Quên anh giữa chiều đông
2015-01-12 09:16
Tác giả:
Những ngày cuối đông tiết trời cứ xám xịt, những áng mây đen như muốn chiếm ngự cả bầu trời, cái lạnh đã bắt đầu len lỏi vào hơi thở vào tận da thịt. Ngày cuối đông, ngoài đường đã thôi huyên náo bởi tiếng cười nghịch dại của trẻ thơ, thôi tiếng rao bán của những cô hàng rong vào những trưa trời oi bức, đám con trai cũng thôi ngẩn ngơ khi bắt gặp các cô nàng xinh đẹp trên đường làng…Quê tôi vào những ngày trở gió những bát chè xanh ấm lòng cho những kẻ xa xứ trở về…
Ngày trở lại.
Tây Nguyên vẫn đẹp nét đẹp hoang sơ dẫu đã có nhiều thay đổi hơn trước, đường xá rộng ra thêm, những ngôi nhà sang trọng cũng đua nhau mọc lên thay cho những tán xanh của cây cổ thụ, các thiếu nữ cũng trở nên kiêu kỳ và lộng lẫy hơn với những chiếc váy hoa sặc sỡ, ngày cuối đông và những lễ hội rộn ràng như khoát lên một chiếc áo mới cho quê tôi, dẫu thế trong mắt của đứa con gái đã gắn bó với quê hương mình như máu thịt thì quê tôi vẫn thế thôi - vẫn đẹp dịu dàng và duyên dáng như cô gái đôi mươi.
Dạo một mình trên những chặng đường quen, bất giác tự hỏi mình đã bao lâu rồi không ngắm Tây Nguyên vào những đêm trăng tỏ, bao lâu không ngửi thấy mùi của đất phả vào mũi nồng nàn sau những cơn mưa rào bất chợt…Mùi của đất, nghe thì có vẻ buồn cười thật nhưng hẳn là có đấy, cái mùi ấy rất riêng rất lạ, một chút nồng nàn pha chút hanh hao và khét đất nữa, như một món khoái khẩu của đứa con xa nhà, tôi như thèm thuồng cái cảm giác đi dưới mưa vào những ngày cuối đông đến lạ.

Hóa ra, dẫu có trốn tránh bao lâu với kỷ niệm nó cũng sẽ lại đưa ta về với những mảnh kí ức như vẹn nguyên nếu như ta chạm tay vào quá khứ, vào kỷ vật hay trở về những nơi đã cất giữ yêu thương. Mảnh đất này sao đi đâu cũng vương vãi đầy kỷ niệm, là anh người con trai tôi đã yêu suốt một thời phổ thông, cái thứ tình cảm ngây thơ và trong trẻo ngày ấy hiện hữu trên tất cả nẻo đường tôi bước, có lẽ nào cảnh và tình hòa lẫn vào nhau để cho người con gái như tôi sau bao nhiêu năm trở lại vẫn thấy như mình vẫn đang yêu và được yêu đến ngây dại thuở nào…
Tôi tìm anh trên những nẻo đường quen
Chiếc giỏ xe chở đầy hoa tím biếc
Những chiếc thư bay và vòng tay ôm siết
Xa thật rồi luyến tiếc tháng năm xưa.
Ngày ấy, tình cảm nơi tôi không đủ lớn để hiểu những điều anh nói, những gì anh làm cho tôi, hóa ra con gái vẫn cứ thích được chiều chuộng và muốn được quan tâm nhiều hơn, con gái không mạnh mẽ lắm khi thiếu một bờ vai bên cạnh…và tôi lạc mất anh sau những giận hờn có vẻ con nít đến lạ lùng. Những kẻ đang yêu vẫn thường hay mù quáng và ngông cuồng. Tôi ngông cuồng những lúc yêu anh và kiên quyết không nghe lời anh giải thích sau những hiểu lầm không đáng có, tôi kiên quyết lựa chọn sự kết thúc, mạnh mẽ để rời bỏ anh, rời bỏ quê tôi.
Vậy mà đằng sau cái vẻ ương ngạnh đó là một trái tim yếu mềm, con người thường tỏ ra mình cứng cỏi chỉ để cố che lấp đi cái sự sợ hãi và hoang mang vô định. Tôi lao vào yêu thương mù quáng với chàng trai nào đó tốt với tôi, yêu thương và lo lắng cho tôi. Lúc con người ta nhận ra mình lạc lối là khi họ đã đi quá nữa chặng đường…
Hóa ra, để quên một người không phải là chọn cho mình một chàng trai khác để yêu, để nhớ, để hình bóng người ấy lắp đầy trong tâm trí và những bận rộn đời thường làm ta quên hoặc giả không còn thời gian rảnh rỗi để tìm về…
Lẽ nào ta sai, sai từ lúc chọn cách để quên và càng cố quên lại càng thấy mình thêm hụt hẫng, em lạc lối trong giấc mơ và lại tìm thấy bóng dáng anh trong cái khoảnh khắc mà em không thể làm chủ được cảm xúc của mình. Là vì tình yêu sâu đậm luôn thường trực trong tiềm thức, hẳn nó sẽ khơi dậy lúc con người ta cứ ngỡ đã quên, đã ngủ sâu và rồi lạc lối.
Ta đã là quá khứ của nhau rồi nhưng sao em cứ ngỡ chỉ là chuyện của ngày hôm qua, của những năm tháng thật gần gũi, gần đến nỗi em có thể cảm nhận được hơi thở của anh vẫn còn lắm nồng nàn…
Em đã không còn quá nhỏ chỉ biết trốn tránh cảm xúc của mình hoặc trở nên điên dại trong thứ tình cảm chóng chếnh…
Em cũng chưa thật sự lớn để tìm thấy cho mình một bờ vai ấm để tựa vào giữa cái lạnh cắt da cắt thịt…những ngày cuối đông buốt giá.
Từ giã cái nhộn nhịp của Sài Gòn, em trở về với cái lạnh vùng cao nguyên, về để đong đầy những nắng gió cuộc đời. Em dang rộng đôi tay, em mở to khóe mắt và mỉm cười thật tươi khi đứng trên ngọn đồi lộng gió. Là vì em đang muốn thả trôi những mảnh ký ức đã vỡ òa sâu thẳm trong lòng mình, em muốn gửi anh vào nắng, vào gió vào chút hoang hoải của buổi chiều đông đã cũ. Mùa đông và nền trời tím buồn rồi cũng sẽ ngủ yên để ngày mai khi tiếng chim hót trên những nhàng cây cao cũng là lúc nắng rọi xiên qua khung cửa rộn ràng…
Em chọn cách quên anh giữa mảnh đất mình đong đầy kỷ niệm. Em sẽ đi mãi nơi chặng đường đầy dấu chân anh, những nơi hò hẹn, những quán xá đông người em sẽ lại đến để tìm chút dư vị còn sót lại, vẫn ly cafe đắng và những bản nhạc du dương em sẽ đắm chìm trong phút chốc, là em cho phép mình nghĩ đến những yêu thương, thả hồn vào gió. Em muốn bay, muốn cảm xúc vút lên thăng hoa và rồi ngủ đi nhé những dĩ vãng nhạt nhòa.
Là em chọn cách quên anh giữa đất trời Tây Nguyên vào những ngày cuối đông lạnh lẽo. Con gió lạnh lùng khẽ hôn nhẹ đôi má em, hôn thật nhẹ, thật êm như cái tình yêu của những ngày xưa cũ. Nắng và gió tuy nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm da em thô ráp, làm môi em như nứt nẻ và đau rát khi cơn mưa rào bất chợt lùa về, mưa nhẫn tâm đến mà không báo trước làm ướt đẫm đôi môi, chỉ mong nắng gió này rồi sẽ hong khô trái tim ướt đẫm nơi em.
Anh ạ, là vì em chọn cách quên anh để bắt đầu lại những yêu thương nơi mảnh đất thân thuộc này.
- Mai Lê
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.


