ nào ta sai, sai từ lúc chọn cách để quên và càng cố quên lại càng thấy mình thêm hụt hẫng, em lạc lối trong giấc mơ và lại tìm thấy bóng dáng anh trong cái khoảnh khắc mà em không thể làm chủ được cảm xúc của mình. Là vì tình yêu sâu đậm luôn thường trực trong tiềm thức, hẳn nó sẽ khơi dậy lúc con người ta cứ ngỡ đã quên, đã ngủ sâu và rồi lạc lối.
Ta đã là quá khứ của nhau rồi nhưng sao em cứ ngỡ chỉ là chuyện của ngày hôm qua, của những năm tháng thật gần gũi, gần đến nỗi em có thể cảm nhận được hơi thở của anh vẫn còn lắm nồng nàn…
Em đã không còn quá nhỏ chỉ biết trốn tránh cảm xúc của mình hoặc trở nên điên dại trong thứ tình cảm chóng chếnh…
Em cũng chưa thật sự lớn để tìm thấy cho mình một bờ vai ấm để tựa vào giữa cái lạnh cắt da cắt thịt…những ngày cuối đông buốt giá.
Từ giã cái nhộn nhịp của Sài Gòn, em trở về với cái lạnh vùng cao nguyên, về để đong đầy những nắng gió cuộc đời. Em dang rộng đôi tay, em mở to khóe mắt và mỉm cười thật tươi khi đứng trên ngọn đồi lộng gió. Là vì em đang muốn thả trôi những mảnh ký ức đã vỡ òa sâu thẳm trong lòng mình, em muốn gửi anh vào nắng, vào gió vào chút hoang hoải của buổi chiều đông đã cũ. Mùa đông và nền trời tím buồn rồi cũng sẽ ngủ yên để ngày mai khi tiếng chim hót trên những nhàng cây cao cũng là lúc nắng rọi xiên qua khung cửa rộn ràng…
Em chọn cách quên anh giữa mảnh đất mình đong đầy kỷ niệm. Em sẽ đi mãi nơi chặng đường đầy dấu chân anh, những nơi hò hẹn, những quán xá đông người em sẽ lại đến để tìm chút dư vị còn sót lại, vẫn ly cafe đắng và những bản nhạc du dương em sẽ đắm chìm trong phút chốc, là em cho phép mình nghĩ đến những yêu thương, thả hồn vào gió. Em muốn bay, muốn cảm xúc vút lên thăng hoa và rồi ngủ đi nhé những dĩ vãng nhạt nhòa.
Là em chọn cách quên anh giữa đất trời Tây Nguyên vào những ngày cuối đông lạnh lẽo. Con gió lạnh lùng khẽ hôn nhẹ đôi má em, hôn thật nhẹ, thật êm như cái tình yêu của những ngày xưa cũ. Nắng và gió tuy nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm da em thô ráp, làm môi em như nứt nẻ và đau rát khi cơn mưa rào bất chợt lùa về, mưa nhẫn tâm đến mà không báo trước làm ướt đẫm đôi môi, chỉ mong nắng gió này rồi sẽ hong khô trái tim ướt đẫm nơi em.
Anh ạ, là vì em chọn cách quên anh để bắt đầu lại những yêu thương nơi mảnh đất thân thuộc này.
- Mai Lê
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.


