Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quán kem mùa đông

2016-02-02 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Tôm yêu Kem đến ngốc mất rồi, thế nên sáu năm nay hắn chỉ biết dùng cách ngốc nghếch này chứng tỏ tình yêu. Tôm lại mở quán kem rồi chị ạ. Mùa đông đến thật rồi.

***

- Anh ơi, cửa hàng hoa?

Cô sinh viên ngập ngừng hỏi khi thấy Tôm đã mở cửa hiệu nhưng không thấy những thùng hoa được bày ra bên ngoài như mọi khi. Chỉ có vài hôm không đi qua con phố này mà tiệm hoa đã đóng cửa rồi sao? Cũng không đúng, cửa hàng vẫn mở cửa, và vẫn là anh chàng chủ quán điển trai như mọi khi mà?

Tôm cười dịu dàng với cô sinh viên, nụ cười “câu khách” mang thương hiệu của cửa hàng hoa: Summer flower.

- Summer flower trở thành Winter Ice-cream rồi em gái ạ. Nhớ ghé quán ủng hộ bọn anh nhé cô sinh viên năm nhất! – Vừa nói Tôm vừa chỉ vào biển hiện cửa hàng.

Trời vào đông mới chỉ se se lạnh, Tôm kéo lại áo khoác và ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh trước mắt. Ngày chị rời đi, hình như trời cũng lành lạnh và trong xanh như thế. Tôm khẽ thở dài, chỉnh lại biển hiệu cho ngay ngắn và khi quay trở lại cửa hàng thì nụ cười lại thường trực trên môi.

- Thu lại nụ cười yêu nghiệt ngàn năm của mày đi Tôm. Nhìn nhiều mà thấy ớn!

Hến cau có khi nhìn nụ cười câu hồn con gái của Tôm. Ốc đang phụ Hến lau cốc chén thì không cho là phải, vặc lại:

- Không nhờ nụ cười yêu nghiệt ấy, thì cái quán ở góc khuất hẻo lánh này có thể buôn bán được sao? Phải biết là theo thống kê người mua hoa 60% là nam, nhưng ở cửa hàng hoa chúng ta thì đến 90% là nữ. Còn khi bán kem thì 100% khách tới đây là nữ và họ không hề thất tình, hoặc có mang tâm trạng thất tình tới tra tấn cái dạ dày bằng kem thì ánh mắt cũng lấp lánh khi trở về. Mày nghĩ tất cả những chuyện này từ đâu mà ra? Từ cái nụ cười mà mày bảo là yêu nghiệt đấy.

Nói một tràng, Ốc thở không ra hơi, uống ngụm nước xong thì lại chỉ tay vào Hến.

- Mày cũng không phải ghen tị, cười cái xem nào, mặt mũi lúc nào cũng hầm hầm như thế thì ai thèm nhìn. Mày chịu cười một chút thì kiểu gì mùa đông này chả kiếm được gấu, không cần ghen tị với thằng Tôm.

Đúng lúc đó cửa mở, hai cô gái xúng xính trong váy áo mùa đông tiến vào. Việc đầu tiên các cô làm là liếc mắt về phía Tôm, cười ngọt ngào.

Quán kem mùa đông

Điều Ốc ghét nhất trong việc chuyển từ bán hoa sang bán kem là: mua hoa xong, đám con gái kia có mặt dày cách mấy thì cũng chỉ lấn lá được năm phút để đánh mắt đưa tình với Tôm, nhưng quán kem thì khác. Ốc còn kiểm tra được trên forum của trường Thủy Lợi có cả một topic: Hội những người yêu anh Tôm. Ốc âm thầm lo lắng cho chị gái. Sáu năm trời biền biệt không chút tin tức, liệu Tôm có thể chờ đợi đến bao giờ.

Ốc đẩy mãi Hến mới chịu đón lấy hai li kem hoa quả mới trang trí xong từ Tôm, nhưng vẻ thất vọng của hai cô gái vì người phục vụ không phải Tôm khiến Hến hơi bực. Vì mục đích đông này có gấu nên Hến nghe lời Ốc “xúi dại”, nén giận và cố gắng nở nụ cười với khách. Nào ngờ hai cô nàng vừa nhìn thấy Hến cười thì sợ tái mặt, một cô đánh mắt ra cửa như có vẻ muốn chạy ngay lập tức, một cô nhìn Tôm cầu cứu. Giờ thì Hến bực mình thật, hắn đặt đánh bịch hai li kem xuống bàn.

Ở cùng nhau đã đành, lại cùng nhau chọn việc bán hoa và bán kem làm nghề. Ai nhìn vào cũng cười nhưng nhìn doanh thu hàng tháng của ba thằng bọn Hến thì đều phải kinh ngạc. Còn việc ở chung, cũng có nhiều cô bé sinh viên hỏi vì sao ba anh lại sống cùng nhau. Mỗi lần như thế cả ba chẳng hẹn mà đều nghĩ tới một người.

Hến còn nhớ lần đầu tiên gặp chị Kem, chị hỏi gì hắn cũng không trả lời, rồi chị gọi hắn là Hến. Mãi sau hắn mới tức điên lên khi biết chị muốn nói hắn “câm như hến”. Hồi bé có lần thằng Tôm hỏi:

- Sao chị Kem lại gọi là Kem.

Chị bảo:

- Vì chị rất thích ăn kem.

Thằng Tôm tái mặt.

- Thế chị cũng rất thích ăn tôm với hến hả?

Chị cười gập cả người, mãi sau mới đáp:

- Ừ, Tôm thông minh lắm, chị thích ăn cả kem, cả hến, cả tôm. Nhưng còn vì em trai chị được gọi là Ốc, hai đứa giống như em trai chị nên chị mới đặt tên như thế. Giờ thì chị có tới ba đứa em trai…

Vì thế mà Tôm với Hến mới biết tới thằng Ốc. Nhưng phải nhiều năm sau bọn Hến mới gặp Ốc vì nó chẳng bao giờ theo mẹ và chị Kem tới trại trẻ mồ côi thăm bọn Hến cả.

Năm đó trại trẻ mồ côi bị cưỡng ép giải tán. Chị Kem vừa mới ra trường nhưng đã rất cố gắng để giúp trại mồ côi thưa kiện, nhưng cuối cùng thì đó lại trở thành vụ kiện thua đầu tiên trong cuộc đời làm luật sư của chị. Hến với Tôm đều mười bảy tuổi nên không theo sự sắp xếp của thành phố tới trại trẻ mới mà ra ngoài tự bươn bải nuôi thân. Chị Kem đã ôm hai đứa và bảo:

- Đừng sợ, dù chị không giúp được trại trẻ mồ côi nhưng hai đứa vẫn là em trai chị mà. Chị sẽ chăm sóc hai đứa.

Hến gật đầu nhưng Tôm thì không.

Từ khi bắt đầu học đại học chị Kem đã không sống cùng gia đình mà sống trong căn nhà nhỏ ông nội chị để lại ở đằng sau trường Đại học Thủy Lợi. Chị đón hai đứa về sống cùng và mở một tiệm hoa cho hai đứa trông coi. Summer flower cũng là cái tên chị đặt. Nhưng hai năm sau đó chị bất ngờ đi Anh du học. Mọi người đều bảo chị ấy thất vọng vì thua trong mấy vụ kiện nên muốn đi tu nghiệp nhưng Hến nghĩ đó chắc chắn không phải là toàn bộ lí do.

Còn Ốc năm đó bị bố mẹ trong lúc giận dữ đuổi ra khỏi nhà. Tôm nhận ra nó lúc bị đám đầu gấu đánh nhừ tử. Sau trận đánh đó thì đuổi thế nào thằng Ốc cũng không đi, nó bảo: nhà chị nó, sao nó phải đi? Ba mẹ tới đón nó cũng không về. Cứ thế ba thằng sống với nhau tới tận bây giờ mặc dù Hến với Ốc chí chóe nhau suốt ngày kiến Tôm nhiều lần phải than thở:

- Nếu không phải thằng Ốc có bồ rồi thì rõ ràng hai đứa bây đúng là một cặp oan gia.

Hến rùng mình nghe từ “một cặp”, hắn không kì thị bất cứ gã gay nào, miễn là đừng yêu hắn. Nghĩ tới đây thì cửa lại mở, một anh chàng nhân viên công sở đóng bộ nghiêm chỉnh đi vào quán kem một mình thì cũng không hợp lắm nhỉ? Nhưng cả mấy người bọn Hến đều đã quen với hình ảnh ấy.

Vừa nhìn thấy anh ta Ốc mỉm cười, nụ cười của hắn cũng tỏa nắng và yêu nghiệt chẳng khác gì Tôm nhưng đám con gái chỉ ái mộ Tôm mà thôi, bởi vì tất cả đều biết một sự thật về Ốc.

Ốc đẩy cái khay đồ uống vào tay Hến rồi nhanh nhẹn chạy tới ôm lấy anh chàng. Thế nhưng anh chàng công sở đột nhiên rút tay ta khỏi vòng ôm của Ốc khiến mặt nó hụt hẫng nhìn như sắp khóc. Anh chàng kia trông bộ dạng của Ốc thì phì cười, cốc đầu một cái rồi bảo:

- Lấy khăn với mũ len đã, bên ngoài lạnh lắm.

Hến nhìn khay đồ uống được Ốc dúi vào tay thì ngán ngẩm. Tôm khéo tay nhất nên đứng quầy làm đồ uống và trang trí kem cho khách.

Quán kem mùa đông

Rồi nhanh chóng, Hến cũng bắt gặp ánh nhìn của một cô bé. Hến ngạc nhiên, còn cô bé thì thật thà thừa nhận âm thầm yêu Hến từ lâu. Tôm bật cười nhìn khuôn mặt nghệt ra.

Giờ đây cả Ốc và Hến đều có người thương rồi.
Kem chừng nào mới chịu về đây? Mùa đông lạnh thế này, em nhớ chị lắm biết không?


Hai thằng bạn trời đánh đi theo tiếng gọi của tình yêu để mình Tôm xoay như chong chóng trong quán. Tôm đặt một ly kem hai tầng trang trí hoa quả tươi vào khay, rồi vừa gạt mồ hôi vừa đọc mấy tờ order.

- Thằng Ốc nói không sai. Đám con gái này đến đây đúng là chỉ vì cái mặt của cậu. Đứa nào cũng nhìn chằm chằm vào cậu như hổ đói ấy.

Tôm lúng túng, lau tay vào tạp giề. Cô gái khẽ cười, cất tiếng trêu chọc.

- Mấy năm rồi, lúc nào cũng bị quây vào một đám con gái mà vẫn còn lúng túng khi bị trêu sao?

- Ai bảo chị tôi lúng túng.

Tôm cấm cảu đáp, tay với giấy ăn lau.

- Không lúng túng sao rửa tay hai lần, lau tay cũng bốn năm lần rồi? Không lúng túng sao với cô gái nào cũng ban phát nụ cười nắng xuân giữa mùa đông được còn với tôi lại cáu? Trán nhăn tít lại rồi kìa.

Tôm gạt ngón tay vừa chạm vào trán mình, xoay người đi vào rửa chén. Làm bộ lạnh nhạt đáp:

- Thằng Ốc đi với bạn trai rồi, chị muốn gặp nó thì gọi điện đi.

- Trước khi tới đây tôi gọi điện cho nó rồi, vừa nãy cũng gặp nó ngoài cửa.

- Chị đi đi, đi về Anh đi.

Tôm cứ xoay tròn cái chén trong tay, xà bông lấm cả vào tạp giề. Trái tim hắn đập kịch liệt, muốn xoay người lại ôm chặt người ta lại sợ người ta vùng ra rồi chạy mất như trước đây. Còn đang không biết phải làm gì thì bất ngờ một đôi bàn tay nhỏ xinh vòng qua người, nhè nhẹ ôm hắn.

- Tôm trả lời tôi. Vì sao lại mở quán kem?

Người đó đặt tay lên ngực trái Tôm nên Tôm biết chẳng thể nào giấu đi được trái tim đang đập thình thịch và cảm xúc thực. Hắn thở dài khẽ đáp:

- Kem bảo muốn ăn kem vào mùa đông, tôi sợ chị muốn ăn mà không ai bán, đành phải tự mở cửa hàng.

Vành mắt Kem đỏ lên, vòng tay ôm Tôm khẽ xiết chặt. Mùa đông năm đó vì thất tình nên Kem uống rượu say tới không biết đường về, mẹ nuôi đưa cô về nhà tình thương. Buổi sáng hôm sau Tôm hỏi Kem: Vì sao chị khóc và uống rượu? Kem đã bối rối mà bịa đại một lí do: Vì chị muốn ăn kem mà mùa đông không ai bán.

Lúc đó Tôm mới mười hai. Tôm chẳng ngốc tới mức tận bây giờ còn tin lí do ấy. Nhưng mà Tôm yêu Kem đến ngốc mất rồi, thế nên sáu năm nay hắn chỉ biết dùng cách ngốc nghếch này chứng tỏ tình yêu. Hắn thừa nhận:

- Ừ, tôi ngốc. Có ngốc mới yêu chị lâu vậy.

Kem dụi mặt vào lưng Tôm.

Năm đó Kem bỏ đi vì phát hiện ra rằng mình cũng có tình cảm với thằng nhóc cô luôn coi như em trai. Cảm giác ấy khiến Kem sợ hãi nên đã lựa chọn bỏ trốn. Nhưng trốn ngần ấy năm mà mỗi lần thằng Ốc gửi tin nhắn: “Tôm lại mở quán kem. Mùa đông đến rồi chị ạ.” thì trái tim Kem vẫn đập rộn ràng y như lúc này vậy.

Cách một lớp áo, Tôm cũng nhận ra nhịp đập rộn ràng ấy, hắn vừa vui mừng, vừa sợ sệt. Kem còn chưa kịp phản ứng thì Tôm đã xoay người, kéo Kem vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn mạnh mẽ. Nụ hôn ấy chứa đựng cả khát khao của mối tình đầu cháy bỏng kéo dài suốt nhiều năm của Tôm. Vừa hôn vừa xiết chặt eo của Kem như sợ chị lại vùng ra và chạy mất. Ừ thì thằng nhóc kém Kem tới sáu tuổi ấy, nhưng trên đời liệu có người nào vì Kem mà mở quán kem vào mùa đông suốt sáu năm không?

Nhiều năm sau này bé (Kem) Su và (Kem) Dâu sau này hỏi mẹ:

- Vì sao mẹ lại gọi bố là Tôm?

Kem đã mỉm cười nhìn hai cô con gái và nhớ lại mùa đông của nhiều năm trước. Kem thường cùng mẹ tới cô nhi viện phát quà cho các em bé mồ côi vào giáng sinh. Trong số đó có một cậu bé chỉ mặc có một cái áo len mỏng mảnh, ngồi co ro trong góc phòng vì lạnh. Kem đã cười mà bảo: nhìn em co như con tôm ấy. Rồi Kem cởi áo khoác của mình mặc cho Tôm. Khi đó Kem không thể ngờ rằng nhiều năm sau con tôm nhỏ co ro ngày ấy đã trở thành người đem lại hơi ấm suốt cuộc đời cô.

© Ivy Nguyễn – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top